Thục Nữ Dễ Cầu

Thục Nữ Dễ Cầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326885

Bình chọn: 7.5.00/10/688 lượt.

ợi Cát Thiện không nhịn được nói, "Thạch Chân với chúng ta vẫn luôn hỗ trợ lẫn nhau, hiện giờ thời tiết giá rét, không lưu hắn qua đêm được sao?"

"Lưu? Lưu thế nào?" Ba Lợi Bồ Chân nhìn hắn, thở dài, "Sứ giả Thổ Phồn vẫn còn ở đây, lưu hắn lại, hai bên đều mất lòng, không bằng dứt khoát một chút."

Ba Lợi Cát Thiện đành im lặng.

Thiệu Chẩn mang Ninh Nhi đang đi ra ngoài thì Ba Lợi Cát Thiện đuổi theo.

"Phụ thân ta muốn đồng cỏ đến điên rồi, " hắn ngượng ngùng nói, "Thật có lỗi không giúp được ngươi."

Thiệu Chẩn nhìn lều lớn của Ba Lợi Bồ Chân, lắc đầu: "Đặc cần làm như thế cũng có lý của ông ấy, ngươi không cần phải áy náy."

Ba Lợi Cát Thiện thở dài, bảo người hầu đưa tới hai cuộn lông cừu thật dầy.

"Ban đêm lạnh giá, ngươi mang theo đi, sẽ cần dùng tới." Hắn nói.

Thiệu Chẩn cười, biết vật này thật sự hữu ích, vỗ vỗ đầu vai hắn, nói: "Đa tạ." Dứt lời, buộc hai cuộn lông cừu lên lưng ngựa.

"Hồ nương tử!" Lúc này, có tiếng Mễ Bồ Nguyên gọi, hai người nhìn lại thấy hắn đang chạy tới.

"Nghe nói các ngươi phải đi?" Hắn đầy mặt kinh ngạc.

Ninh Nhi cùng Thiệu Chẩn nhìn nhau, gật đầu một cái, cười cười: "Chính thế."

Mễ Bồ Nguyên nhìn Ba Lợi Cát Thiện, cau mày: "Thủ lĩnh sao lại như thế? Ban đêm rét lạnh lại để khách đi ra ngoài?"

Ba Lợi Cát Thiện cười khổ: "Ngươi cũng không phải không biết tính khí phụ thân ta."

Mễ Bồ Nguyên còn muốn nói chuyện, Thiệu Chẩn lại nói: "Mễ quân, Ba Lợi Đặc cần cũng có chỗ khó xử, bọn ta rời đi đối với tất cả mọi người đều tốt."

Khó có khi thái độ của hắn không mang theo địch ý, Mễ Bồ Nguyên nhìn hắn, vẻ mặt khó hiểu. Một chốc hắn gật đầu nói với hai người: "Chờ ta một chút." Dứt lời, xoay người chạy đi, lúc quay lại, trên tay cầm một bọc đồ.

"Đây là bánh bột vừa nướng xong, các ngươi mang theo đi." Hắn nói, kín đáo đưa cho Ninh Nhi.

"Chuyện này. . . . . ." Ninh Nhi đỏ mặt, nhìn Thiệu Chẩn.

Thiệu Chẩn nhìn Mễ Bồ Nguyên, vẻ mặt có chút phức tạp, ngần ngừ một chút rồi thi lễ với hắn: "Đa tạ."

Mễ Bồ Nguyên thấy hắn như thế, có chút thụ sủng nhược kinh nhìn sang Ba Lợi Cát Thiện, mất tự nhiên giật khóe miệng: "Cũng chỉ là chút bánh bột, cũng không có gì đáng giá."

Thiệu Chẩn khẽ mỉm cười, chân thành nói, "Cảm tạ ý tốt của hai vị, sau này còn gặp lại." Dứt lời, cùng bọn họ từ biệt, mang theo Ninh Nhi rời đi.

"Chẩn lang. . . . . ." Ninh Nhi quay đầu nhìn lại, lại nhìn phía trước toàn là tuyết trắng trong đêm tối mịt mờ, "Chúng ta đi đâu đây?"

"Trước tiên tìm một nơi qua đêm." Thiệu Chẩn nói.

Ninh Nhi kinh ngạc: "Qua đêm? Còn viện binh. . . . . ."

"Ta tự có biện pháp." Thiệu Chẩn cong cong khóe môi, ôm Ninh Nhi, giơ cây đuốc lên giục ngựa chạy đi.

Mặc dù thời tiết rét lạnh nhưng thật may là bầu trời đêm khá quang đãng so với ban ngày, có thể mơ hồ nhìn được vị trí mặt trăng.

Thiệu Chẩn dựa vào trí nhớ, mang theo Ninh Nhi chạy hai mươi mấy dặm trong đêm.

Ninh Nhi bất chợt nghe chàng vui vẻ nói một tiếng: "Đến!"

Nàng nhờ ánh lửa nhìn thấy là một đoạn tường thành bỏ hoang, phía trên có một tòa thổ bảo thật cao đứng sừng sững, dưới ánh trăng mơ hồ có vẻ cao ngạo, lạnh lùng.

"Ta từng theo người Thạch thị tới chỗ này qua đêm, mặc dù không được như nhà ở nhưng có cửa, ngựa cũng có thể mang vào không sợ dã thú." Thiệu Chẩn nói.

Ninh Nhi nhìn thổ bảo, nghĩ đến Thiệu Chẩn đã từng ngủ lại trong đó liền thấy an lòng.

Thổ bảo có hai tầng, tầng dưới làm chuồng ngựa, tầng trên để ngủ. Ninh Nhi đi theo Thiệu Chẩn đạp trên nền đất gập ghềnh, nhìn bên trong hiện rõ dấu vết của năm tháng, bốn vách tường đã lộ ra gạch mộc. Ngày thường đại khái cũng thỉnh thoảng có người tới đây ở, có một cái cửa đơn sơ chắn gió. Mặc dù cũ rách nhưng dọn dẹp một chút, ngủ đây so với ngoài thảo nguyên tốt hơn nhiều lần.

Thiệu Chẩn cầm một nắm cỏ khô làm chổi, tay chân lanh lẹ quét dọn mặt đất, xong rồi, ôm tới hai cuộn lông cừu, nói: "Đành phải chấp nhận, hiện giờ được như thế này là tốt rồi."

Ninh Nhi gật đầu.

"Chỉ là, " Thiệu Chẩn nhìn nàng có chút không tự nhiên, ngượng ngùng nói, "Ninh Nhi, chỉ có hai cuộn lông cừu, một cuộn để trải, một cuộn để đắp, không có dư . . . . . ."

Ninh Nhi ngẩn người, chợt hiểu ý tứ của chàng, mặt liền nóng lên.

"Chúng ta. . . . . ." Nàng ngập ngừng nhỏ giọng nói, "Chúng ta cùng nhau ngủ, sẽ ấm áp hơn một chút sao?"

"Hả?" Thiệu Chẩn ngẩn ra, bất chợt hiểu đây là nàng cấp bậc thang cho mình, vội vàng dùng lực gật đầu, "Đương nhiên ấm hơn, thương lữ người ta khi ngủ bên ngoài đều ngủ chung một chỗ."

Ninh Nhi ngó ngó chàng, tự nhiên cảm thấy hồi hộp: "Ừm. . . . . . Trời không còn sớm, mau nghỉ ngơi thôi." Dứt lời, đi về phía hai cuộn lông cừu.

Thiệu Chẩn đứng tại chỗ nhìn Ninh Nhi cởi giầy cùng áo lông, chẳng biết tại sao, bao nhiêu lý lẽ chính đáng lúc trước nghĩ ra giống như bốc hơi hơn nửa, trong lòng bắt đầu nổi trống.

Ngủ chung . . . . . .

Cũng không phải là chưa từng ngủ chung.

Nhưng mà không giống a. . . . . .

Có cái gì không giống nhau, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, hơn nữa đây không phải là vì vạn bất đắc dĩ sao?

Đúng! Đây là vạn bất đắc dĩ!

Thiệ


Insane