Polly po-cket
Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327925

Bình chọn: 8.00/10/792 lượt.

n ngón tay, viên Hải Dương Chi Tâm đang lóe lên những tia sáng lộng lẫy.

Bỗng nhiên lại nhớ tới câu nói của Mạc Tiểu Hàn: "Anh có biết ý nghĩa của chiếc nhẫn này không?"

Khóe miệng nâng lên một nụ cười. Người phụ nữ này, là muốn bức hôn hắn sao?

Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt Sở Thiên Ngạo đang nhìn, trong giấc mộng, Mạc Tiểu Hàn đột nhiên cảm thấy cả người rét run. Giật mình tỉnh lại, mở mắt ra, phát hiện có một gương mặt đang phóng đại ở trước mắt .

"A!" Một tiếng thét chói tai, làm cho người đàn ông đang lén nhìn vẻ mặt của cô sợ tới mức bật lui về phía sau.

Sau khi phản ứng, một cái gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của Mạc Tiểu Hàn: "Kêu loạn cái gì?" Sở Thiên Ngạo che giấu tình cảm trong đáy mắt, ánh mắt lại lần nữa trở nên lạnh lùng.

"Làm gì mà nhìn lén ta ngủ! Thật đáng sợ!" Mạc Tiểu Hàn vỗ vỗ ngực, trái tim nhỏ vẫn còn bùm bùm nhảy loạn.

"Cái gì gọi là nhìn lén? Tôi mà phải nhìn lén em sao? Toàn thân em, trên dưới, cao thấp, có chỗ nào mà tôi chưa có nhìn qua?" Sở Thiên Ngạo nghiêm trang nói.

"Anh. . . . . ." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Hàn giận đến đỏ bừng, người đàn ông này ngay cả bản lĩnh này cũng có, nói những lời hạ lưu này mà không đỏ mặt chút nào.

"Mau lau nước miếng của em đi, một lát vào bữa tiệc đừng làm tôi mất thể diện!" Sở Thiên Ngạo nhìn Mạc Tiểu Hàn vẻ ghét bỏ.

"Hả?" Mạc Tiểu Hàn lúng túng, còn tưởng rằng mình ngủ say quá mà chảy nước miếng, nên nhanh chóng kéo cái áo trên người lau khóe miệng.

"Mạc Tiểu Hàn, em là heo a!" Sở Thiên Ngạo rốt cuộc phát điên! Cái Mạc Tiểu Hàn dùng để lau miệng chính là áo khoác của hắn!

Mặc dù thật sự chưa lau nước miếng, nhưng động tác này cũng khiến người ta đủ ghê tởm rồi! Sở Thiên Ngạo hắn là một người rất ưa sạch sẽ!

"Ha ha. . . . . . Tôi lau nha!" Rốt cuộc hòa nhau một ván, cũng có một lần khiến Sở Thiên Ngạo phát điên, tâm trạng Mạc Tiểu Hàn vô cùng tốt, cố ý đem áo khoác kề sát vào miệng rồi đưa tới trước mặt Sở Thiên Ngạo: Hương vị thật không tệ đấy, anh nếm thử một chút! Chua, ngọt ngào, bổ dưỡng, mùi vị thơm. . . . . ."

Thừa dịp Sở Thiên Ngạo còn chưa có phát tác cơn giận, Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng nhảy ra ngoài xe. Màn đêm vừa xuống, ánh đèn hắt trên mặt cô những ánh sáng mềm mại. Nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp và vui vẻ của cô giống như một đứa bé hồn nhiên, ngây thơ và đơn thuần nhất.

Sở Thiên Ngạo cũng cong đôi môi, khóa kỹ xe, đi ra ngoài kéo tay Mạc Tiểu Hàn lại, "Đi thôi, người phụ nữ dơ dáy!"

Ánh đèn sáng trưng trong đại sảnh xanh vàng rực rỡ, trai thanh gái lịch đi lui đi tới như con thoi. Mạc Tiểu Hàn ôm trán, thật là nhức đầu. Cô ghét nhất các kiểu xã giao như thế này, miệng nói một đường nhưng nghĩ một nẻo, trên mặt luôn mang nụ cười dối trá, làm bộ cảm thấy hứng thú với chủ đề của người khác, nhưng trong lòng lại nghĩ đó thật ra là những chuyện nhàm chán nhất trên đời này.

"Thế nào?" Sở Thiên Ngạo liếc cô một cái.

"Ghét xã giao. Tôi đã nói rồi, tôi muốn ở nhà ngủ. Anh lại bắt tôi phải tới." Mạc Tiểu Hàn cong miệng lên oán trách.

"Không cần xã giao, em muốn nói chuyện thì nói, không muốn nói chuyện thì không nói. Không ai dám làm gì em." Dáng người Sở Thiên Ngạo cao lớn mang theo khí thế vương giả không ai bì nổi, nói với Mạc Tiểu Hàn vẻ ngạo mạn.

Trong từ điển của hắn, chưa từng có kiểu xã giao như vừa nói. Hắn luôn làm theo ý mình, căn bản không quan tâm ánh mắt của người khác, đó là phong cách làm việc trước sau như một của hắn.

Từ nhỏ đến lớn, người bên cạnh hắn luôn luôn khúm núm trước mặt hắn, cung phụng vâng lời và xem hắn như vua. Tất cả đều hài lòng như ý, hắn cần gì phải hùa theo người khác, trên mặt mang theo nụ cười dối trá chứ?

Mạc Tiểu Hàn thở dài, người này ngay từ khi ra đời đã được mặc áo gấm, miệng ngậm thìa vàng, khẳng định chưa bao giờ trải qua nỗi thống khổ khi phải xã giao. Bởi vì cho tới bây giờ đều là người khác nịnh bợ hắn. Hắn chỉ cần hành động theo ý mình là tốt rồi.

"Chờ đã." Đang định kéo cô đi về hướng đại sảnh thì Sở Thiên Ngạo đột nhiên dừng lại, mắt nhìn chằm chằm qua đỉnh đầu của cô, chân mày hơi nhíu lại .

"Sao thế?" Mạc Tiểu Hàn không hiểu hỏi. lại chuẩn bị ầm ĩ gì đây?

Sở Thiên Ngạo không để ý câu hỏi của Mạc Tiểu Hàn, mắt nhìn xung quanh một chút, cuối cùng dừng lại ở bên cạnh vườn hoa: "Chờ tôi ở đây." Sở Thiên Ngạo quăng cho Mạc Tiểu Hàn một câu nói, rồi hướng vườn hoa đi tới.



Bóng đêm dần dần dày đặc, không thấy rõ Thiên Ngạo ở vườn hoa làm gì, chỉ nhìn thấy hắn khom lưng, dường như là hái hoa.

Giở trò quỷ gì a, Mạc Tiểu Hàn bĩu môi. Sẽ không phải là muốn hái một đóa hoa hồng đưa cho mình chứ? Thật ngây thơ, thật quê mùa! Mạc Tiểu Hàn nói thầm, một lát trở lại nhất định phải cười nhạo hắn mới được!

Sở Thiên Ngạo đi tới, tay phải đặt sau lưng.

"Này, tôi không thích hoa hồng ah!" Mạc Tiểu Hàn kiêu căng ngửa đầu, quyết định tấn công Sở Thiên Ngạo.

"Vậy sao? Đây!" Sở Thiên Ngạo đưa tay phải từ phía sau ra, động tác tao nhã vô cùng.

Một đóa hoa Diên Vĩ lẳng lặng nằm ở lòng bàn tay của hắn. Hình dáng cánh hoa như những chú bươm bướm xinh đẹp, màu sắc xanh đậm, cùng với mà