để mình phát sốt! Chưa từng thấy ai ngu ngốc như người phụ nữ này!"
Mạc Tiểu Hàn sốt đến nỗi cả người vô lực, không muốn cãi nhau với hắn, cũng không chống đối lại bất kỳ động tác nào của Sở Thiên Ngạo. trong thời gian chờ kiểm tra nhiệt độ của cô, Sở Thiên Ngạo đột nhiên cúi người ghé sát vào mặt Mạc Tiểu Hàn, chăm chú quan sát cô. Tựa như chưa bao giờ quen biết cô vậy.
Đó là một loại ánh mắt nghiêm túc tìm tòi nghiên cứu, giống như đối với Mạc Tiểu Hàn, hắn chưa bao giờ quan sát kỹ.
"Làm gì thế? Điên à?" Mạc Tiểu Hàn bị ánh mắt của hắn nhìn thấy rợn cả tóc gáy, vùng vẫy muốn ngồi dậy.
"Đúng là những lúc cô không nói lời nào thì có vẻ đáng yêu hơn." Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng đẩy Mạc Tiểu Hàn nằm lại trên gối. Cầm cánh tay của Mạc Tiểu Hàn, không một chút dịu dàng rút nhiệt kế ra.
"Á! Anh nhẹ tay một chút! Tôi là bệnh nhân. Ôi! Tôi còn mang thai. Ôi, ôi!" Mạc Tiểu Hàn cũng không biết do tức giận hay do bị ngã, chỉ thấy trước mắt như nổ đom đóm.
"Bệnh nhân? Đó là do cô quá ngu ngốc! Không biết chăm sóc chính mình! Mang thai? Đứa con trong bụng cô, cũng không phải là do tôi làm!" Sở Thiên Ngạo lạnh lùng thốt ra một câu, nhìn cũng không nhìn Mạc Tiểu Hàn, mắt chỉ lo nhìn nhiệt kế. Ánh mắt Sở Thiên Ngạo đột nhiên trừng lớn. Trên nhiệt kế chỉ 39 độ!
Xoay người qua liếc mắt nhìn gương mặt mơ mơ màng màng của Mạc Tiểu Hàn, vì sốt quá cao mà đỏ ửng, Sở Thiên Ngạo đành đem những lời trách cứ nuốt vào trong bụng. Thở dài, giúp cô đắp kín mền. Cầm điện thoại gọi một số điện thoại: "Dư Phong, giúp tôi tìm một chiếc xe cứu thương! Phải nhanh lên!"
Sở Thiên Ngạo đi vào phòng chứa đồ, lấy ra hòm thuốc, dùng miếng bông chấm rượu cồn, lau ấm cho Mạc Tiểu Hàn. Trước tiên hắn cởi bộ quần áo đã ướt nhẹp của cô, sau đó là chiếc áo lót màu trắng kiểu của các của thiếu nữ. Cơ thể trắng nõn mịn màng dưới lớp quần áo khiến bản năng của Sở Thiên Ngạo trỗi dậy, nơi cổ họng nóng lên. Vốn tưởng rằng cởi quần áo sẽ gặp phải sự phản kháng mãnh liệt của Mạc Tiểu Hàn, vì vậy khi Sở Thiên Ngạo chuẩn bị sẵn tinh thần, đón tiếp sự tức giận cùng những lời mắng chửi của Mạc Tiểu Hàn, thì mới phát hiện Mạc Tiểu Hàn đã ngủ rồi.
Giọt nước mắt còn đọng lại trên hàng mi thật dài, như giọt sương trong suốt đọng trên cánh hoa. Hai gò má gầy đỏ bừng, lại càng lộ ra những đường nét thanh lệ. Đôi môi tái nhợt mím thật chặt, tựa như trong mộng cũng có những chuyện không vui khiến cô lo lắng.
Sở Thiên Ngạo ngơ ngẩn nhìn vẻ mặt đang ngủ của Mạc Tiểu Hàn, cử chỉ có chút không bình thường đưa ngón trỏ ra, vuốt dọc theo gương mặt của Mạc Tiểu Hàn, cặn kẽ miêu tả hình dáng khuôn mặt cô.
Hàng mi dài đen đậm, sống mũi cao thẳng mà không mất đi vẻ xinh xắn, chiếc cằn nhọn nhỏ. . . . . . Ngón tay Sở Thiên Ngạo cứ nhẹ nhàng vuốt ve trên khuôn mặt Mạc Tiểu Hàn như thế, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó hiểu, tựa như là đau đớn, cũng tựa như là ngọt ngào.
Mạc Tiểu Hàn, cô bé ngu ngốc này! Sở Thiên Ngạo lẩm bẩm nói nhỏ. Ngón tay vẫn dính chặt vào khuôn mặt cô lưu luyến không rời.
Giờ phút này, Sở Thiên Ngạo thậm chí cảm thấy rằng, nếu như Mạc Tiểu Hàn cứ ngủ như vậy thì tốt hơn. Khi ngủ, nhìn Mạc Tiểu Hàn xinh đẹp như thế, ngoan ngoãn như thế, sẽ không ghét hắn đụng vào, toàn tâm toàn ý vì hắn mà rộng mở trái tim mình.
Sở Thiên Ngạo thích một Mạc Tiểu Hàn như vậy.
Điện thoại di động phát ra tiếng chuông dễ nghe. Sở Thiên Ngạo cầm điện thoại di động lên. Giọng nói Dư Phong vội vàng truyền tới: "Tổng giám đốc, xe cứu thương bây giờ không thể tới được! Bên ngoài mưa lớn, có một con đường bị nước ngập, xe cứu thương bị kẹt trên đường!"
"Mưa lớn?" Sở Thiên Ngạo đi tới bên cửa sổ kéo màn ra, mới phát hiện ngoài cửa sổ quả nhiên đang mưa tầm tã. Căn phòng cách âm tốt quá, nên mặc dù bên ngoài mưa bão dữ dội như vậy mà bên trong lại không nghe thấy một chút tiếng động nào.
Đôi mày rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu chặt lại. Bây giờ chỉ còn cách tiếp tục sử dụng phương pháp vật lý rồi chứ không còn biện pháp nào khác, Mạc Tiểu Hàn mang thai, cũng không nên dùng thuốc hạ sốt.
Sở Thiên Ngạo lướt mắt qua vùng bụng của Mạc Tiểu Hàn, một cỗ ghen tuông mãnh liệt xông thẳng lên đầu. Mỗi lần nhìn tới Mạc Tiểu Hàn, nghĩ đến đứa con trong bụng của cô, hắn liền rất tức giận, nhưng hắn lại không muốn bỏ qua cho Mạc Tiểu Hàn, hắn muốn mỗi ngày nhìn thấy cô.
Sở Thiên Ngạo không ngừng dùng rượu cồn lau cơ thể Mạc Tiểu Hàn, nhưng nhiệt độ dường như vẫn không có dấu hiệu hạ xuống. Gọi điện thoại thúc giục xe cứu thương mấy lần, nhưng xe vẫn bị kẹt trên đường, mưa vẫn rơi không ngớt, ông trời dường như cũng đang đối nghịch với hắn.
Sở Thiên Ngạo không thể làm gì khác hơn là trút giận lên Dư Phong, gầm thét ra lệnh cưỡng chế hắn nhanh chóng tìm biện pháp, nếu không cũng đừng có nghĩ được lăn lộn dưới tay hắn!
Sở Thiên Ngạo chưa bao giờ khẩn trương như thế, hắn ôm Mạc Tiểu Hàn dựa vào người mình, cách một tấm chăn mỏng ôm chặt cô, trái tim cảm thấy trống rỗng, càng lúc càng lớn, bên trong đều là hoảng sợ và lo lắng.
Hắn biết nếu sốt cao quá lâu sẽ ảnh hưởng đến trí não, phụ nữ