Ring ring
Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329014

Bình chọn: 8.5.00/10/901 lượt.

ra ảo giác mất rồi?

Tôi hơi nghi ngờ, nheo mắt lại nhìn lần cuối, chợt,

ánh mắt tôi chạm phải cây đàn violin đeo sau lưng một bóng hình quen

thuộc trong chiếc áo pull xanh đậm ướt sũng làm màu áo càng đậm hơn.


Cậu ấy quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng quen thuộc, và bắt đầu cất tiếng hát.

Một giọng hát rất ấm áp, đầy cảm xúc, to và khỏe, nhưng lại hơi nghẹn ngào bị át đi trong tiếng mư rơi thầm lặng....

Quả thật, rất hợp với giai điệu Why does it rain mà tôi yêu thích.

Làn da rám nắng

Mái tóc ướt sũng dính vào khuôn mặt hơi gầy hơn và tái đi trong mưa...

Và rồi, vẫn đôi bàn tay ấy, to khỏe với những ngón tay thon dài đầy vết chai đặc trưng của một nhạc công, khẽ áp lên má tôi

rồi ôm xiết tôi vào lòng trong một nụ hôn văng vẳng mùi mưa....


Đây là câu chuyện kể về tương lai rất lâu, rất lâu...rất lâu sau đó, khi

hai con người xa lạ trở thành vợ chồng, cùng chung sống dưới một mái nhà và đã kết tinh tình yêu của mình trong một cậu con trai 8 tuổi.

Hôm nay là ngày Gia Băng mời những cô bạn thân tình cờ quen được ở club

'Nữ quyền' về nhà tổ chức tiệc thịt nướng. Vì chiều vợ và giúp cô cảm

thấy hãnh diện về một người chồng hoàn hảo, Tử Thần tạm gác công việc

sang một bên, nhanh chóng lái ôtô về nhà giúp cô một tay.

Nhưng, Tử Thần đã quên mất thời điểm anh trở về là giờ cao điểm, xe cộ

đông đúc hơn bình thường, nên vô tình, anh và xe bị kẹt giữa một đống

'thây' đồng loại tấp nập.

Tiến thoái lưỡng nan, Tử Thần chán ngán bật radio ôtô lên, xem xem có gì hay không.

Nhấn, nhấn một hồi, anh cũng tìm ra kênh đang phát một chương trình nào

đó mà con trai anh ngày nào cũng học làm các cụ, ôm đài nghe chăm chú.

-Chào mọi người..._Bên trong radio thoát lên một thanh âm trẻ con nhưng

không kém phần già dặn, có phần băng lãnh, bỗng làm ý muốn tắt đi của Tử Thần chùng lại.

Chất giọng này đặc biệt này có điểm gì đó quen quen thì phải.

Để khẳng định lại suy đoán của chính mình, Tử Thần lười biếng ghé sát tai vào, tập trung thần trí lắng nghe.

-...con tên là Lăng Tử Kiệt...

"Tử Kiệt?" Mắt Tử Thần giật giật liên hồi, đỉnh trán cứng ngắc nhăn lại. Cái tên này...đối với anh sao quen thế không biết.

-...con năm nay 8 tuổi, con có một vấn đề rất quan trọng cần chương

trình và khán giả nghe đài giúp đỡ_Thanh âm trẻ con từ từ len lỏi vào

suy nghĩ của Tử Thần, khiến anh không khỏi giật mình, người run lên một

cái_Đầu tiên...con sẽ giới thiệu một chút về nguyên nhân sâu xa thúc ép

con gọi đến chương trình này...

Luống cuống vặn loa to, Tử Thần căng tai, cố thâu tóm từng chữ một phát ra thật rõ giữa dòng người inh ỏi.

-Chắc đứa trẻ nào từ khi sinh ra cũng đều được uống sữa mẹ, được mẹ chăm sóc từng li từng tí phải không ạ? Con thì không, không phải con có mẹ,

mẹ con còn sống nhăn răng thế kia. Nhưng, chỉ là, con nghe bà ngoại kể,

con không được uống sữa mẹ như đứa trẻ bình thường vì cha con cả. Lúc

ấy, cha con lạnh lẽo đưa mắt nhìn con oe oe đến khản cổ, lãnh đạm bảo bà ** pha sữa cho con và vòng tay trước ngực, thanh âm rắn rỏi nguỵ biện

"Gia Băng ngày nào cũng uống lipovitan, côca, sôđa, C2, con sợ sữa của

Gia Băng lẫn tạp chất không tốt cho sức khoẻ con trẻ. Thế nên...đi pha

sữa đilắc cho nó!"

Tử Thần suýt té nhào, miệng như sắp rớt xuống đất khi hình ảnh năm đó

của mình được đứa trẻ kia đặc tả rõ ràng, kể cả lời nói hầu như không

sai chữ nào cả.

Nỗi hồ nghi trong anh lớn dần hoá thành sự phỏng đoán đầy chắc chắn. Giờ thì anh không nghi ngờ gì nữa, thằng oắt trên radio đó...là con trai

anh, Lăng Tử Kiệt.

-...Chưa hết, lúc con bị sốt cao, người thoi thóp như cá trên chảo, bà

ngoại nói, cha còn không cho mẹ con ôm con. Lí do cha đặt ra lúc ấy vô

cùng thuyết phục, cha bảo cha sợ người mẹ vi khuẩn kí sinh quá phong phú và đa dạng, tới gần con sẽ gây bệnh thêm bệnh. Nhưng con không thấy thế ạ, vì người bà ngoại cũng giống người mẹ, đầy vi khuẩn, cơ mà cha lại

không ngăn cản. Tuy có hơi nghi ngờ, song tại lúc đó con chưa biết nói,

đầu óc non nớt nên không kháng nghị được.

Ngay tức khắc, Tử Thần muốn gọi cho mẹ vợ hỏi chuyện ghê gớm.

-Lớn thêm chút, con càng biết suy nghĩ và biết rõ tâm cơ của cha. Lúc

con ngồi trên đùi mẹ, cha sẽ ngồi cạnh không ngừng lườm nguýt con. Con

sợ cha thấy quê vì bị phát giác nên thường làm ngơ xem phim. Lúc mẹ thơm khịt vào má con, cha thường hay phá bĩnh, kêu ca mệt rồi bắt mẹ vào

phòng masage trong khi trước đó con mới thấy cha nốc chai nước và rống

lên, sảng khoái quá.

Giờ, bao trùm quanh Tử Thần là một bầu không khí u ám ghê rợn.

-Duyên cớ khiến con bùng nổ chính là ngay hôm qua ạ! Lúc đó con đem gối

đàng hoàng, hết sức đáng thương đứng trơ trọi trước phòng mẹ. Mẹ đang

nhăn răng đọc truyện thấy con liền xót xa phi ra. Nhưng ngay lập tức,

cha đã lanh lẹ ngáng chân mẹ, khiến chân mẹ vấp vào nệm, đầu đập vào gối nằm bất tỉnh. Xong xuôi, cha tiến về phía con, mắng con hại mẹ ngất

xỉu, hại chuẩn bị tiêu hao phải tiêu hao sinh khí để cứu mẹ nên xua con

ra ngoài. Con lú