Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào

Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210150

Bình chọn: 10.00/10/1015 lượt.

ời phạm ta, ta nhất định cho hắn chết.”

Miệng Hạ Quý há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng vịt.

“Cho nên, bọn họ ngang ngược như vậy, vậy đấu tới cùng với bọn họ, tôi cũng không tin không có cách dìm chết được đám cặn bã này.” Những lời nói tàn khốc đi kèm với nụ cười xinh đẹp, giờ phút này Lương Thiển Thâm giống như một đóa bằng ngọc trai kiêu sa lông lẫy, người khác không lạnh mà run.

Hạ Quý phấn kích hỏi: “Vậy chị có thể giúp chúng tôi nhận vụ tố tụng này không?”

“Thật xin lỗi.” Thiển Thâm mỉm cười thoáng chốc lại giống như một con chim thiên đường trong sáng: “Những vụ kiện trong tay tôi còn nhiều lắm, không còn cách nào khác, hơn nữa trong công ty luật của tôi có luật sư am hiểu về loại hình vụ kiện này hơn tôi nhiều, tôi sẽ giới thiệu giúp mấy người người tốt nhất.”

Quán cóc này thật sự sơ sài… Khó có thể miêu tả được.

Thiển Thâm đứng ở trước cái bàn vuông nhỏ cũ nát dơ dáy lập tức hối hận hành động ngu xuẩn của mình, Tân Tử vẫn đứng ở cửa từ đầu đến cuối không có tiến vào, cậu ta biết Lương Thiển Thâm nhất định sẽ không chịu nổi những nơi như vậy.

“Không cần miễn cưỡng, đi thôi.”

Nếu cậu ta không nói những lời này, có thể ngay sau đó Thiển Thâm muốn lấy một cái cớ để rời khỏi đây, nhưng mà, bởi vì những lời này tạo cho cô một cảm giác kích thích, cô cương quyết dằn xuống đầy bụng không bằng lòng làm bộ như không có việc gì nói: “Tại sao phải đi, cậu mau vào đi, tôi muốn gọi đồ ăn.”

Tân Tử đứng nguyên tại chỗ nhìn chăm chú vào Lương Thiển Thâm hơi có vẻ mất tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế tròn nhỏ, đôi mi thanh tú vừa nhăn lại lại lập tức dãn ra, nhìn thấy cậu ta vẫn còn chưa đi vào ánh mắt lập tức trở nên có chút hung dữ.

“Cậu còn đứng đó để làm chi.”

Tân Tử lén thở dài, đúng là tính cách rất xấu. Cậu ta đi tới ngồi xuống đối diện với cô ấy, hỏi: “Muốn ăn cái gì?”

Thiển Thâm lấy khăn tay ra xoa xoa ở trên mặt bàn, thuận miệng nói: “Nơi này có món gì ăn ngon không?”

“Cậu thích ăn mì hoặc phở không?”

“Ukm, cũng tạm được.”

“Mì thịt bò ở nơi này cũng không tệ lắm.”

Thiển Thâm hướng về phía người hầu bàn ở bên trong quát lên: “Hai bát mì thịt bò.” Cô lại quay đầu hỏi Tân Tử: “Cậu ăn đủ không?”

Tân Tử cho rằng chính là mình mời cô ấy ăn, vội vàng lắc đầu: “Tôi không cần.”

“Ba bát!” Thiển Thâm lại hướng về bên trong hô thêm lần nữa.

Cũng coi như là Tân Tử biết tình cách của nữ sinh này bướng bỉnh như thế nào, nếu cậu ta còn nói câu phản đối nữa phỏng chừng cô ấy sẽ gọi đến bốn bát, vì thế cậu ta cũng không tiếp tục từ chối nữa, chỉ nói là: “Tôi không mang theo tiền trên người, cậu chờ một chút tôi trở về một chuyến.”

“Cậu làm cái gì vậy?” Thiển Thâm quýnh lên vội vàng đuổi theo kéo tay Tân Tử lại, buột miệng nói: “Tôi mời.”

“Tôi không cần cậu mời.” Thân hình Tân Tử dừng lại, trả lời có chút xa cách.

Thiển Thâm từ xưa đến nay ghét nhất là phải giải thích, nhưng mà hết lần này tới lần khác ở trước mắt người kia đầu óc cứng nhắc muốn chết: “Ngày hôm qua nhờ có cậu… Cho nên, việc hôm nay coi như là tôi cảm ơn cậu, không có vấn đề gì chứ.” Để cô phải nói ra những lời này thật đúng là xấu hổ quá đi mất.

Vẻ mặt Tân Tử vẫn không gợn sóng nói: “Tôi không có làm gì hết.”

Lương đại tiểu thư hơi giận, người này tại sao nói cái gì cũng không hiểu vậy: “Cậu đủ rồi chứ, ăn một bữa cơm thật ngon miệng không được sao, nói lảm nhảm nhiều như vậy! Một bát mất bao nhiêu tiền đâu, làm người tại sao lại tính toán như vậy.”

Tâm Tử hạ tầm mắt xuống, lạnh nhạt nói: “Có lẽ mỗi người có nguyên tắc xử lý công việc không giống nhau… Được rồi, lần này xem như cậu mời, lần sau tôi mời cậu.”

Lương Thiển Thâm cảm thấy nếu tiếp tục cùng tính toán tiếp với cậu ta thì bữa cơm này có thể không ăn nổi nữa, vì thế liền tùy ý gật đầu, còn ánh mắt liếc đến tay của cậu ta, đột nhiên phát hiện mình vẫn còn đang lôi kéo cậu ta, bỗng nhiên thấy trên mặt nóng lên, bỗng chốc vung tay ra, giống như bình thường bị bỏng vậy. Nhưng mà vừa buông tay ra mới ý thức được chính động tác của mình có chút quá đáng, lập tức nhanh chóng nhìn về phía Tân Tử, đối phương hình như căn bản không để ý đang cúi đầu nghịch nghịch chiếc đũa.

Hai bát mì nhanh chóng được đưa lên, đúng thật ở đây chỉ có vài viên thị bò ở trên mặt liền có thể gọi là mì thịt bò.

“Một bát của tôi, hai bát cho cậu.”

Tân Tử gật đầu, đem đũa đưa cho Thiển Thâm, nói: “Ăn đi.”

“Chờ một lát.” Thiển Thâm lại bảo người hầu bàn ở phía trong: “Mở cho tôi hai chai bia lạnh.”

“Không thể uống bia lạnh.”

“Cái gì? Cậu không uống bia sao? Nơi này không có điều hòa, ăn mì rất nóng.” Thiển Thâm khó hiểu nói.

“Tôi muốn nói, cậu hiện tại, tốt nhất… không nên uống đồ lạnh.” Nói tới đó, quả thực khiến cho Tân Tử có chút khó có thể mở miệng.

Thiển Thâm lúc đầu khó hiểu, suy nghĩ một chút lập tức kịp phản ứng, người mặt dày mày dạn như cô lúc này lại đỏ mặt trong chớp mắt, nhưng suy nghĩ lại một chút lại cảm thấy có chỗ không đúng: “Cậu rất hiểu biết về nữ sinh.”

Giọng nói của Lương Thiển Thâm hình như có chút châm chọc, tay Tân Tử đang gắp thức ăn dừng lại một chút, nhưng ngay s


Insane