n hai nghìn tệ, ngày nào cũng phải đi sớm về muộn, có khi
cuối tuần cũng phải đi làm, mệt mỏi và căng thẳng.
Nhưng dù thế nào đi nữa,
so với việc An Ninh bị các công ty từ chối, thì họ vẫn tốt gấp ngàn vạn lần cô.
An Ninh bực bội tự gõ đầu mình, đúng là một năm đen đủi. Chẳng phải người ta
vẫn nói tình trường trắc trở, thì sự nghiệp sẽ thành công sao? Tại sao cái định
luật này khi rơi vào mình lại không linh nghiệm nữa? Một vài ngày nữa nhất định
phải rủ Lưu Huệ đến chùa Ngọc Phật thắp nén nhang xua đuổi vận đen mới được.
Nhà rách lại gặp mưa rào, khi con người xui xẻo thì ngay cả ông trời cũng không
muốn giáp mặt.
Quả thật vậy, An Ninh vừa về đến chỗ ở, thì bị Lưu Huệ lôi ra phía lan can vẻ
rất bí mật, bộ dạng Lưu Huệ rất kỳ lạ, làm An Ninh chẳng hiểu gì cả.
“Tiểu An Tử, có việc này tớ phải bàn bạc với cậu.” Hiếm khi Lưu Huệ có giọng
nghiêm túc như vậy, khiến An Ninh cũng phải nghiêm túc theo.
“Có việc gì thì nói nhanh đi, không nói mau là tớ kệ đấy.” An Ninh mệt mỏi đặt
chiếc túi đang đeo trên vai xuống, cô chỉ mong có thể tháo ngay chiếc váy chật
chội khó chịu ra, rồi đi tắm nước nóng, sau đó có thể thoải mái ngả lưng xuống
giường.
Lưu Huệ gãi gãi đầu, cô định nói nhưng lại thôi.
“Này, cậu học được cái kiểu của Mạc Dĩ Nhiên từ bao giờ thế? Cũng biết che che
đậy đậy rồi đấy?” Mạc Dĩ Nhiên là bạn cùng ký túc với An Ninh và Lưu Huệ, Dĩ
Nhiên luôn luôn ăn nói úp mở, khiến Lưu Huệ với tính nóng nảy luôn cảm thấy vô
cùng khó chịu. Từ trước đến giờ Lưu Huệ chưa bao giờ thích kiểu cách đó của Mạc
Dĩ Nhiên, đương nhiên Mạc Dĩ Nhiên cũng chưa bao giờ nhượng bộ trước Lưu Huệ.
Quả nhiên Lưu Huệ không chịu được câu kích động đó, cô nhảy dựng lên, “Cậu dám
mang tớ ra so sánh với cái đứa con gái đấy!” Cô nghiến răng, “Cậu muốn chết à?”
An Ninh cười né tránh cơn tức giận của Lưu Huệ, rồi cô nhượng bộ nói: “Tiểu
nhân sai rồi, xin đại nhân rộng lượng, giơ cao đánh khẽ.”
“Như thế còn tạm chấp nhận được.” Lưu Huệ đắc ý phẩy phẩy hai tay.
An Ninh hích nhẹ vào tay Lưu Huệ, “Rốt cuộc là chuyện gì, mau nói đi. Lát nữa
tớ còn phải lên mạng gửi hồ sơ xin việc.”
Lưu Huệ chần chừ một lúc, rồi cô cũng mở miệng nói, “Tiểu An Tử, việc này thực
sự mình không biết nói ra thế nào.”
An Ninh quả thực không thể nhẫn nại được nữa, từ lúc cô bước vào nhà đến bây
giờ cũng đã gần nửa tiếng đồng hồ rồi, mà Lưu Huệ vẫn chưa chịu đi vào vấn đề.
“Đừng bảo là tớ không cho cậu cơ hội đấy nhé, nếu vẫn không nói thì tớ đi làm
việc của tớ đây.”
“Đừng…” Lưu Huệ nắm lấy cánh tay An Ninh. Cô mím môi, “Chính phủ đã giải tỏa
khu nhà Diêu Tử An đang ở, tạm thời Tử An không biết ở đâu, anh ấy muốn chuyển
đến chỗ mình, cho nên…” Lưu Huệ mới nói được nửa câu, An Ninh đã hiểu hết vấn
đề, cô gật gật đầu, “Tớ hiểu rồi. Ngày mai tớ sẽ đi thuê nhà, tớ sẽ nhanh chóng
chuyển khỏi đây.”
Lưu Huệ cúi đầu nhìn xuống đất, “Tiểu An Tử…”
An Ninh vỗ vỗ vai Lưu Huệ, “Không sao, tớ cũng đã quấy rầy cậu nhiều rồi mà.”
Tuy An Ninh có thể hiểu cho Lưu Huệ, nhưng Lưu Huệ vẫn cảm thấy rất băn khoăn,
cô cảm thấy mình có lỗi với An Ninh. Cô liếm môi, “Tiểu An Tử, không thì thế
này…”
An Ninh ngắt lời, “Tớ không muốn làm cậu khó xử.” Nói xong, An Ninh cười rất
tươi, “Tớ phạt cậu phải đi tìm phòng trọ cùng tớ là được chứ gì.”
“Cái đó là đương nhiên, nhưng…”
“Không nhưng cái gì nữa, nếu không tớ sẽ đối ý đấy.” An Ninh tinh nghịch chớp
chớp mắt, thái độ này của An Ninh càng làm Lưu Huệ cảm thấy có lỗi với cô hơn.
“Phòng 208, số 56 vườn hoa Tây Bộ. Được, được, khoảng một tiếng nữa tôi sẽ tới.
Uhm, uhm, được, cảm ơn.” Một tay An Ninh giữ chiếc điện thoại, tay còn lại
nhanh chóng ghi chép địa chỉ lên một tờ giấy ghi nhớ. Xong cô ngẩng mặt lên
nhìn Lưu Huệ đang mải mê chơi điện tử, “Này, bây giờ đi xem phòng nhé, cậu đi
kiểm tra hộ tớ.”
“Oh, bây giờ à.” Lưu Huệ lưỡng lự tắt máy tính, rồi vươn dài vai trên ghế.
Khu vườn hoa Tây Bộ là khu phố trung tâm của thành phố H, giao thông thuận lợi,
cách chỗ ở của Lưu Huệ không quá xa, nếu tắc đường thì nhiều nhất cũng chỉ mất
hơn nửa tiếng là đến.
Cái làm An Ninh hài lòng nhất chính là môi trường của khu nhà này. Bước vào
cổng chính, trước tiên bạn sẽ nhìn thấy một màu xanh tuyệt đẹp. Một thảm cỏ
lớn, những ngọn cỏ đung đưa theo gió, một hàng thông cao vút, một con đường nhỏ
dành cho người đi bộ giữa khu vườn xanh um cây lá, ở giữa khuôn viên là một hồ
nước phun cực lớn, đẹp đến mức nhìn không chán mắt.
Lưu Huệ chậc lưỡi, “Tiền thuê phòng ở đây chắc đắt lắm.”
An Ninh lắc đầu, cô làm bộ nặng nề khi giơ ngón trỏ lên, “Phòng ở đây có hai
gian với một phòng khách, tiện nghi đầy đủ.”
“Thế mà có một nghìn tệ thôi á?” Lưu Huệ khó mà tin nổi.
An Ninh gật đầu, “Nếu không thì việc gì tớ phải vội vàng lôi cậu tới đây.”
Không khó khăn gì để tìm được số 56, nó đối diện với hồ nước nhân tạo. Đây là
một khu nhà chung cư nhỏ, An Ninh phải lên tầng mười hai – tầng cao nhất của
khu nhà.”
Khi đi thang máy, Lưu Huệ kéo kéo áo An Ninh, “Tiểu An Tử, tớ nghe nói chỗ này
cũng là khu trí thức, thường thì