quay người lại, bất ngờ bắt gặp đôi mắt tinh nhanh như mắt thỏ
của An Ninh.
An Ninh bỗng đỏ bừng mặt, vội vàng quay đầu trở lại.
Nhưng, chỉ mới thoáng nhìn thôi, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt đối phương
rất sắc xảo như nhìn thấu được tất cả.
Đôi mắt đó dài, bé, sâu, khi cười mí mắt hơi cong lại, nhìn rất hiền từ. Sau
khi ngồi lại vào ghế, anh tiếp tục những câu chuyện tếu với đám bạn đi cùng,
nhưng không hiểu sao, An Ninh lại cảm thấy anh hoàn toàn khác biệt so với những
người đang ngồi nói chuyện với anh. Cụ thể anh khác ở chỗ nào thì cô không làm
sao diễn đạt nổi.
“Này, cậu đang nhìn cái gì thế?” Lưu Huệ huơ huơ tay trước mắt An Ninh, lúc
này, An Ninh mới lấy lại thần sắc, cô vuốt lại chỗ tóc xõa trên vai rồi tiện
mồm nói: “Ngắm anh đẹp trai thôi.”
Hai mắt Lưu Huệ sáng lên, “Anh đẹp trai, ở đâu?” Vừa nói Lưu Huệ vừa đứng dậy,
đưa mắt nhìn hết bên nọ bên kia, hành động quá mức đó của Lưu Huệ khiến An Ninh
vừa bực vừa buồn cười. Cô kéo kéo Lưu Huệ, “Hình tượng, cậu phải chú ý hình
tượng của mình chứ, người ta đều đang nhìn cậu kia kìa.” Lưu Huệ chẳng quan tâm
đến điều đó, nhưng tự cô cảm cũng thấy xấu hổ trước, cô cúi thấp đầu xuống.
“Có gì đâu.” Lưu Huệ dậm dựt nói, “Tớ ngắm anh đẹp trai thì can dự gì đến ai
chứ.” Một người ngồi ở bàn bên cạnh đang nhìn cô cười, nhìn có vẻ là một anh
chàng nho nhã lịch sự. Thấy anh ta cười mình, Lưu Huệ trừng mắt với người đó,
nói: “Nhìn gì mà nhìn, chưa nhìn thấy người đẹp bao giờ à?” Người này nghe vậy
như sợ hãi, suýt đánh rơi đôi đũa đang cầm trên tay.
An Ninh khẽ cười, Lưu Huệ là người có tính khí như vậy, dù vui hay tức giận cô
cũng đều thể hiện rõ hết lên khuôn mặt, chưa bao giờ cô giấu giếm khi ghét ai
hay thích một người nào đó, cô không biết giả dối, không lên mặt gây chuyện,
tính tình Lưu Huệ khác hoàn toàn với sự nhạy cảm và cẩn thận của An Ninh. Trước
đây không hiểu sao họ lại trở thành bạn của nhau, và tình bạn đó được tiếp tục
và phát triển đến mức vô cùng thân thiết, không thể chia lìa.
Nửa đêm, An Ninh nằm trên giường, cô trở mình hết bên nọ bên kia, không sao ngủ
được.
Từ trước đến nay cô chỉ quen ngủ trên giường của mình, lại rất ít khi xa nhà.
Hồi học đại học, cô cũng phải mất đến cả tháng mới dần thích ứng được với cuộc
sống ở trường nội trú.
Lưu Huệ nằm bên cạnh xem chừng đã ngủ từ lúc nào, hơi thở cô đều đều, miệng mỉm
cười rất tươi, chắc chắn cô đang có một giấc mơ đẹp.
An Ninh sợ làm Lưu Huệ tỉnh giấc, cô nhẹ nhàng leo xuống giường. Lưu Huệ nói mơ
vài câu, trở mình một cái rồi lại tiếp tục ngủ ngon lành.
An Ninh rót cho mình một cốc nước, rồi chầm chậm đi ra ngoài ban công.
Trăng sáng vằng vặc, ngàn vạn vì sao giăng khắp bầu trời, không gian đêm đầy
quyến rũ. An Ninh khẽ thở dài, một cảnh tượng quen thuộc nào đó bỗng vụt qua
trong tâm trí cô.
Cũng trong một buổi đêm đẹp tuyệt vời như thế, Quan Tín nắm lấy tay cô, thề
thốt sẽ ở bên cô suốt đời. Chỉ cách bây giờ có hơn nửa năm thôi, nhưng giờ đây
tất cả đã hoàn toàn đổi khác.
Tay cô chợt lần đến vết sẹo xấu xí, ghê gớm, cô cười đau đớn, hóa ra muốn quên
một người khó đến như vậy. Không nhớ đến anh, cố tình chôn sâu anh nơi đáy tim,
nhưng đó không có nghĩa là không nhìn thấy anh. Dù có ngụy trang giỏi đến thế
nào, thì chỉ có bản thân cô mới biết cái chua chát trong đó.
Những vết thương ngoài da thịt, làm sao giằng xé và đau đớn bằng vết thương
trong lòng.
Trong không gian đêm yên tĩnh, An Ninh châm một điếu thuốc. Không biết từ lúc
nào cô đã có thói quen đó, có lẽ chỉ có như vậy mới có thể làm tê liệt những
suy nghĩ của cô về anh.
Trong làn khói thuốc, dường như cô vẫn nhìn thấy Quan Tín với nụ cười tươi rói,
cô đưa tay ra, nhưng không thể nào chạm tới anh. Hai hàng lệ lẳng lặng rơi
xuống, An Ninh dập tắt điếu thuốc, rồi quay trở lại giường nằm, sự cô đơn lạnh
lẽo lại đeo đẳng lấy cô suốt đêm dài dằng dặc.
Phía trước trung tâm thương mại cao cấp nhất trên đường Hoắc Hải, có trồng một
dãy cây ngô đồng giống Pháp cao to, thẳng tắp, tán nhiều vô xuể, cành lá xum
xuê.
An Ninh mặc bộ quần áo nhân viên màu xanh nhạt từ trong tòa nhà cao tầng tiu
nghỉu đi ra. Đây đã là lần phỏng vấn thứ mười trong gần một tháng nay, lần nào
phòng nhân sự cũng rất lịch sự nói cô hãy quay về chờ giấy bảo tuyển dụng,
nhưng cô cứ chờ cứ chờ, và tất cả đều bặt vô âm tín. Nếu sớm biết tìm việc khó
khăn như thế này, thì ban đầu khi điền đăng ký nguyện vọng, cô nên chọn học
những chuyên ngành nổi nhất rồi. Những người tốt nghiệp ngành kinh tế đối ngoại
hoặc tiếng Anh thương mại, nếu không là thư ký của các doanh nghiệp nước ngoài,
thì cũng tìm được công việc nào đó ở các công ty vật lưu. Đằng này cô vác bên
mình tấm bằng tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Trung, làm sao cô cạnh tranh được
với họ cơ chứ.
Những cô bạn cùng chuyên ngành với An Ninh, người thì tham gia thi công chức,
người thì tính tiếp tục thi cao học, người thì vào các trường trung học làm một
giáo viên bình thường. Lưu Huệ thì làm cho một doanh nghiệp có quy mô không lớn
lắm, tiền lương vẻn vẹ