tiền thuê cũng phải trên hai nghìn, cậu tìm
được căn phòng rẻ như thế, liệu có vấn đề gì không?”
An Ninh không nghĩ như thế, “Không đâu, có lẽ là do mình may mắn.”
Ra mở cửa là một phụ nữ trung niên chạc bốn mươi tuổi. Vừa nhìn thấy An Ninh và
Lưu Huệ, bà ta cảnh giác hỏi: “Đến xem nhà phải không?”
Sau khi An Ninh và Lưu Huệ trả lời là phải, bà ta mới kéo họ vào trong nhà, rồi
lại ngó ra bên ngoài xem có ai không, cuối cùng bà ta mới nhẹ nhàng đóng cửa
lại.
An Ninh và Lưu Huệ nhìn nhau cười, làm gì mà có vẻ như xã hội đen gặp nhau vậy.
Sau khi đã vào trong nhà, người phụ nữ cất cao giọng hơn, “Cứ xem tự nhiên. Căn
phòng này đẹp, giá thuê lại bèo như vậy, nếu không thuê thì chẳng còn chỗ nào
tốt và rẻ hơn đâu.”
An Ninh nhìn ngó xung quanh, trong phòng rất sạch sẽ, phòng khách có tất cả các
đồ gia dụng như ti vi màu, tủ lạnh, lò vi sóng, chỉ cần nhìn qua cô đã thấy hài
lòng.
Cô thử đẩy cửa của một trong những phòng ngủ bên trong, cửa bị đóng. Cô thấy
lạ, liền quay đầu lại hỏi: “Tôi có thể vào trong xem được không?”
Bà chủ nhà giẩu môi, “Căn phòng đó chứa những đồ linh tinh.” Bà ta chỉ tay về
phía căn phòng hướng nam giống y hệt, “Tôi chỉ cho thuê phòng kia thôi.”
Lưu Huệ lập tức thấy khó chịu, nói: “Làm gì có người cho thuê nhà như bà.”
Bà chủ nhà trừng mắt, “Nếu là hai phòng thì làm gì có giá như thế này?”
“Nhưng lúc trước bà cũng đâu có nói rõ điều này.” Lưu Huệ không phục cãi lại.
Ở phía bên kia, An Ninh đã bước vào bên trong phòng ngủ, ngoài một chiếc giường
lớn, một chiếc tủ ly đơn giản và một chiếc bàn làm việc dựa sát vào tường ra,
không còn bất kỳ thứ gì khác, vô cùng sạch thoáng, rất hợp với ý của cô. Ánh
sáng ngoài ban công vừa đủ, từ trong phòng có thể nhìn ngắm toàn bộ phong cảnh
của khu nhà, đây có lẽ là điều mà cô hài hòng nhất.
“Thế nào, không tồi chứ?” Bà chủ nhà đã đi đến bên An Ninh từ lúc nào, bà ta ân
cần dò hỏi.
Dù căn phòng thực sự rất tốt, nhưng bà chủ nhà nói như vậy cũng phần nào có ý
tự ca ngợi căn hộ của mình. An Ninh cười, giả vờ như chưa biết quyết định thế
nào, “Căn hộ của bà đúng là rất tốt, nhưng chỉ cho thuê có một phòng, vừa rồi
trong điện thoại bà cũng không nói rõ…”
“Ôi dào, vậy tôi sẽ giảm giá cho cô, chín trăm tệ được chứ, thế là quá thoải
mái rồi…” Bà chủ nhà hình như rất muốn nhanh chóng cho thuê căn hộ này, ngay cả
An Ninh cũng không thể ngờ rằng bà ta lại tự động giảm một trăm tệ tiền thuê.
An Ninh lập tức nói, “Đồng ý.”
Bà chủ nhà thở dài, “Cô gái trẻ, cô hời rồi nhé. Nếu không phải tôi đang cần
tiền, thì căn phòng này đem ra chỗ môi giới, ít nhất cũng phải hai nghìn tệ một
tháng đấy.”
An Ninh cười rất tươi, “Chúng ta ký hợp đồng luôn nhé, chiều tôi có thể chuyển
đến được chưa?”
“Ứng tiền ba tháng trước nhé!” Bà chủ nhà lấy từ trong túi ra bản hợp đồng đã
được chuẩn bị sẵn.
“Không vấn đề.” An Ninh có vẻ sốt ruột không muốn chờ đợi gì thêm.
Sau khi dọn hành lý từ chỗ Lưu Huệ xong, An Ninh đi Gia Lạc Phúc mua các đồ
dùng sinh hoạt cần thiết, cô đổi một bộ chăn, ga, gối mới tinh, sau đó bày lên
trên chiếc bàn làm việc một bó hoa ly thơm phức. Nhìn căn hộ hoàn toàn mới của
mình, trong lòng cô vô cùng vui sướng.
Khi cô và Quan Tín đã chính thức yêu nhau, cô đã từng nằm trong lòng anh nói
nhỏ: “Đợi đến khi chúng mình kết hôn, nhất định phải mua một căn phòng hoàn
toàn là của chúng mình. Phòng không rộng cũng không sao, chỉ cần trang trí cho
ấm áp sẽ cho chúng ta cảm giác của một gia đình.”
Nhưng bây giờ, gia đình của cô ở nơi nào?
Bữa tối của cô được giải quyết tại quán thịt dê gần khu nhà ở, thường ngày Lưu
Huệ thích nhất là được ăn thịt dê non béo ngậy ở đây, nhưng lần này có vẻ như
Lưu Huệ không có hứng thú ăn, An Ninh thì ngược lại, cô thấy rất thoải mái tự
tại, xem ra Lưu Huệ đang có rất nhiều tâm sự.
“Tiểu An Tử, tớ cứ cảm thấy căn phòng đó có gì rất kỳ lạ, tốt nhất là cậu đừng
thuê nữa.” Lưu Huệ suy nghĩ, cô cũng không dám nói sự việc trở nên quá nghiêm
trọng.
An Ninh khẽ cười, gắp một đũa thịt dê vào chiếc muôi rồi cho vào trong nồi nước
lẩu đang sôi sùng sục, đảo vài đũa, nhấc ra cho vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt Lưu
Huệ. Làm xong tất cả cô mới chầm chậm nói: “Cậu đừng lo, mau bảo Diêu Tử An dọn
đến chỗ cậu đi, những ngày qua để anh ấy ngày ngày phải chen chúc chỗ ký túc xá
nhân viên, thật khổ cho anh ấy.”
Lưu Huệ cười tít mắt, “Anh ấy da dày thịt nhiều, sợ gì.” Sau đó cô yên tâm
thưởng thức chỗ thịt dê mà An Ninh đã chu đáo chần chín cho mình.
Ăn tối xong, An Ninh không để cho Lưu Huệ đưa cô lên phòng. Chuyển hành lý, mua
sắm, dọn dẹp phòng, tất cả đã khiến Lưu Huệ vất vả nhiều, Lưu Huệ chưa bao giờ
làm nhiều như thế ngay cả với chính căn hộ của mình, vì thế cũng nên để cho cô
ấy về nghỉ ngơi sớm.
Tranh thủ lúc trời còn chưa tối hẳn, An Ninh đổ tất cả đồ đạc trong chiếc túi
du lịch lên giường, chuẩn bị phân loại chúng để sau này tiện tìm khi cần dùng
đến.
Một chiếc khung ảnh được lật ra từ đáy của chiếc túi, khung ảnh màu tím nhạt, ở
bốn góc đã có chút trầy xước, có vẻ như đã dùng được vài