n là đường cái, vừa vặn là nơi Lam Thành vừa mới
rời đi. Trong lòng cô hiểu được Lâm Sướng muốn nói gì, có lẽ cô ấy thật
là sốt ruột vì Lam Thành, không hy vọng có người ảnh hưởng tới tiền đồ
của anh. Kỳ thật Đông Hiểu Hi đối Lam Thành cũng cũng không có ý tưởng
gì, cuộc sống làm cho người ta kìm lòng không đậu đi ái mộ ai đó nhiều
lắm, nhưng không nhất định chính là tình yêu.
Hai người đi ra khỏi quán, mặt trời đã ngả bóng về Tây. Mặt trời trên cao vẫn như cũ tản ra nhiệt lượng thật cao, nhưng Đông Hiểu Hi dường
như đã không còn biết không khí khô nóng như thế nào, có lẽ trong lòng
được giải thoát, không hề muốn thoát ra khỏi giấc mộng thực tế này .
Lâm Sướng đột nhiên thần bí cười nói “Chúng ta vừa rồi nói những gì,
cậu cũng đừng nói ra ngoài với ai, hơn nữa cũng đừng nói với Lam Thành,
bằng không mọi người lại cười chúng ta ngây thơ .”
Đông Hiểu Hi gật gật đầu, nở một nụ cười tươi trong suốt “Về sau chúng ta còn cùng nhau đi uống đồ uống lạnh, mình mời cậu……”
“Được, mình nhớ kỹ, cậu phải mời mình một chút đồ uống lạnh.”
…
Đông Hiểu Hi không thể không thừa nhận, lần rời đi này lại khiến cho
tâm tình buổi chiều của cô tốt lên hẳn. Có người nói, nóng lạnh của con
người còn được quyết định bởi tâm lý, cô cho rằng Lâm Sướng chính là một cái gì đó lơ đãng thoáng qua, là một người con gái khiến người ta ấm
áp.
Đang vô tâm lẩm nhẩm hát bài “Những bông hoa” vừa đẩy cửa phòng ngủ ra, đột nhiên Hạ Tuyết vươn móng vuốt ra, đem cô kéo đi vào.
“ Cậu sao lại không đi tìm người đưa hình ảnh cậu lên diễn đàn mà lại chạy đến trước mặt “chính thê” của người ta? Cậu có biết mọi người
trong trường đang rêu rao gì về cậu không “Tiểu tam”?”
“Rêu rao gì ?” Đông Hiểu Hi bật thốt lên hỏi, theo sau để ý tới tư vị trong lời nói của bạn “Ai là Tiểu Tam, cậu nói ai là Tiểu tam a?”
“Cậu đừng có sốc, bên ngoài đều nói cậu tìm Lam Thành, còn ưỡn ngực ngẩng đầu, thật không thể nói là hợp tình hợp lý.”
“Phốc……” Đông Hiểu Hi nhịn không được lên tiếng “Mình rốt cục biết
Nguyễn Linh Ngọc vì cái gì tự sát, thật sự là người ta có thể phát ngôn
bất cứ cái gì a…… Được rồi, theo ngày mai mình sẽ đề cao cảnh giác,
phòng học, căn tin, phòng ngủ, tam điểm một đường* được chứ?”
(*tam điểm một đường: chỉ qua lại 3 nơi này, hem cóa léng phéng chỗ khác)
“Cậu thực tính buông tha cho Lam Thành? Không phải đã nói, không bỏ qua để cho mình bị lợi dụng như vậy sao, Tiểu tam?”
“Mình nói một lần nữa, mình không phải Tiểu tam!”
Đông Hiểu Hi đề cao âm điệu, tức giận đi đến trên giường, nằm ngay đơ xuống giường. Không biết có phải là do mệt mỏi quá độ, đột nhiên cảm
thấy cả người như không có khí lực. Cô nhắm mắt lại, thầm hi vọng mọi
thứ cứ từ từ mà tan biến hết như bọt khí.
…
Mấy ngày sau, Đông Hiểu Hi nói được thì làm được, không có xuất hiện ở trước mặt Lam Thành, mà cái việc đặt chỗ ở thư viện kia cô vẫn để trong lòng, ngẫu nhiên nhớ đến hình ảnh của anh, ngẫm lại khi anh ta tươi
cười, trong lòng liền không hiểu có chút sung sướng, cũng có nho nhỏ
tiếc nuối. Nhưng trên đời này có vài thứ chỉ mơ chứ không thể có, không
phải của mình sẽ biết buông, nếu không sẽ thành mua dây buộc mình. Nói
cho cùng: Tình yêu, chỉ là hạnh phúc của ta, không thể là sinh mạng của
ta.
Cứ như vậy thấm thoát qua hai tháng, đảo mắt một cái kì thi cuối kì
đã đến. Ăn qua cơm trưa, Đông Hiểu Hi đi vào phòng học mới phát hiện,
nơi này cũng không phải là nơi ôn tập tốt, bởi vì phòng học không lớn đã đông nghịt người, liền ngay những người ngày thường lười biếng cũng đã
bắt đầu chăm chỉ, mục đích chỉ có một, không bị thi rớt, có thể về nhà
yên tâm thoải mái nghỉ hè.
Chính là như vậy bầu không khí trong phòng học vô cùng oi bức, Đông
Hiểu Hi có chút tiến thoái lưỡng nan, nếu đi vào phòng học khác nào với
lãng phí một chút thời gian vàng ngọc, nhưng còn trong phòng ngủ có một
người bạn trai của bạn cùng phòng đến ở, cô cũng không muốn trở về làm
bóng đèn.
Nghĩ vậy, cô quyết đoán xoay người đi đến hướng thư viện. Kỳ thật
ngay khi quyết định xong, trong lòng liền không hiểu sao có chút vui
sướng, mấy ngày nay, có chút ý niệm luôn khiến cô nóng lòng muốn thử, có lẽ cô chính là đang chờ đợi thời điểm này, có thể có lý do chính đáng,
đi xem thử xem Lam Thành có thực hiện lời hứa không, có thể hay không
thật sự có thể làm được.
Giống như tưởng tượng, đến cuối học kỳ, chỉ cần là nơi có thể ngồi
xuống học bài đều có thể dùng hai chữ chật chội để hình dung, thư viện
càng không ngoại lệ. Đông Hiểu Hi nhẹ nhàng đi vào thư viện , đôi mắt
tìm kiếm một bóng hình. Không có gì bất ngờ, bên cạnh cửa sổ là một dáng người mặc áo sơ mi trắng, đang gõ bàn phím , mà chỗ ngồi bên cạnh người đó đang bỏ trống chỉ có túi xách đặt bên cạnh…
Cô cố gắng trấn tĩnh , bước nhanh qua , ho nhẹ mấy tiếng đã thấy anh
ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại nhìn cô rồi đột nhiên mang túi sách đặt ở
nơi khác.
Có lẽ động tác này trong mắt người khác rất đơn giản nhưng trong lòng cô lại thấy cảm động . Trong khi cô đang thất thần , một mẩu giấy đập
vào trán cô rồi nhẹ nhàng rơ