không?"
Cả hai cùng cười, tiếng cười như vỡ òa. Quốc giữ mãi trong lòng chuyện xảy ra ở nhà sau cái ngày Tây bỏ đi. Mãi mai, Quốc sẽ không nói cho Tây câu chuyện ấy.
Tối hôm ấy, cả nhà Quốc từ nhà bác trở về phát hiện ra Tây đã bỏ đi mà chẳng chào hỏi gì nên vô cùng tức giận. Vì thế, cuối cùng bố Quốc cũng nói ra cái điều mà ông rất muốn nói nhưng sợ làm con trai tức giận: Ly hôn với vợ! Ngay lập tức! Tự ý bỏ đi đứa con đó là tội to nhất! Vẫn chưa nhận ra lỗi của mình, còn dám thể hiện là người thành phố trong cái gia đình này. Mặc kệ là người thành phố, là người có văn hoá hay thân phận cao quý, chỉ cần không có tác dụng gì với gia đình nhà này, nhà này sẽ không coi trọng! Quốc đã đồng ý với yêu cầu đó của bố ngay tại đó: Ly hôn. Việc Tây tự ý bỏ đi khiến Quốc rất bực mình, đồng thời cũng cởi bỏ một gánh nặng trong lòng. Quốc có thể nhịn được những hành vi vô lý của Tây nhưng không thể nhịn được sự chịu đựng mà Tây đang phải âm thầm chịu đựng vì mình. Bây giờ, Tây quyết định không tiếp tục chịu đựng, nghĩa là sợi dây liên hệ cuối cùng giữa họ cũng chẳng còn nữa.
Tối hôm ấy, mọi người bàn bạc rất nhiều về việc ly hôn của Quốc. Thậm chí còn bàn tới việc chọn cho Quốc một người vợ khác. Mẹ Quốc đã nhắm được cho con trai một cô gái trong thôn, có điều Quốc nhất quyết từ chối. Đồng thời cảm thấy thương cho chính mình. Giá mà Quốc có thể phân thân thì tốt biết mấy. Một cùng với cô gái từ thành phố là Tiểu Tây, một cùng với cô gái từ nông thôn mẹ chọn. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Bố Quốc cũng đã lên thành phố và gặp mặt cô gái đó. Bố Quốc nói: “Chúng ta tìm cho con một cô gái giống con. Cũng từ nông thôn lên thành phố học.” Quốc chỉ cười mà chẳng nói gì.
Sau đó, cú điện thoại đúng lúc của bố Tây gọi tới. Nói là đúng lúc là bởi vì cú điện thoại đó không chỉ nói rõ lý do Tây bỏ về cho cả nhà biết mà còn giữ thể diện cho Quốc: bố vợ chủ động gọi điện về từ Bắc Kinh để báo tin, chắc họ sợ con rể sẽ bỏ con gái mình. Nếu không nhờ cái nghĩa này có lẽ Tây cũng khó có thể được tha thứ: vì nếu ốm thì phải nói, sao mà chẳng nói đã đi luôn? Nhưng, bố Quốc cũng không nói là tha thứ hoàn toàn cho Tây, không thể chỉ vì một cú điện thoại mà tha thứ được, sao dễ thế chứ? Câu cuối cùng bố nói là: Quốc, nói cho con biết, năm nay nhất định bố và mẹ phải có cháu bế! Quốc ngồi làm việc trước màn hình vi tính, mười ngón tay như bay trên mặt bàn phím. Phía sau lưng một thanh niên đang nghe điện thoại. Sau khi gác máy xuống, cậu thanh niên đó quay sang hỏi Quốc hôm nay là ngày bao nhiêu, Quốc cũng ngẩng đầu lên hỏi lại ngày gì. “Hôm nay chắc chắn là ngày gì đó vì vợ vừa gọi điện tới.” Anh ta chẳng nhớ hôm nay là ngày gì nữa nên tức giận gác máy; đồng thời anh ta nhấn mạnh rằng hôm nay chẳng phải sinh nhật vợ cũng không phải kỷ niệm ngày cưới. Vậy là ngày gì nhỉ? Quốc chau mày suy nghĩ,đúng lúc ấy, máy điện thoại của Quốc reo lên tin nhắc việc, Quốc mở ra và vui sướng reo lên: “Ngày lễ tình nhân.” Quốc không reo lên vui mừng vì ngày lễ tình nhân tới mà là vì Quốc không quên ngày này. Sau đó, Quốc vội gọi đặt hoa, là hoa hồng. Người thanh niên kia hỏi ngay có phải Quốc đang có “phòng nhì” không? Quốc vừa cười vừa nói: không phải “phòng nhì” là “phòng chính”. Cậu ta không tin, vì cá đã cắn câu ai lại đi câu nữa? Mặc cậu ta thắc mắc Quốc không thèm giải thích gì hơn. Qua chuyện lần này xảy ra với Tây, Quốc vừa thấy sợ lại vừa thấy vinh hạnh, vì thế Quốc chuyên tâm đọc sách viết về hôn nhân nhiều hơn. Sách nói rằng, hôn nhân cũng giống như sự nghiệp cần phải đầu tư. Đồng thời cuốn sách đó cũng nói cách đầu tư, một trong những cách đó là phải ghi nhớ các ngày đáng nhớ, đặc biệt là đàn ông càng phải nhớ. Quốc học theo đó, từ cửa hàng sách về nhà lập tức giở lịch ra xem, ghi lại trong mục nhắc lịch của điện thoại tất cả những “ngày đáng nhớ” ví dụ như ngày lễ tình nhân. Hừm, giờ phải quan tâm điều này nữa, Quốc phải đối xử tốt với Tây hơn mà. Tây đã hi sinh cho Quốc rất nhiều. Lỡ như Tây dù đã hi sinh cho Quốc rất nhiều mà Quốc vẫn không thể bảo vệ Tây thì chi bằng tranh thủ những lúc còn có thể bên nhau này mà đối xử tốt với Tây hơn, có như thế sau này mới đỡ thấy hối tiếc. Vừa điện thoại xong, cậu thanh niên kia lại hỏi bây giờ mới đặt hoa có muộn không? Chưa để Quốc trả lời đã lại có người khác lên tiếng nói rằng hoa mua muộn mới rẻ, hoa hồng ngày Valentine đắt như bánh trung thu ngày rằm, buổi sáng có khi tới hơn trăm tệ một hộp. Không tin cứ đến tết trung thu rồi mà xem. Buổi trưa là năm mươi tệ, đến chiều đến hai mươi lăm tệ cũng không bán nổi. Cả phòng cười ầm lên. Vì ai cũng hiểu với tất cả mọi người, tiền vẫn là vấn đề hàng đầu.
Hôm nay trời cũng âm u, không có tuyết. Tây đứng bên cửa sổ ngắm nhìn ra bên ngoài. Tây đang đợi Trần Lãm, hôm nay nhà văn Trần tới lấy nhuận bút. Cũng chính ngày hôm nay, khi tới cơ quan làm việc Tây phát hiện ra pano quảng cáo “đón tết” đã có thay đổi cơ bản. Bỏ hết những màu mè vui nhộn náo nhiệt trước kia, thay vào đó là hình ảnh một cô gái đẹp lạnh lung rất bắt mắt và hấp dẫn. Những đám đông trước mặ
