Polaroid
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326864

Bình chọn: 9.00/10/686 lượt.

càng hiểu hơn những cảm xúc mà Mao Mỗ viết trong cuốn sách đó.”

“Viết gì ạ?”

“Viết về một người giúp việc tốt bụng. Mao Mỗ gọi người đó là bảo bối. Trong từ điển có giải thích từ bảo bối là một đồ vật quý hiếm. Người giúp việc đó chẳng có việc gì là không biết làm, thậm chí còn có thể tư vấn cho bà chủ cách ăn mặc, rất trung thực và tinh ý, tình cảm cũng rất mãnh liệt…”

“Tỉnh lại đi bố ơi!” Tay khẽ nhắc bố.

“Sau này có lần, ông chủ uống nhiều rượu quá đã lên giường cùng người giúp việc, sáng tỉnh dậy trong lòng cảm thấy có chút hối hận, ông ta nghĩ rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc, kể từ đó sẽ chẳng còn người giúp việc nữa. Ông ta lúc ấy chẳng dám quay người sang, vì sợ quay sang sẽ trông thấy cái đầu với mái tóc rối tinh. Đâu ngờ người giúp việc ấy không hề nằm trên giường ông ta! Đúng giờ, vẫn mặc quần áo gọn gàng đứng trước cửa, cung kính chào buổi sáng như thường ngày như thể chưa hề xảy ra chuyện gì!”

“Đây đúng là ước muốn của Mao Mỗ…”

“Đây là ước muốn của tất cả mọi người! Ai cũng mong muốn có được một người quan trọng hiểu mình, thông cảm cho mình ở bên cạnh!”

“Nhưng đó là ước muốn không có thực."

Hai bố con lặng lẽ làm cơm.

“Bố, cả đời này bố hối tiếc nhất việc gì?”

Bố Tây không trả lời, Tây đành trả lời hộ ông: “Bố và mẹ đều bận rộn, đều rất coi trọng sự nghiệp, thế nên cả hai đều không được hưởng những vui thú trong cuộc sống của người bình thường, đúng không?”

“Thực ra mẹ con là một người rất giỏi giang…”

Vừa dứt lời thì mẹ Tây trở về. Hai bố con không nói thêm gì nữa. Mẹ thật nhạy cảm nên hỏi luôn có phải hai bố con đang nói xấu mẹ điều gì. Tây cười và khẳng định là không, chỉ nói: bố khen mẹ rất giỏi. Mẹ Tây mỉm cười: “Ông ấy bảo mẹ giỏi hả, chỉ là ở bên ngoài thôi.” Sau đó quay lại nói với chồng: “Cả đời này tôi không chăm sóc được ông, không hoàn thành trách nhiệm của một người vợ, kiếp sau tôi sẽ bù đắp.” Đó là lời nói rất chân thành, không khí cả nhà lúc ấy thật xúc động. Đúng lúc ấy, chuông cửa reo lên. Cả nhà bốn người đều đang ở nhà, ai thế nhỉ? Theo lệ thường thì khách đến nhà chơi thường là có hẹn trước.

Đó là Quốc. Đi cùng với Quốc là một người phụ nữ nông thôn, chẳng cần giới thiệu cũng biết là người trong thôn, một bộ quần áo đỏ còn nguyên nhãn mác. Bộ quần áo này nhìn qua cũng biết được làm từ sợi hóa học, ngoài những người nông thôn ra, làm gì còn ai mặc thứ đó chứ? Người phụ nữ đó khoảng ba mươi tuổi, nước da ngăm đen, nhưng vào thời đại ngày nay khi vấn đề thẩm mỹ có nhiều thay đổi thì nước da đen cũng không phải là nhược điểm. Chỉ cần người này mặc quần áo trông bình thường hơn chút, trông cũng sẽ hơn tiêu chuẩn bình thường ngay.

Quốc giới thiệu đây chính là người giúp việc Quốc tìm giúp gia đình, họ Hạ.

Quốc và chị giúp việc đến đột xuất mang tới niềm vui bất ngờ cho cả gia đình. Mẹ Tây hỏi rất nhiều điều đến nỗi chẳng biết hỏi từ đâu, cuối cùng toàn nói chuyện ngoài lề, ví như: “Đến từ lúc nào?” Theo thói quen, bố Tây vào pha trà rót nước mà chẳng nghĩ được ra là tới lúc này thì việc cần làm không phải là pha trà rót nước mời hai người này mà phải dọn cơm mời ăn mới đúng. Hàng thì chạy tới đỡ hành lý, đỡ cho anh rể và cả chị giúp việc. Thực ra không cần Hàng đỡ hai người vẫn mang được, chẳng qua là Hàng tới đỡ để thể hiện lòng hiếu khách thôi… Tóm lại, mọi người ai nấy đều bận cả, bận đến mức chẳng làm gì khác được. Trong khi đó, Quốc nặng trĩu một nỗi lòng sâu thẳm: Mọi người đều đang vui vẻ và nhiệt tình chào đón Quốc khiến Quốc rất vui như cởi bỏ được gánh nặng, nhưng vẫn có điều Quốc băn khoăn, đó là bên cạnh sự nhiệt tình tiếp đón, trong rộn ràng tiếng cười nói ấy, Quốc đang tự hỏi: Tây hiện ở đâu?

Khi mẹ ra mở cửa và thốt lên tên “Quốc”, Tây lập tức ra khỏi bếp và vào phòng mình đóng cửa lại.

Trong sự huyên náo của cả nhà, bố Tây cũng chợt nhận ra cánh của phòng con gái lúc nãy còn mở chẳng hiểu đã khép kín từ lúc nào. Thế nên khẽ nói với con rể: “Tây nó ở trong phòng. Chắc đang nằm nghỉ. Bệnh khỏi rồi, nhưng vẫn còn hơi mệt.”

Quốc nghe vậy vội hỏi lại: “Vậy để con vào xem thế nào.” Sau đó bước đi luôn.

Tây đứng ngay trước cửa, khi Quốc vừa bước vào Tây chạy ngay vào lòng Quốc, cùng lúc ấy, cả hai đồng thanh thốt lên hai tiếng: “Xin lỗi”. Một tay Quốc xiết chặt Tây vào lòng, tay kia nhẹ nhàng xoa xoa lên tóc Tây và nói: “Là anh có lỗi với em! Anh không biết lúc đó em bị cảm!”

Tây ngửng đầu lên cãi lại: “Ai bảo anh em bị cảm?”

“Là bố chúng ta. Bố gọi điện bảo cho anh thế.” Ngày hôm ấy, thấy con gái sốt ruột chờ điện của chồng, giữa đêm bố Tây lén gọi về cho Quốc mà không nói cho Tây biết. Gọi rồi cũng chẳng nói cho ai biết.

Tây lại rúc đầu vào ngực chồng: “Bố thật tuyệt!... Anh à, nếu bố không gọi điện về, anh có tha thứ cho em không?”

“Chuyện đó hả. Nói đi là đi luôn, chẳng nhắn nhủ gì! Em có biết “thất xuất” là gì không?

“Đó bảy lý do người xưa được quyền bỏ vợ…Ý anh là gì?”

“Ý anh là. Anh phải cảm ơn Đảng, cảm ơn đất nước mới…”

“Ý anh là, nếu vào thời xưa, người như em sẽ bị anh “đuổi” đi đúng không?

"Đáng bị "đuổi" một trăm lần biết