ại học ra trường có được cuộc
sống tốt đẹp là xứng đáng, là nhờ vào nỗ lực của chính anh, anh không nợ ai cái gì hết. Vì sao
anh cứ cảm thấy mình có lỗi với cả nhà, có lỗi với anh Thành chứ? Đúng là năm
đó cả anh và anh Thành đều đỗ đại học, thậm chí anh Thành còn đỗ cao hơn anh,
nhưng ai bảo gia đình anh nghèo không đủ khả năng nuôi cả hai anh em anh ăn
học? Vậy làm thế nào? Tất cả là do số phận quyết định. Bản thân em cho rằng quẻ
thăm kia chính là một biện pháp công bằng, anh bắt được thăm đi học, anh Thành
thì không, đó là số mệnh. Anh không lấy mất tương lai của ai hết và anh Thành
cũng không oan uổng gì. Vận mệnh của mỗi người không giống nhau, có người có số
phận tốt, có người lại không, không ai nợ ai vì điều này cả."
Khi đó, hai người đang ngồi ăn tại một bàn đôi trong một nhà
hàng Trung Quốc, ngồi đối diện nhau. Nghe Tây nói những lời này Quốc nghĩ rất
lâu mà chẳng nói gì, trong lòng đang đấu tranh dữ dội. Quốc đang phân vân về
nỗi lòng giấu kín suốt mười năm nay, trên thế gian này ngoài chính bản thân mình ra, đâu
có ai biết và hiểu được nỗi lòng này của Quốc. Tây lặng lẽ ngắm Quốc, cũng
không hề thúc giục, vì Tây cảm nhận được rằng lòng Quốc đang rối bời. Quốc cũng
tránh ánh mắt này của Tây, chỉ ngoảnh mặt ra nhìn cửa sổ. Bên ngoài kia ngập
tràn một màu xanh của thảm cỏ ấy, hệt những cánh đồng nơi quê hương. Trong
khoảnh khắc ấy, một cảnh tượng khi xưa lại chợt ùa về trong tâm trí Quốc.
Trên bếp lò ở quê, Quốc và Thành ngồi đối diện nhau, bố ngồi
ở giữa. Bố hút điếu thuốc và nói: "Hai con đều đỗ đại học, bốn năm tốn ít
nhất 150 nghìn tệ. Số tiền này bố mẹ có
bán cả nhà cửa, đất đai, bán thịt bán xương mình đi cũng không đủ. Vì thế trong
hai đứa, bố chỉ có thể nuôi một đứa ăn học."
Hai anh em cùng ngẩng đầu lên, ánh mắt ngóng chờ, pha lẫn xót
xa. Chẳng ai nhìn ai, đúng hơn là không dám nhìn. Sự thật quá tàn khốc, Quốc đã
nghĩ như vậy trong tuyệt vong. Có lẽ,
lúc đó Thành cũng nghĩ như vậy.
Đúng lúc đó, bố lại lên tiếng: "Các con đều là con của bố, bố chẳng biết
chọn nuôi ai ăn học và không nuôi ai." Nói tới đây bố lại ngừng giây lát. Gian phòng bỗng yên
lặng, yên lặng như thể trái đất ngừng quay. Sau đó, bố đưa ra quyết định:
"Bốc thăm!" Quốc nhìn anh một cái, và anh Thành cũng nhìn em, hai anh em nhìn nhau như thoả
thuận rồi gật đầu nhất trí. Sau đó, Quốc hình như dựa vào bản năng của mình -
bản năng mưu cầu cuộc sống - nói thật to sẽ đi chuẩn bị thăm, rồi nhảy xuống
khỏi bếp tìm giấy và bút. Bố không quên dặn dò phía sau: "Một cái viết là "Đi
học", một cái viết "Không học" nhé."
Quốc lấy một tờ giấy xé làm đôi, trước hết viết chữ "Đi
học" lên một mảnh rồi lấy mảnh kia, do dự giây lát rồi quyết định viết lên
2 chữ "Không học". Sau đó, nhanh chóng và quả quyết gấp hai tờ giấy
vào đặt lên cái bếp chỗ bố đang ngồi, còn Quốc trở về chỗ ban nãy. Bố cầm mấy
quẻ thăm đặt giữa hai anh em "Chọn đi" Nhưng không ai cử động. Bố lại
giục: "Rút thăm đi" Quốc nói: "Anh là anh, anh rút trước
đi!" Bố cũng gật đầu đồng ý "Thành, con rút đi!" Thành đưa tay
ra, tay hơi run - rút quẻ thăm quyết định cả cuộc đời mà - sau đó, Thành nhắm
mắt lại, rút một quẻ thăm, đọc qua rồi đưa lại cho bố. Bố Quốc mở quẻ thăm ra
xem, lặng im hồi lâu không nói. Lúc đó, Quốc vội bốc quẻ thăm còn lại, nắm chặt
trong long bàn tay mình. Đúng lúc ấy, bố lên tiếng nói: "Thành, để em con
đi học vậy nhé!"
Bỗng chốc, hai anh em đều đỏ mắt, mắt bố cũng đang vẩn đỏ...
Nước mắt khẽ lăn dài trên khuôn mặt Quốc. Tây vẫn thấy ngạc
nhiên vô cùng."Cả hai không ai xem quẻ thăm của anh, không ai nghĩ rằng
anh đã làm điều đó, đều cho rằng trên mảnh giấy ấy viết "Không học"
thì mảnh còn lại nhất định là "Đi học" - họ đều tin anh!... Niềm tin
ấy vững như sắt đá đè nặng lên đôi vai anh. Anh mãi không thể quên được dáng vẻ
của anh Thành khi ấy. Một thời gian dài sau khi học đại học, anh đã nằm mơ, mơ
mình giống anh Thành; Không nói lời nào, chỉ cần cù làm ruộng... Tây à, giờ thì
em đã hiểu chưa? Em đã hiểu vì sao anh không bao giờ dám làm sai khác với gia
đình và đặc biệt là với anh Thành. Mà như em nói là làm chẳng cần biết nguyên tắc gì hết. Là bởi vì anh nợ anh Thành cả cuộc
dời này!"
Tây cuối cùng đã hiểu Quốc. Tây không biết phải nói làm sao,
mà cũng không biết nên nói gì, chỉ biết an ủi Quốc: "Cũng không cần phải
nói thế, cho dù anh không ăn gian thì anh Thành cũng chỉ có 50% cơ hội thôi
mà..." Lời nói ra thế thôi dù vẫn biết chẳng có tác dụng gì.
Quốc lắc đầu liên tục, nắm chặt tay Tây áp lên má mình đang
đẫm nước mắt và khẽ nói với giọng đầy thất vọng: "Tây! Tây à!"
Tối hôm đó, họ cứ ngồi tâm sự mãi ở quán ăn tới khi đóng cửa.
Quốc lái xe đưa Tây về nhà. Rất nhanh, Bắc Kinh chìm vào màn đêm yên tĩnh, đường phố cũng vắng tanh.
"Tây, em có hiểu cho anh không?" Tây khẽ gật đầu.
"Em có tha thứ cho anh không?" Tây lại gật đầu.
Tây cười hiền hoà: "Ý của em quan trọng gì?... Anh
Quốc à, giờ đây em là thật lòng, em đã hiểu hơn về anh và gia đình anh.
Vì thế, giờ đây chúng ta nên nghe ý ki