nhìn anh một cái, thấy sắc mặt của anh không tốt lắm, hỏi: “Anh làm sao vậy?”
“Không có gì”.
Ninh Mông cho rằng anh mới bị ba của cô mắng, hơi xúc động, vỗ vỗ vai anh an ủi: “Ai……..không có chuyện gì a, em đều quen rồi, ba chính là tính khí kia……Em cũng luôn bị ba la mắng, thật ra ba cũng không có ác ý”.
Cố Thừa Hiên biết rằng cô hiểu lầm, lại rất ảo não, liền nhìn qua mặt của cô hỏi: “Em thật sự không biết tại sao anh khó chịu?”
“Gì?” Ninh Mông không biết cơn giận của anh từ đâu mà đến, có chút kinh ngạc nhìn anh.
“Anh phải trở về bộ đội rồi, lập tức……”
Ninh Mông cũng sững sờ, sau đó mi mắt thõng xuống, có chút buồn bã nói: “Nhưng em muốn ở cùng ông và ba”.
“Anh biết….”Cố Thừa Hiên bất đắc dĩ than thở, thân thể ngửa ra sau, ngã xuống giường, “Anh cũng vậy không muốn để cho em lập tức cùng anh trở về, chỉ là……Thôi, em cứ ở lại đi, chờ khi nào trở lại bộ đội cũng được”.
Ninh Mông cuối cùng cũng biết trong lòng anh đang nghĩ gì. Người đưa ra ý theo quân là cô, nhưng giờ lại không thể ở bên cạnh chăm sóc cho anh, cô cũng rất đau lòng. Vào lúc này thấy anh vẫn săn sóc cô như vậy, trong lòng cảm động, nhào tới trên người anh, dựa theo má trái gò má hôn lên: “Thật xin lỗi á…..Bây giờ là thời kỳ đặc biệt, đợi gia gia thân thể khỏe một chút, em liền trở về cùng anh, không nên tức giận, có được hay không?”
Cố Thừa Hiên thuận thế khóa chặt hông của cô, nghiêng đầu chính xác hôn xuống ở đôi môi mềm mại của cô một cái: “Anh hiểu, chẳng qua là cảm thấy có chút không bỏ được”.
“Anh khi nào thì đi?” Ninh Mông chống tay trên lồng ngực của anh, nâng lên nửa người, một tay thì đùa giỡn tóc của anh, “Em tiễn anh đi”
“Buổi trưa ăn cơm xong sẽ đi, em ngoan ngoãn ở nhà, không được để anh lo lắng, biết không?”
“Ừ” Ninh Mông không ngừng gật đầu, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, lại rất mong đợi hỏi anh: “Anh có thể hay không có mấy ngày nghỉ dài?”
“Có thể phải qua năm sau, gần đây nghỉ phép quá thường xuyên. Có chuyện gì sao?”
“A, năm sau cũng được, chính là muốn đi Vân Nam chơi, trước kia khi đi ra ngoài du lịch đều là đi chung với cha mẹ, lần này muốn đi riêng với anh”.
Cố Thừa Hiên nghe được dĩ nhiên vui mừng, liền đồng ý. Hai người ở trên giường lăn qua lăn lại náo loạn một phen, cuối cùng giống như hai cái muỗng trùng khít nằm ôm nhau, thỏa mãn như hai con mèo nằm phơi nắng.
Sauk hi ăn cơm xong, Cố Thừa Hiên trở về bộ đội. Ninh Mông buổi sáng thức dậy muộn, cũng không có ngủ trưa, mang cái ghế nhỏ ra ban công ngồi đọc sách. Đọc đến bốn giờ chiều, mắt ê ẩm sưng khó nhịn, cô liền đứng lên hoạt động một lần, thuận tiện cho mắt nghỉ ngơi.
Đến năm giờ rưỡi, nghe phòng khách truyền đến tiếng khóc rống. Cô tuy là chán ghét, nhưng vẫn chạy đi xem xảy ra chuyện gì. Giật mình, người ngồi trên ghế sofa đang lôi kéo mẫu thân, khóc đến không thể đứng vững là mẹ của Tần Vũ Linh và Tần Mặc không phải sao?
Cô bây giờ cùng hai chị em Tần gia quan hệ có chút lúng túng, vào lúc này cũng không muốn dính vào việc của Tần gia, vì vậy xoay người chuẩn bị trốn vào phòng. Không ngờ đối phương đã phát hiện ra cô, lớn tiếng kêu: “Tiểu Cửu!!Con có thể giúp bác một chút không?”
Ninh Mông không còn cách nào, đành phải cúi gằm đầu đi xuống, nghĩ đến một hồi sẽ tìm cớ rời đi.
“Tiểu Cửu, con cùng Vũ Linh và Tần Mặc chơi từ nhỏ đến lớn. Lần này, con nhất định phải giúp một chút Tần gia a…..” Nói còn chưa dứt lời, đã khóc rống lên.
Ninh Mông cảm thấy phiền não, vốn không muốn để ý, tính toán qua loa vài câu cho qua chuyện, lại đột nhiên nhớ đến tối hôm qua Cố Thừa Hiên đã nói----------Tần gia là xong đời. Lại liên tưởng đến việc buổi chiều ngoài ban công thấy mấy người mặc quân phục đến Tần gia, Ninh Mông không khỏi cảm thấy kinh sợ, chẳng lẽ là Cố Thừa Hiên lại làm chuyện gì?
“Đã xảy ra chuyện gì sao? Bác từ từ nói……”Ninh Mông biết trước khi đi Cố Thừa Hiên không có nói, lúc này chỉ hy vọng moi ra một chút manh mối từ mẹ của Tần Mặc.
“Tiểu Cửu, bác đời này chưa từng cầu xin ai. Lần này cầu xin con, con nhất định phải giúp nhà bác!” Tần phu nhân lau nước mắt bi thương một lúc lâu, mới từ từ nói ra: “ Ta đều không biết chuyện gì xảy ra. Buổi trưa, lão Tần chưa trở về ăn cơm, củng không gọi điện thoại báo, ta tưởng ông ta bận việc mà quên báo, cũng không hỏi nhiều. Kết quả lúc xế chiều, thế nhưng có mấy người từ bên ngoài vọt vào, lấy ra lệnh niêm phong….”
Ninh Mông trong bụng hiểu, Tần gia là bị tịch biên gia sản rồi, phải là Tần thư ký té ngựa rồi.
“Bên này nhà vừa bị niêm phong, nước mắt của ta còn chưa kịp khô, liền lại có hai người đi đến, nói Vũ Linh là kẻ khả nghi đã vu khống hẵm hại nhân viên Quốc gia, liền đem Vũ Linh giải đi…..Chúng ta Tần gia là suy tàn rồi!!!” Nói xong, nước mắt lại rơi xuống.
Ninh Mông nghe được Tần phu nhân nói như thế, trong lòng căn bản đã khẳng định có thể chuyện này là việc Cố Thừa Hiên tối qua không muốn nói cho cô biết. Như vậy, Tần Vũ Linh thật sự chính là người đã tố cáo hãm hại cha mình? Nghĩ đến đây, trong lòng cô cười lạnh, sớm biết hôm nay sao lúc trước còn làm, Tần Vũ Linh cũng không phải là khôn