Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325773

Bình chọn: 8.00/10/577 lượt.

Ninh Mông ngồi xuống bên cạnh cô, giành lấy đôi đũa trong tay cô, chọn thức ăn trong đĩa gắp vào bát cô, giọng nói mang chút áy náy cùng lo lắng: “Sao mà có mấy câu đó mà cũng không chịu nổi chứ? Anh không có ý trách em, anh chỉ nói đùa chút thôi, em đừng để bụng…”

Ninh Mông cúi đầu không nói gì, nước mắt vẫn cứ tiếp tục rơi xuống. Anh lặng lẽ nắm lấy tay cô đang đặt dưới bàn, ngoài miệng dụ dỗ: “Được rồi, được rồi đừng khóc nữa, là anh không tốt. Em không phải là muốn nhân dịp này được ăn những món này sao? Như thế này sẽ nguội mất, ăn vào không tốt cho dạ dày….Nghe lời anh đi…”

Ninh Mông rút tay khỏi tay anh, thấp giọng nói: “Em không muốn ăn, em muốn về nhà ngay bây giờ!”

Cố Thừa Hiên sững sờ, nhìn bàn tay không của mình, nhíu mày giọng nói không thể tốt nổi: “Đừng tùy hứng nữa! Ăn xong đi rồi anh đưa em về.”

Dịch đại đội trưởng nhìn sắc mặt khó coi của hai người bọn họ, đi tới vỗ vỗ lưng Cố Thừa Hiên, nhỏ giọng nói: “Gì vậy, kiểm tra sức khỏe xong thì ở lại ăn cơm tối rồi hãy đi…”

Cố Thừa Hiên nhìn theo hướng tay Dịch đại đội trưởng đang chỉ, đúng lúc nhìn thấy vẻ mặt muốn cười mà không được cười của Tần Vũ Linh thì hiểu ra tất cả. Anh tức giận đứng lên nhưng bị Dịch đại đội trưởng giữ chặt lại: “Cậu không nên kích động, người ta là người của sư bộ cử xuống, việc công việc tư phải phân minh! Hơn nữa ở đây nhiều người như vậy, nếu cậu thực sự làm ra chuyện gì thì mặt mũi của chúng ta phải để đi đâu?”.

Cố Thừa Hiên lồng ngực phập phồng, hít sâu mấy cái mới cố gắng khống chế được lửa giận, gạt tay Dịch đại đội trưởng ra, một lần nữa ngồi xuống bên cạnh Ninh Mông, cẩn thận gắp thức ăn cho cô.

Tần Vũ Linh ngồi xa xa thấy cảnh này lại càng không cam lòng, Cố Thừa Hiên từ khi nào mà biết chăm sóc, quan tâm người khác hơn cả bản thân mình?

Một khi đã nảy sinh ghen ghét thì sẽ dễ dàng thiêu hủy tất cả lý trí và bản tính lương thiện của phụ nữ.

“Ồ, Ninh Tiểu Cử không hổ là bảo bối của Ninh gia…À tôi nhầm rồi, bây giờ phải là bảo bối của Cố gia chứ nhỉ? Thật đúng là được chiều chuộng quen rồi, hai mươi hai tuổi mà nay cả thức ăn cũng không thể tự gắp sao?”

Cố Thừa Hiên ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn cô ta, đang định nói thì giọng nói êm dịu của Ninh Mông đã cắt ngang ý định của anh: “Một người là chồng sắp cưới chăm sóc vị hôn thê của mình một chút thì có gì không đúng sao? Ông xã, anh nói đi?”

Cố Thừa Hiên nghe được hai chữ kia trong lòng chợt như nở hoa, khóe miệng mỉm cười. Trước mặt mọi người anh cũng không dám có hành động quá thân mật, nén lại ý nghĩ muốn nhéo má cô, dịu dàng nói: “Không có gì sai cả. Lúc ăn cơm không nên nói chuyện, em mau ăn đi…”

Vẻ mặt Tần Vũ Linh thoáng trầm xuống, Ninh Mông thản nhiên đáp lại ánh mắt phẫn nộ của cô ta đang nhìn mình, đáy lòng hừ lạnh một tiếng nhưng trên mặt lại nở một nụ cười tươi như hoa đào: “Chị Vũ Linh, chị có phải nên sớm tìm người chăm sóc chị hay không. Chị xem, em nhỏ hơn chị năm tuổi mà sắp lập gia đình rồi, chị cũng phải nhanh lên để theo kịp em chứ?”

Tuổi tác là điều mà những người phụ nữ ế kiêng kị nhất, đặc biệt là từ một tình địch trẻ tuổi hơn mình nói ra, chuyện lớn này không thể nào bỏ qua được. Tần Vũ Linh cười lạnh một tiếng, nói chậm từng chữ từng câu: “Phải vậy không? Tôi lại không hi vọng cái ngày sớm được gả đi. Chỉ có điều hình như gần đây Tần Mặc nhà chúng tôi cũng đang ở bên ngoài vội vàng tìm bạn gái.”

Nụ cười của Ninh Mông bỗng cứng đơ, cả người cũng hơi co lại một chút. Tần Vũ Linh nhìn vậy càng cười đắc ý: “Cố trung đội, hai chúng ta cũng coi như bạn học cũ, tôi đi xa như vậy đến đây, anh cũng nên tỏ chút hiếu khách của chủ nhà chứ?”

Cố Thừa Hiên đầu cũng không thèm ngẩng lên, đưa tay nắm lấy tay Ninh Mông, lạnh lùng nói: “Trước kia cũng không quá thân quen, bây giờ cũng không có ấn tượng gì nhiều… Em còn muốn ăn nữa không?” Câu cuối cùng là hỏi Ninh Mông.

Ninh Tiểu Cửu thấy biểu hiện của Cố Thừa Hiên như vậy rất hài lòng, cười một tiếng mới trả lời: “Sao lại không ăn? Tâm trạng em bây giờ rất tốt.”

Cố Thừa Hiên tức giận nói: “Tâm trạng em bây giờ đương nhiên rất tốt, anh vì em mà lựa hết tiêu với gừng ra rồi mà.”

“Sao vậy? Không muốn lựa ra?” Ninh Mông nhướn mi, liếc mắc về phía Tần Vũ Linh.

“Anh sao dám? Bộ dạng xù lông lên của em đủ để hù chết hết những bộ đội đặc chủng ưu tú nhất của cả Trung Quốc rồi.” Cố Thừa Hiên làm bộ dạng khoa trương.

Ninh Mông không thèm để ý đến anh, đem sườn heo kho cho vào miệng, giống như đang nhai xương cốt của Cố Thừa Hiên vậy. Tần Vũ Linh nhìn bộ dạng kẻ tung người hứng không che dấu của họ, ánh mắt trầm xuống, ngượng ngùng quay về chỗ của mình không nói tiếng nào ngồi xuống ăn cơm.

Dịch đại đội trưởng ngồi bên không khỏi lau mồ hôi, trong lòng nghĩ vợ chồng son nhà họ song kiếm hợp bích thật lợi hại, nhất là Ninh Mông, nhìn là một cô gái nhỏ nhắm, yếu đuối như vậy nhưng miệng lưỡi thật biết châm chọc người khác.

Ninh Mông không nghĩ gặp Tần Vũ Linh ở đây, cô chỉ ăn mấy miếng cho có lệ đã nói không ăn được nữa. Cố Thừa Hiên nhìn cô bất đắc dĩ nói: “Trong bộ đội có quy định không thể để


pacman, rainbows, and roller s