XtGem Forum catalog
Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325543

Bình chọn: 7.00/10/554 lượt.

au đó ưỡn thẳng lưng, nở nụ cười trên môi, xoay lưng lại nhìn cô gái đang đứng giữa đám quân nhân mặc quân phục màu lục kia: “Thì ra là Tần tiểu thư, à tôi tới đây là để thử nghiệm cuộc sống của quân nhân nha. Giống như Tần tiểu thư thôi, thân là con gái của Bí thư thành ủy thành phố N cũng có thể chịu được chuyện ăn uống khổ cực, đến bệnh viện quân khu làm công việc cứu người thật vĩ đại.”

Tần Vũ Linh tưởng rằng Ninh Mông sẽ không đáp trả lời mình, nhưng lúc này nghe những lời nói đó có chút giật mình, dù vậy cô ta rất nhanh khôi phục lại vẻ bình thường. Xem ra sáng nay cô ta đã giẫm trúng chân đau của Ninh Mông. Nhưng dù thế nào cô ta cũng không nghĩ là mình sai, trong suy nghĩ của cô ta, Ninh Mông là một người đan bà không biết xấu hổ, chiếm đoạt tình yêu, chiếm mất Cố Thừa Hiên của cô ta. Vốn trời sinh bản tính cao ngạo, cô ta sao có thể chịu được nhục nhã như vậy? Tình nghĩa hơn hai mươi năm bị Tần Vũ Linh chà đạp vỡ nát trong nháy mắt.

“Haha…Tiểu Cửu, cô cần gì phải cười nhạo tôi như vậy? Ba tôi tuy là bí thư thành ủy nhưng tất cả những gì ông ấy đạt được đều là do tự sức mình ,đi lên từng bước từng bước một. Haizz, nhà không có gia thế thì đành phải tự dựa vào sức mình vậy thôi, đâu có được tốt số như Ninh thị trưởng, Ninh lão gia tử hồi trước là tỉnh trưởng, tuy đã về hưu nhưng ảnh hưởng vẫn như hồi trước nha. Ninh gia mấy người hai đời làm chính trị, thật vinh quang biết bao. Đáng tiếc là em trai tôi không cần những thứ đó, nó lại đi mong chờ cô gái khác làm cho cô đau lòng, mà cô bị tổn thương lại lao vào một người đàn ông khác để chữa vết thương lòng…Tôi đây làm chị chắc cũng nên đi khuyên nó mấy câu…”

Tần Vũ Linh vừa khen cha mình tự mình vươn lên, vừa chê cha Ninh Mông dựa vào gia thế để thăng quan tiến chức, lại còn nói Ninh Mông bị người đàn ông khác ghét bỏ, phải đi theo người đàn ông khác.

Dù ai nghe qua chuyện giữa họ cũng cảm thấy có mùi thuốc súng. Tần Vũ Linh là loại phụ nữ cao ngạo, xinh đẹp còn Ninh Mông thì bề ngoài thanh tú, nhỏ nhắn. Ở đây phần lớn là những người đàn ông đều có một thời gian dài sống trong doanh trại, ít nhiều gì họ cũng thích những người phụ nữ giống như chim én nhỏ nép vào người họ cần che chở hơn. Vì thế so với Tần Vũ Linh, họ càng thích kiểu nhỏ nhắn, nhẹ nhàng của Ninh Mông hơn. Hơn nữa lời nói vừa rồi của Tần Vũ Linh quả thực hơi quá đáng, bởi vậy một đám quân nhân ngồi gần đó khi ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt đầy khiêu khích của Tần Vũ Linh đều phải nhíu mày.

Ninh Mông cắn cắn môi dưới, không nói thêm gì, trong lòng đau đớn không chịu nổi, nét mặt cũng thật khó coi. Cô nhẹ nhàng quay người lại, và cơm vào miệng mà nước mắt thi nhau rơi vào bát.

Dịch đại đội trưởng đã sớm nghe đội phó nói ở hội nghị trên sư bộ có một bác sĩ nữ hỏi thăm tin tức của Cố Thừa Hiên, bây giờ ngẫm lại, người đó chắc chắn là Tần Vũ Linh. Nhưng dù sao cô ta cũng là người trên sư bộ cử xuống, anh là chủ nhà cũng không thể nói gì, đành phải đứng ra hòa giải: “Đừng đứng ở cửa nữa? Mọi người cũng đã vất vả cả ngày rồi, vào ăn cơm trước đi, có chuyện gì để lúc khác nói…Chứ không lại trách đại đội đặc chủng chúng tôi một bữa cơm cũng không mời nổi…”

Tần Vũ Linh cười khẽ một tiếng, khinh thường bước qua chỗ Ninh Mông đang ngồi đi về phía trước. Dịch đại đội trưởng có chút ngại ngùng nhìn về phía Ninh Mông đang ngồi cúi đầu, sốt ruột nhưng cũng không biết nên làm thế nào. Tính tình Cố Thừa Hiên như thế nào anh biết rất rõ, nếu đụng vào người của cậu ta, cho dù là ông trời thì cậu ta cũng tuyệt đối làm cho kẻ đó phải kêu cha gọi mẹ.

“Sao ăn lâu như thế còn chưa xong?” Thật đúng là vừa nghĩ cái gì là cái đó liền tới. Dịch đại đội trưởng thở dài, xoay người về phía Cố Thừa Hiên nở một nụ cười khó coi.

Ninh Mông trong lòng vẫn đang buồn bực, miệng nhai cơm, không thèm trả lời anh. Cố Thừa Hiên thấy thái độ cô thay đổi so với bình thường, không hiểu tại sao, liền phạt cô bằng cách vỗ vỗ vào gáy cô, giọng nói mang theo sự cưng chiều nói: “Sao mà như mấy ngày chưa được ăn cơm vậy? Định đến chỗ anh ăn chực à?”

Dịch đại đội trưởng thấy vai Ninh Mông run run lên, hơi chột dạ, đập Cố Thừa Hiên một cái nói: “Đừng nói nữa, để bạn gái nhỏ của cậu ăn cơm đi, chắc cô ấy đến chỗ chúng ta phải qua một vùng núi hẻo lánh cũng mệt lắm rồi nên đói bụng. Cậu đối xử với cô ấy cũng nên dịu dàng một chút, đừng dọa cho người ta chạy mất, đến lúc đó cậu lại phải độc thân đấy!”.

Lời nói này có vài phần đùa cũng có vài phần mang ý tứ, mà hơn nữa Dịch đại đội trưởng muốn nói đừa cho Ninh Mông vui. Cố Thừa Hiên nghe được những lời này cười híp mắt, trong lòng cảm thấy thật thoải mái. Ánh nắng buổi chiều phản chiếu qua cửa kính chiếu thẳng vào phòng ăn. Cố Thừa Hiên vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy những giọt nước trong suốt rơi trên bàn ăn. Trong giây phút ấy, cảm giác đau lòng nhanh chóng ùa tới. Cố Thừa Hiên đột nhiên phát hiện, nếu trên đời này có gì có thể đổi lấy nước mắt của cô thì anh tình nguyện dốc hết những gì mình có để đổi, cho dù cuối cùng anh chỉ còn hai bàn tay trắng…

Cố Thừa Hiên từ từ bước đến chỗ