xóc nảy, cuối cùng tới Đoàn Tụ các thì dừng lại. Hiện tại sắc
trời còn sớm, phố Hồng Đăng vẫn còn bị vây trong trạng thái im lặng, Vị
Thiếu Quân nhảy xuống xe ngựa, nâng tay gõ cửa, mới gõ hai cái, chợt
nghe thấy thanh âm hô hoán của xa phu phía sau: “Nhị thiếu gia cẩn
thận!”
Vị Thiếu
Quân phản xạ có điều kiện cúi thấp xuống, bởi vậy mới tránh thoát một
đòn đánh úp từ phía sau. Nắm tay người nọ nện vào trên ván cửa, tiếp đó
lại đánh thêm một quyền nữa, lúc này một quyền mạnh mẽ trúng ngay sườn
của Vị Thiếu Quân, khiến hắn lảo đảo lùi sau vài bước. Vị Thiếu Quân vịn vào ván cửa đứng vững lại, quay đầu lại mắng, lúc này mới thấy rõ người trước mắt.
Người tới
vóc dáng không cao, dung mạo thanh tú, xem chừng cũng chỉ mười bảy mười
tám tuổi, trên thân mặc một bộ trường sam đơn bạc, chất liệu thuộc loại
tốt nhất, chất liệu tơ tằm được dệt may rất hoàn mỹ, không biết là tiểu
thiếu gia phủ nào.
Vị Thiếu
Quân vô duyên vô cớ bị đánh tự nhiên sẽ không bỏ qua, bàn tay nắm lấy áo tiểu tử kia, còn không để hắn kịp chửi ầm lên, người nọ hô nhỏ một
tiếng, nâng tay vung qua, “ba” một tiếng, cái bạt tai này cực kỳ vang
dội nha! “Tối hôm qua còn chưa đủ hả, sáng sớm đã tới làm rồi!”
Vị Thiếu
Quân bị đánh ở nơi ai ai cũng có thể thấy, giận dữ công tâm, nào còn
nghe thấy hắn nói cái gì, nổi trận lôi đình xông lên loạn thành một đống với người nọ, lại quay đầu lại gọi xa phu trong phủ tới hỗ trợ, tay đấm chân đá khiến cho người nọ trở tay không kịp, “Đời này chỉ có nương ta
cùng lão bà của ta từng đánh ta, tiểu tử chết tiệt nhà người, để xem ta
có bóp chết ngươi hay không!”
Vị Thiếu
Quân mặc dù bình thường theo đám ăn chơi kia hoành hành ngang dọc, nhưng đánh nhau cũng chưa từng phải tự mình ra tay, cho nên kỹ xảo tay chân
lần này có kém một chút, nhưng thật ra xa phu kia cũng biết ít nhiều,
tuy nhiên người nọ xem ra là có chút công phu, vừa mắt bắt đầu bị hai
người họ đánh bất ngờ khiến cho rối loạn một chút, sau lại càng đánh
càng thuận tay, mắt thấy ngay cả xa phu cũng không thể là đối thủ của
hắn, Vị Thiếu Quân quay người đập mạnh lên cửa Đoàn Tụ các, hét lớn:
“Văn võ song toàn! Mau ra đây hỗ trợ!”
Hắn gọi
“văn võ song toàn” là tứ đại hộ pháp bảo vệ Đoàn Tụ các, mỗi người đều
cường tráng mạnh khỏe, Vị Thiếu Quân xưa nay hào phóng, hai năm nay cũng chiếu cố bọn họ không ít, tình cảm giữa bọn họ cùng không tồi.
Bọn họ bên
ngoài náo loạn như vậy, hơn nữa Vị Thiếu Quân còn gọi cửa, không lâu
sau, chợt nghe từ bên trong truyền ra tiếng mở cửa ầm ầm, sau đó, bốn kẻ vạm vỡ lần lượt nhảy ra, phân ra bảo hộ bên cạnh Vị Thiếu Quân.
Có người
giúp đỡ, Vị Thiếu Quân cũng không nóng nảy, lưng cũng ưỡn thẳng lên,
hung tợn chỉ ngón tay vào tiểu tử kia, “Đánh hắn cho ta!”
Ai ngờ văn
võ song toàn vừa nhìn thấy mặt tiểu tử kia, đều đồng thời sửng sốt, tên
cầm đầu kéo Vị Thiếu Quân sang một bên nói, “Quân thiếu gia, tiểu tử này từng tới đây, tối hôm qua vì muốn mang Huyên tỷ tỷ cùng muội muội ra
ngoài đã náo loạn một hồi, Tần ma ma đi thăm dò thân phận của hắn, còn
chưa thu được kết quả.”
“Cái gì?” Vị Thiếu Quân lập tức nóng nảy, “Ấu Huyên sao rồi?”
“Quân thiếu gia yên tâm, sau đó tam gia vừa lúc tới kịp, đem Huyên tỷ tỷ cùng muội muội đi rồi.”
“Tam gia?” Vị Thiếu Quân sửng sốt thật lâu, không thể tin nói: “Thiếu Dương sao?” A Văn gật gật đầu, “Là một công tử họ Vệ gọi tam gia tới, Vệ công tử tối hôm qua cũng cùng theo tới.”
“Họ Vệ?” Vị Thiếu Quân nghĩ nghĩ, “Vệ Vô Hạ?”
A Văn lên tiếng, tiểu thiếu gia kia ở bên cạnh lại chờ không kịp, “Này! Các ngươi có đánh nữa hay không hả?”
Vị Thiếu
Quân làm gì còn tâm trạng mà phản ứng lại hắn! Xem ra đêm qua khẳng định đã có chuyện gì mà hắn không biết đã xảy ra, vì thế khoát tay ngăn lại, “Không đánh, không thèm để ý đến ngươi.”
Hắn nói
xong thì đi vào trong Đoàn Tụ các, muốn tìm tú bà hỏi rõ mọi chuyện,
tiểu thiếu gia kia bước từng bước tới ngăn hắn lại, “Đứng lại! Đêm qua
vị hoa khôi cô nương kia bị người mang đi đâu?”
Vị Thiếu Quân nghe xong lời này mới hiểu được, cái vị này đã đem mình nghĩ thành Vị Thiếu Dương.
A Văn tiến
lên nói với tiểu thiếu gia kia: “Vị công tử này nhận lầm người rồi,
người đêm qua là tam gia, còn vị này là nhị gia, bọn họ là huynh đệ sinh đôi.”
Người nọ
đầu tiên là không tin, rồi lại nhìn Vị Thiếu Quân, gật đầu nói: “Cũng
đúng nha, ta nói thế nào có thể ra tay với kẻ thô lỗ đâu? Ngay hôm qua
cũng không bỉ ổi như vậy!”
Vị Thiếu
Quân thật sự mặc kệ hắn, xoay người bước vào cửa lớn, người nọ cũng muốn theo sau tiến vào, bị văn võ song toàn ngăn lại, “Xin lỗi, tiểu điếm
còn chưa mở cửa, qua buổi trưa công tử lại ghé thăm đi.”
Tiểu thiếu gia kia được nuông chiều thành thói, không hiểu cái gì gọi là cự tuyệt, cao giọng nói: “Hắn ta thì sao….”
Lời còn chưa dứt, cửa lớn Đoàn Tụ các đã bị đóng lại từ bên trong, đem hắn ngăn lại bên ngoài.
Vị Thiếu Quân đi thẳng một mạch vào Đoàn Tụ các, lên lầu hai, đi thẳng vào phòng lớn nhất, nhấc chân đá văng cửa ra, “Tần ma…”
Tầm ma ma
còn chưa kịp thức dậy, ở sau rèm mắng một