Pair of Vintage Old School Fru
Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323921

Bình chọn: 7.5.00/10/392 lượt.

uy phong như vậy, aikhông cúi đầu bái phục?

Trước khi hiệp ba bắt đầu, Diệc Phong đã ghi được hai điểm, nhưngThân Ba lại ghi thêm ba điểm.

Bách Thảo tập trung theo dõi trận đấu, cố gắng không nhìn về phíaĐình Nghi ngồi ở khu vực nghỉ giải lao. Lát nữa thôi, sẽ đến lượt cô ra sànđấu, cô không muốn để Đình Nghi phát hiện mình đang căng thẳng.

Hít thở sâu.

Không nên nghĩ đến kết quả trận đấu, cô đã không còn là Thích BáchThảo giao đấu cùng Đình Nghi lần trước nữa. Ngày ngày cô đều luyện tập chămchỉ, cô không thua một trận nào trong các trận đấu vòng loại, cô đã chiến thắngLâm Phong, mọi người đều nói cô tiến bộ thần tốc...

Cho nên... cho nên cô không thể không ra nổi một đòn như lầntrước.

Trận đấu kết thúc.

Diệc Phong thua với tỷ số 2: 6

Nặng nề ngồi xuống ghế dài, mồ hôi Diệc Phong vã ra như suối. BáchThảo mở nắp chai nước cho anh, anh cũng không bận tâm, chỉ vùi đầu vào tấmkhăn, không nói một lời.

Do dự một lát cô vỗ nhẹ lên lưng Diệc Phong. Anh hạ giọng ừ hừ mộttiếng.

Trọng tài tuyên bố: "Bắt đầu điểm danh trận thứ hai".

Bách Thảo lập tức đứng dậy, đi về phía đệm đấu. Đi được hai bước,không dằn lòng được, cô quay nhìn Nhược Bạch. Hôm nay, Nhược Bạch vẫn chưa nóilời nào với cô, biết đâu lúc này anh muốn dặn dò cô vài câu. Nhưng Nhược Bạchchỉ lặng lẽ ngồi đó, không hề nhìn cô một lần.

Lòng Bách Thảo thắt lại.

Bước chân thoáng nặng trĩu.

"Tùng Bách võ quán, Thích Bách Thảo." Trọng tài nhìn bảngdanh sách.

"Có!"

"Hiền Võ võ quán, Phương Đình Nghi."

"Có!"

Bách Thảo và Đình Nghi cùng cúi chào nhau trước khi giao đấu. KhiBách Thảo cúi chào, Đình Nghi phát hiện mái tóc trước nay vẫn để ngắn của BáchThảo giờ buộc thành một cái đuôi ngựa nhỏ, được cột bằng chiếc dây buộc tóchình trái dâu tây, chiếc dây buộc tóc đó nhìn quen quen. Bách Thảo đứng thẳngdậy, Đình Nghi lập tức lấy lại tâm trí. Hôm qua, Lâm Phong đã đại bại trướcBách Thảo, cô không nên quá coi thường đối thủ.

Bách Thảo...

Nhìn cô gái có đôi mắt kiên cường như một chú nai nhỏ trước mặt,Đình Nghi mỉm cười, lâu rồi không gặp một đối thủ có thể khiến tinh thần thiđấu của cô hưng phấn như thế, hy vọng lần này cô sẽ không thát vọng.

Bách Thảo ngẳng đầu, đúng lúc nhìn thấy nụ cười của Đình Nghi

Nụ cười đó. Giống như nhìn thấy một vật vô cùng thú vị. Bách Thảongẩn người trong giây lát, dường như lại quay trở về trận đấu lần trước, lần đótrên gương mặt Đình Nghi cũng là nụ cười này.

"Hiền Võ tất thắng! Hiền Võ tất thắng!"

"Đình Nghi cố lên! Đình Nghi cố lên!"

Cuối cùng khi Đình Nghi của Hiền Võ võ quán đứng vào vị trí, khôngkhí của nhà thi đấu náo nhiệt hẳn lên, khán giả ào ào đứng dậy vỗ tay như sấmcổ vũ cho cô.

Phương Đình Nghi, nữ tuyển thủ Taekwondo thiên tài của Ngạn Dương,xuất thân danh gia vọng tộc, vừa nhập làng Taekwondo đã đánh bại mọi đối thủtrong thành phố, vững vàng trên ngôi vị nữ tuyển thủ số một thanh thiếu niêntoàn quốc, đạt thành tích cao trong giải Cup Taekwondo thanh niên thế giới. Họkhông bận tâm lúc này ai thi đấu với Đình Nghi, chỉ cần lại được tận mắt chứngkiến phong thái của thiếu nữ Taekwondo thiên tài là đã mãn nguyện lắm rồi.

Một số tiểu đệ tử của Tùng Bách võ quán không nén nổi, kinh ngạcreo lên.

Sau cuộc thi đấu giữa các võ quán năm ngoái, bọn họ chỉ được chứngkiến thân thủ của Đình Nghi trong trận giao đấu với Bách Thảo lần đó. Mặc dùkhi ấy, Đình Nghi chưa hoàn toàn phát huy hết thực lực, nhưng những cú ra đònnhanh như chớp của cô khiến họ không thể quên. Hôm nay là thi đấu chính thức,Đình Nghi nhất định sẽ giao đấu nghiêm túc, phong độ nhất định càng tuyệt vờihơn!

Mặc dù... mặc dù người thi đấu với Đình Nghi hôm nay là người củahọ: Bách Thảo!

"Tùng Bách võ quán! Dũng mãnh tiến lên!"

Trong hàng ghế khán giả, Hiểu Huỳnh đập đập vòng xúc xắc, hô hàocổ vũ, giọng to vang lạ thường, làm giật mình mấy đệ tử của võ quán ngồi bên.

Ðúng thế, đối diện với Hiền Võ võ quán hôm nay là Tùng Bách võquán, sao bọn họ có thể sùng bái đối thủ, quên cổ vũ cho đồng đội của mình cơchứ? Đêm qua họ đã dự đoán được tình hình này rồi, thua Hiền Võ là sự thật chắcnhư đinh đóng cột, nhưng thi đấu có thể thua, khí thế không thể kém!

"Tùng Bách võ quán! Dũng mãnh tiến lên!"

A Nhân, Bình Bình, Ngô Hải đồng thanh hô vang, tiếng xúc xắc lanhlảnh, giòn giã vang khắp nhà thi đấu.

Bách Thảo tập trung tinh thần.

Khi trọng tài ra hiệu trận đấu bắt đầu... Bách Thảo cũng khôngkhinh xuất ra đòn. Cô nhún chân theo tiết tấu của mình, mỗi tế bào trong cơ thểđều đang sẵn sàng chờ lệnh. Ánh mắt cô khóa chặt trên cơ thể Đình Nghi, chămchú theo dõi từng cử động của Đình Nghi.

Mỗi khi xuất chiêu, ai cũng cần phải có sự chuẩn bị của cơthể.

Đình Nghi cũng không ngoại lệ.

Cô cần phải bình tĩnh, phải nắm chắc cơ hội, không thể như lầntrước, chỉ biết cắm đầu tấn công, dẫn đến vô số sơ hở.

Thời gian chậm chạp trôi.

Đình Nghi vẫn giữ được bình tĩnh, chỉ thỉnh thoảng khẽ ho vàitiếng, vờ đá vài cú, thủ thế vô cùng thận trọng, dường như đang chờ Bách Thảomất bình tĩnh, chủ động tấn công trước. Bách Thảo bất giác phát hiện ra mìnhđang lùi dần về