80s toys - Atari. I still have
Thiếu Nữ Dệt Mộng

Thiếu Nữ Dệt Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323161

Bình chọn: 9.5.00/10/316 lượt.

phía tây!

"Ây da! Hai cha con đừng tranh cãi nữa có được không, mau tìm Tĩnh nhi trở

về đi." Ngô Thu Muội lo lắng đi qua đi lại, "Tĩnh nhi cái gì cũng không

mang theo, trên người không có nửa xu, cũng không biết đi như thế nào?"

"Mẹ, sao không gọi điện thoại hỏi bạn bè của chị?" Có lẽ là tình mẫu tử đi! Tình cảm của mẹ đối với các cô khác xa so với cha.

"Đúng rồi! Sao mẹ lại không nghĩ tới." Ngô Thu muội lập tức chạy lên lầu, đi

tới chỗ rẽ cầu thang mới nghĩ đến một chuyện, mặt lộ vẻ khó khăn mà

nói: "Nhưng mà. . . . . . ngay cả bạn tốt của Tĩnh nhi mẹ cũng không

biết." Thường ngày Tĩnh nhi là người nhu thuận, khéo léo, cá tính cũng

rất độc lập tự chủ, tuyệt đối không cần người khác quan tâm; nhưng, hôm

nay Ngô Thu Muội lại khổ sở phát hiện rằng mình không hiểu nhiều về con

gái.

"Lục lại sổ lưu niệm tốt nghiệp của chị xem, có thể tìm được chút gì đó." Thật ra thì cô đối với chị hiểu biết cũng không nhiều, có

khi còn xa lạ, bình thường gặp mặt không đến mấy lần, nói chuyện chưa

tới mấy câu, nhưng vẫn luôn lo lắng, quan tâm đối phương, không vì điều

gì mà thay đổi.

Nhìn mẹ vội vàng chạy lên lầu, cô nhắc nhở, "Còn

có bản chép tay của chị, nhật ký, laptop, có lẽ sẽ có dấu vết." Mong chị tha lỗi cho em gái này nha, không phải là cô bán đứng chị, ai biểu chị

trốn đi cũng không báo cho cô một tiếng, làm cô không khỏi lo lắng.

Chị! Chị rốt cuộc đi đâu?

****************

"Đã tỉnh rồi hả ?"

Vũ Chiêu Ngọc kéo màn cửa sổ, khiến nắng sớm tỏa ánh nắng ấm áp khắp phòng bệnh. Anh đưa cho cô một bó Bách Hợp, nhẹ nhàng đặt trên trán cô một nụ hôn.

"Thích không?" Anh kéo ghế ngồi gần cô, quan sát khuôn mặt

tái nhợt giờ đã ửng hồng, trong lòng anh tràn đầy thỏa mãn vui sướng.

Giống như chỉ cần nhìn thấy cô từ từ khôi phục, sắc mặt dần dần đỏ thắm, trở lại vẻ sáng ngời chính là hạnh phúc lớn nhất của anh.

Cô xấu hổ gật đầu, ôm hoa đến trước mũi, ngửi hương thơm của hoa, trong đó tràn đầy yêu mến của anh.

"Vậy thì tốt, chờ sứcc khoẻ em tốt hơn, tôi sẽ dẫn em đi gặp bà nội, để cho

bà khỏi phải ngày ngày càu nhàu tôi không dẫn cháu dâu đến gặp bà."

"Em. . . . . . Em tên là Kinh Hỉ?" Tại sao lại cảm thấy xa lạ? Nhưng mà nụ

cười ấm áp của anh giống như nắng sớm chiếu vào tim cô, làm cô không có

lý do gì cự tuyệt mà tin tưởng lời anh nói."Anh đúng là vị hôn phu của

em?"

Vũ Chiêu Ngọc cười, gật đầu một cái, "Em đều gọi tôi là

Ngọc, chúng ta quen nhau ở quán cà phê, mà em năm nay hai mươi hai

tuổi." Anh dựa theo tính toán của bác sĩ, ước chừng tuổi cô."Còn nghi

vấn cái gì sao?"

"Vậy nhà em ở đâu?"

"Em từng nói với anh

em ở Nam Bộ, lên Đài Bắc làm việc, sau đó em cũng không nói gì nữa, bây

giờ em ở cùng với tôi." Anh càng lúc càng bội phục tài nói láo của mình, có lẽ khi không làm Tổng giám đốc, anh có thể suy tính việc đổi nghề

làm Tiểu Thuyết gia.

Trong lòng cô vẫn còn nghi ngờ, nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của anh, "Vậy, tại sao em bị mất trí nhớ?"

"Tai nạn xe cộ, y tá chưa nói sao?" Anh cau mày, chẳng lẽ cô còn nghi ngờ.

"Em biết, chỉ là tại sao em bị tai nạn xe cộ?" Tại sao cô một chút ấn tượng cũng không có? Cô ôm đầu, trong đầu xuất hiện hình ảnh cô— đang chạy

trốn trong đêm tối, mà phía sau lưng. . . . . ."A! Em không muốn nhớ."

Cô đưa tay ôm đầu, nước mắt trào ra.

"Vậy đừng nghĩ nữa." Vũ

Chiêu Ngọc ôm cô, cố gắng trấn an tinh thần của cô. Thấy cô khóc, ngực

anh giống như có tảng đá lớn đè ép, buồn bực đến nỗi hít thở không

thông.

Nhìn cô khổ sở, anh chỉ có thể vỗ vỗ lưng của cô, nhẹ

giọng ôn nhu, "Nghĩ không ra thì thôi, cái gì cũng không cần phải suy

nghĩ, chỉ cần em biết tôi sẽ vĩnh viễn bên cạnh em là được."

"Khụ. . . . . . Khụ!" Vũ Chiêu Nghi đi tới, đem sổ khám bệnh gõ vào đầu Vũ

Chiêu Ngọc, "Không được động tay đông chân với bệnh nhân của chị."

"Chị!" Vũ Chiêu Ngọc đau khổ, vò vò đầu.

Nhìn thấy vậy, Kinh Hỉ không nhịn được mà phì cười, trái tim như có một dòng nước ấm chảy qua, xua đi phiền não trong lòng cô.

Thấy cô nở nụ cười, trong lòng Vũ Chiêu Ngọc không còn lo lắng nữa, nhận

lấy bó hoa, "Tôi đi tìm bình hoa để cắm." Trên mặt tràn đầy hạnh phúc

giống như sa vào tình yêu cuồng nhiệt thời niên thiếu, mà anh hồn nhiên

không cảm giác. Anh đi khỏi phòng bệnh, còn lại Vũ Chiêu Nghi khám bệnh.

"Đầu còn đau hay không?"

Cô lắc đầu một cái, hâm mộ nhìn Vũ Chiêu Nghi, "Tình cảm chị em của hai

người thật tốt, giống. . . . . ." Trong đầu thoáng qua rất nhanh một

hình ảnh, nhanh đến nỗi cô không bắt kịp.

"Thế nào? Có phải nhớ ra cái gì?" Vũ Chiêu Nghi phát hiện ánh mắt cô bỗng chốc có chút ảm đạm.

Kinh Hỉ cắn môi dưới, lông mày nhăn lại thật sâu, chần chừ một lúc, lần nữa lắc đầu.

"Không cần quá miễn cưỡng, không nghĩ ra cũng đừng nghĩ, thuận theo tự nhiên." Vũ Chiêu Nghi vừa điền vào sổ khám bệnh vừa khuyên nhủ, "Thời gian này

sẽ do Chiêu Ngọc chăm sóc em, người này mặc dù có tiếng xấu, cũng không

coi là chính nhân quân tử, nhưng mà, miễn cưỡng cũng coi là người tốt."

"Chị!" Gõ gõ cửa, Vũ Chiêu Ngọc tay cầm bình hoa đi vào, ở ngoài cửa nghe ch