Thiếu Nữ Dệt Mộng

Thiếu Nữ Dệt Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323330

Bình chọn: 9.00/10/333 lượt.

ối phương.

"Ha, thật tốt quá, cõi đời này cuối cùng cũng mất đi một kẻ bại hoại." Vũ

Chiêu Huấn nâng nâng mắt kiếng đi đến cạnh cửa, giọng hạ thấp, che dấu

vui mừng khi thấy anh trai tìm được hạnh phúc. Khóe môi cong cong, "Chúc mừng anh đi vào nhà tù hôn nhân." Sau đó ném cái chìa khóa.



Chiêu Ngọc chụp lấy, "Vậy sao, nói không chừng người sẽ đến phiên em,

cho nên, em đừng quá đắc ý." Đứa em này quá kiêu ngạo, không để anh ba

đặt trong mắt.

"Hắc. . . . . . Hắc. . . . . . Hiện tại bà nội

đang bận rộn hôn nhân đại sự của anh." Ngụ ý, Vũ Chiêu Huấn cùng Vũ

Chiêu Duy vẫn còn thời gian.

Nghe vậy, Vũ Chiêu Ngọc nhíu nhíu mày, "Bà nội làm sao biết?" Là có chuyện gì đang xảy ra hoặc đã xảy ra mà anh không biết?

Vũ Chiêu Duy hừ mũi một tiếng, lắc đầu, xoay người lẩm bẩm nói nhỏ."Thật ngốc, bị người ta sắp đặt mà cũng không biết."

"Ai! Ai kêu tình yêu là mù quáng." Vũ Chiêu Huấn hạ kết thúc, trước khi đi

còn bỏ lại một câu, "Tuần sau Thiên gia tụ hội, đừng quên."

"Này! Hai người. . . . . ." Vũ Chiêu Ngọc cuối cùng cũng nghe ra nguyên nhân, sống lưng không khỏi run rẩy, chẳng lẽ hành động của anh ngay từ lúc

đầu đã nằm trong tay người khác? Nghĩ đến việc Vũ Tĩnh bỏ đi, lại xuất

hiện bản báo cáo điều tra, quả thực là có người sớm giăng lưới chờ cá

chui vào.

Phương Vũ Tĩnh không hiểu gì, "Bọn họ nói gì vậy?"

Vũ Chiêu Ngọc cười khổ, "Không có gì." Mà anh chính là con "cá đần" kia. "Anh không cần đi làm sao?"

Từ sau khi Vũ Chiêu Ngọc tỏ tình với cô, hai người cả ngày cùng lên núi

xuống biển, đi khắp danh lam thắng cảnh của Bắc Đài Loan. Buổi tối anh

lại dẫn cô đến chợ đêm Bắc Bộ ăn vặt, cảm giác như trở về những năm đại

học.

Phương Vũ Tĩnh nhớ lại mình chưa hoàn thành việc học, chỉ vì cha nên cô phải xin nghỉ.

Bởi vì cô trầm mặc, làm cho người ta cảm giác kỳ quái không thích, cô thích đọc, không thích tham gia cùng những tam cô lục bà thêm mắm dặm muối.

Vì vậy, bạn bè của cô không nhiều. Hơn nữa lại lười gặp gỡ bạn bè, từ

trước tới giờ ở trường học cô luôn đơn độc.

Nay, cùng anh ở chung một chỗ, cô phát hiện mình đã bỏ lỡ năm tháng cười vui, còn có gia đình. . . . . .

"Lại đây ăn bánh đi!" Anh đưa đồ ăn vặt cho cô, thấy cô chậm chạp không

nhận, "Thế nào? Anh không đi làm rất nghiêm trọng sao?" Công ty đã có

anh hai và Chiêu Huấn quản lí, anh liền tiêu dao.

Cô lắc đầu, "Em muốn trở về." Mặc dù là muốn về nhà, nhưng cô biết tuyệt đối cha sẽ không tha thứ.

Vũ Chiêu Ngọc nhìn lông mày đen khẽ chau mày, "Vậy cũng được!" Mặc dù đã

từ trong tài liệu báo cáo biết được nguyên nhân cô rời nhà, nhưng mà,

anh còn muốn đợi cô rộng mở cánh cửa lòng, nói cho anh biết nguyên nhân.

*******

Trở lại biệt thự Tân Hải, dọc theo đường đi, không khí ngưng tụ giữa họ, ai cũng không muốn mở miệng trước.

Vào trong nhà, Vũ Chiêu Ngọc cố gắng đánh vỡ cục diện bế tắc, "Ách. . . . . . Em có muốn tắm trước?"

Phương Vũ Tĩnh lắc đầu, "Em muốn yên lặng một chút." Ngồi trong phòng khách, trong tay chính là điện thoại.

"Vậy anh đi tắm trước." Xem ra muốn cô cởi bỏ khúc mắc phải tốn nhiều công

phu. Càng thân cận người càng làm người sợ. Cũng không phải là cô không

thương người nhà của mình, chỉ do từ trước đến giờ cô có thói quen độc

lập tự chủ, đến nỗi không biết phải biểu đạt nội tâm như thế nào, hơn

nữa từ trước đến nay cô chưa từng có hành động bất hiếu gì, vi phạm đạo

đức cùng lễ giáo gia đình là vô cùng nghiêm trọng, giống như là khiêu

chiến cha mẹ, cũng là phủ nhận phương thức giáo huấn của cha mẹ, nếu

muốn hóa giải khúc mắc hai bên phải cần dũng khí cùng nghị lực rất lớn.

Ai!

Nghĩ tới đây Vũ Chiêu Ngọc không khỏi cảm thán, đi ra phòng tắm. Khi xuống

phòng khách, anh thấy cô cầm điện thoại lên rồi lại để xuống, chần chừ

không gọi.

"Muốn gọi thì gọi đi! Nói cho cha mẹ biết em bình an, họ sẽ yên tâm."

Lòng cô căng thẳng, tay run rẩy kinh hoảng, để điện thoại xuống."Anh. . . . . . Anh nói cái gì?"

"Chẳng lẽ chứng mất trí nhớ của em vẫn chưa khỏi hẳn, số điện thoại của gia

đình cũng quên?" Anh tiến lại, cầm điện thoại đưa cho cô.

Phương Vũ Tĩnh cúi đầu, ngón tay xoắn vặn vẹo vạt áo."Cần anh thay em bấm số điện thoại sao?"

"Không cần!" Cô sợ hãi, hoảng hốt giành lại điện thoại, "Không cần!" Cắn môi

dưới, nước mắt trong hốc mắt tràn ra, cô điềm đạm đáng yêu nhìn anh,

"Làm ơn!"

"Vậy em tính cả đời sẽ trốn tránh sao?" Cúp điện thoại, Vũ Chiêu Ngọc ngồi bên cạnh cô, ôm cô lên đùi, trìu mến lau nước mắt

cho cô.

Phương Vũ Tĩnh lắc đầu, "Đừng ép em, em không biết. Em thật sự không biết."

"Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Anh không hi vọng mình phải dẫn em bỏ trốn."

Phương Vũ Tĩnh cắn cánh môi, tâm tư rối loạn, cắn nát môi cũng hồn nhiên không đau.

Thấy cô như vậy anh không khỏi đau lòng, "Vậy ừng suy nghĩ, chuyện này sau

này lại nói, trời sập xuống cũng sẽ có anh chống, trước đi tắm rửa đi."

Anh vỗ mông cô.

Hành động cợt nhã của anh thuận lợi dời đi lực

chú ý của cô, cô nhảy xuống đùi anh, che mông, "Làm sao anh có thể. . . . . ." Bên tai bắt đầu nóng lên.

"Ngay cả miệng cũng hôn, sờ mộ


Polaroid