Ring ring
Thiếu Nữ Dệt Mộng

Thiếu Nữ Dệt Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323352

Bình chọn: 7.5.00/10/335 lượt.

ược mà hát khẽ .

Nghe trong phòng tắm truyền đến

tiếng nước chảy xen lẫn tiếng hát nhỏ của anh, cô cảm thấy không đúng,

tại sao anh lại thoải mái, thảnh thơi như vậy, còn cô thì phải lo lắng

sợ hãi?

Thừa dịp anh còn đang trong phòng tắm, cô nhẹ nhàng khẽ

bước đến cánh cửa muốn chạy đi. Nhưng chùm chìa khóa anh cho cô lại

không có chìa khóa của căn phòng này. . . . .

Đang lúc thất vọng, cô bất đắc dĩ quay người lại ——

"Em đứng đây làm gì?"

Bất ngờ không kịp chuẩn bị, cô sợ đến mức lưng dính trên cánh cửa, mở to

con mắt nhìn chằm chằm anh mới từ phòng tắm đi ra, trên thân thể to lớn

cao ngạo chỉ quấn vẻn vẹn cái khăn tắm che kín bộ vị quan trọng. Đầu anh ướt nhẹp, có thể thấy được anh rất vội vội vàng vàng chạy ra phòng tắm.

Không ngờ đón nhận ánh mắt bén nhọn khiếp người của anh, lại không dám nhìn

loạn, chỉ có thể nhìn chòng chọc cái cằm của anh, giờ phút này, cái cằm

lún phún vài cọng râu, hình như đã lâu ngày không có cạo, nhưng nó lại

làm nổi bật sự hấp dẫn nam tính của anh, hại cô không tự chủ được mà

nuốt nước miếng.

Đối với việc cô chột dạ cúi thấp đầu, anh sớm có dự cảm, lơ đễnh đi về phía tủ treo quần áo trong phòng thay đồ, chỉ một lát sau anh đã thay một bộ đồ nhà. Vừa quay đầu lại nhìn thấy đáy mắt

cô lộ ra vẻ mặt thất vọng, anh suýt nữa cười ra tiếng.

Thật đáng

tiếc nha! Cô còn muốn liếc trộm mấy lần nữa, chỉ là, nói thật ra vóc

người của anh cũng thật hoàn hảo, mặc dù không có cơ bắp cuồn cuộn như

những vị thần Hy Lạp, nhưng rất cân xứng rắn chắc, đủ để cho cô mặt đỏ

tim đập .

Khi cô lấy lại tinh thần, mới phát hiện anh đã đến gần

bên giường, "Anh muốn làm gì?" Lưng dán lên cánh cửa —— nếu như anh có

hành động bất chính cô sẽ bỏ chạy, nhưng cô quên cửa đã khóa lại, chỉ

muốn tìm kiếm vật gì đó phòng vệ, nhịp tim đột nhiên đập mạnh.

Anh buồn cười, mắt trợn trắng, "Anh chỉ là lấy gối, anh ngủ trên đất." Vì phòng ngừa cô nửa đêm canh ba chạy trốn.

"Tại sao không ngủ thư phòng?" Cô cảnh giác nhìn thẳng anh.

Trải xong chăn đệm dưới đất, anh xoay người, con ngươi u ám tựa như đầm sâu nhìn chằm chằm cô, làm tim cô như muốn đông lại.

"Bởi vì anh không muốn em lại trốn chạy khỏi anh." Bỏ lại câu này, anh nằm xuống, không để ý tới cô nữa.

Cô ngẩn người, không biết phải làm gì. Bởi vì lời trầm thấp của anh mà cảm thấy nóng hừng hực , giống như bị nhét vào lò sưởi. Ở nơi này lạnh lẽo

vắng lặng, nhưng cô lại cảm thấy ấm áp, không còn cô đơn nữa.

Nắng sớm ban mai xuyên qua cánh cửa thủy tinh, ánh sáng chói mắt, khiến cô không thể không giơ tay lên che kín cặp mắt. . . . . . Chợt nghĩ đến chuyện tối ngày hôm

qua, cô vội vàng bật dậy, nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng

anh, chẳng lẽ chỉ là giấc mộng?

Cô mệt mỏi đi xuống giường, chậm

rãi đi vào phòng tắm rửa mặt. Tâm tình thật không thoải mái, mới xa anh

mấy ngày, cô lại bị chứng ảo tưởng nghiêm trọng? !

Cô tự giễu,

cười một tiếng, đi ra phòng tắm, ngửi thấy trong không khí thoang thoảng mùi thơm của thức ăn xông vào mũi, là từ lầu dưới, chẳng lẽ là ——

Cô vội vàng chạy xuống lầu . Nhìn thấy người trong phòng bếp đang bận rộn, mắt cô trợn lên, miệng há to quên đóng lại, nếu con ruồi bay vào cũng

sẽ không cảm giác.

"Chào buổi sáng! Anh còn đang suy nghĩ không

biết phải làm như thế nào mới có thể đánh thức mỹ nhân đang ngủ say

đây." Nghe thấy tiếng bước chân, anh xoay người, tươi cười rạng rỡ mà

nói.

Nhìn tinh thần anh sảng khoái, mặc trên người là cái tạp dề, một tay cầm chảo, một tay cầm xẻng, nhàn nhã làm bữa sáng.

"Anh. . . . . . Làm sao anh lại ở đây?" Cô khôi phục tinh thần, cà lăm hỏi.

"Nhìn dáng dấp em còn chưa tỉnh ngủ sao!"

Đêm qua tất cả đều không phải là mộng! Tâm tình ảm đạm liền thoải mái hơn.

"Đến đây đi! Ăn sáng thôi."

"Anh tại sao. . . . . ." Muốn hỏi anh tại sao lại tìm cô?

"Ăn xong rồi hãy nói tiếp được không?!" Tuy là câu hỏi, nhưng lại vô hình có sự ép buộc.

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống, vừa ăn bữa sáng, vừa không nhịn được liếc trộm anh.

Ăn xong bữa sáng chính là thời điểm giải quyết mọi chuyện, Phương Vũ Tĩnh liếc nhìn khuôn mặt

lạnh lùng không mất đi sự khiêu gợi đang ngồi trong phòng khách, trái

tim của cô lại bình bịch bình bịch tăng nhanh.

Anh không nóng không lạnh hỏi: "Tại sao phải rời bệnh viện?"

"Không tại sao." Cô sớm muộn cũng sẽ đi.

"Đổi đề tài. Khi nào thì em khôi phục trí nhớ?" Anh suy nghĩ sâu xa, nhìn cô chăm chú như muốn nhìn thấu tâm tư của cô.

"Khi tỉnh lại."

"Tại sao không nói cho anh?" Anh cảm thấy khó chịu khi không được tin tưởng, khi đó anh ở bên cạnh cô, mà cô lại giấu giếm anh.

"Có cần thiết không?" Phương Vũ Tĩnh thản nhiên cười.

"Anh là —— thôi, nói cho anh biết em muốn làm gì sau khi khôi phục trí nhớ?" Anh vô lực thở dài.

"Không phải anh cũng biết?" Có lẽ anh đã điều tra qua cô.

"Anh không cho phép em gả cho Lưu Tân!" Vũ Chiêu Ngọc như gầm thét, đột nhiên đứng dậy.

"Tại sao? Anh có tư cách gì quản em? Em cũng chỉ giống như chó con, mèo con

trên đường, bởi vì anh nhất thời tốt bụng lượm về, đúng lúc đối với anh

lại có một chút giá trị lợi