ái kia, em
muốn ngồi cái kia." "Đi, đi ngồi nào, đó là chó kéo xe trượt tuyết,
Bắc Kinh cũng có, nhưng không chạy nhanh bằng." Tiêu Lỗi kéo tay cô dẫn cô
đi.
Ngồi trên xe trượt
tuyết, gió thổi vù vù bên tai, Lâm Yến Vũ cảm thấy rất kích thích, Tiêu Lỗi sợ
cô thấy lạnh, vẫn ôm chặt cô.
Phóng tầm mắt nhìn lại,
trước mặt là một thế giới màu trắng, phản xạ dưới ánh nắng, mặt đất đầy tuyết
trắng xóa làm cho người khác không thể mở mắt ra được.
"Đừng có lúc nào
cũng nhìn dưới đất, thời gian lâu sẽ bị chứng quáng tuyết (*), hãy nhìn ra
xa." Tiêu Lỗi khiến Lâm Yến Vũ ngẩng đầu. Lâm Yến Vũ nhìn về phía xa, có
du khách, có cây cối, còn những tòa nhà, dần dần tầm mắt thoải mái lên rất
nhiều.
(*)Chứng quáng tuyết:
khi cường độ ánh sáng mãnh liệt phản chiếu lên mặt tuyết kích thích mắt làm cho
mắt bị đau, sợ ánh sáng, chảy nước mắt, nghiêm trọng có thể làm mù mắt.
Mắt thấy phần đầu xe
trượt tuyết bởi vì đụng vào sườn dốc phủ tuyết nên ngã nghiêng về một bên, Tiêu
Lỗi nhanh chóng ôm chặt Lâm Yến Vũ từ trên xe trượt tuyết lăn xuống, sợ cô bị
thương, ôm cô thật chặt.
Hai người lăn mấy
thước, bốn mắt nhìn nhau, tư thế và ánh mắt này, làm cho cô lập tức nhớ tới đủ
kiểu ôn nhu và yêu thương của anh khi ở trên giường, không dám nghĩ nhiều, cô
giả vờ báo oán: "Nhìn cái gì, còn không mau đứng lên, em sắp bị anh đè bẹp
rồi." Tiêu Lỗi cười cười, gạt lớp tuyết trên mặt cô.
Chờ anh ngồi dậy, mới
nhìn đến mấy con chó cùng phần đầu xe trượt tuyết đụng vào nhau, người ngã xe
đổ, trông rất buồn cười. Ha ha ha, Lâm Yến Vũ ngồi trên tuyết cười không ngừng,
Tiêu Lỗi đứng dậy trước, sau đó kéo cô lên vỗ vỗ tuyết trên người cô.
Người Cáp Nhĩ Tân thích
ăn kem vào mùa đông, Tiêu Lỗi nhìn thấy có bán ven đường, đi qua đó mua hai que
kem."Cái này rất lạnh đó, em có thể ăn không?" Tiêu Lỗi đưa kem tới
trước mặt Lâm Yến Vũ. Lâm Yến Vũ lắc đầu: "Sợ lạnh lắm, ngộ nhỡ hàm răng
bị đông lạnh sẽ rụng hết."
"Không đâu , trước
đây anh thích ăn kem vào mùa đông nhất." Miệng Tiêu Lỗi ăn kem, cảm giác
lạnh lẽo rất thoải mái, thấy Lâm Yến Vũ dùng một đôi mắt đẹp để nhìn chính
mình, đưa kem cho cô: "Ăn một miếng đi, đừng lo." Lâm Yến Vũ vẫn do
dự.
"Không sao đâu, ăn
đi." Tiêu Lỗi ôm cô, phóng kem đến bên môi cô, hứng thú nhìn cô liếm thử
một chút kem, đầu lưỡi trắng trắng hồng hồng thoạt nhìn cực kỳ đáng yêu, khuyến
khích cô ăn nhiều một chút.
Lâm Yến Vũ đâu biết
rằng anh đang suy nghĩ cái gì, liền cắn một miếng kem to trên tay anh, cắn một
cách thích thú, nhưng không ngờ anh bỗng nhiên cúi đầu xuống hôn cô, đem hết
kem đang ở trong miệng cô ăn sạch.
Người này thật là xấu,
thảo nào khuyến khích cô ăn kem, hóa ra lại muốn chiếm tiện nghi của cô. Không
chút để ý đến ánh mắt của người ngoài, chỉ cần anh thích, thì mặc kệ có phải
đang ở chốn đông người hay không, Lâm Yến Vũ chà xát vào khuôn mặt nhỏ nhắn
đông cứng đỏ bừng, gắt gao dựa sát vào anh.
Hai người họ đi chơi
đến tối, sau khi dùng cơm chiều xong lại đi công viên Triệu Lân xem băng đăng.
Ban ngày và ban đêm không giống nhau, buổi tối có các ánh đèn màu nổi bật,
khiến Cung Điện Băng Tuyết càng thêm mộng ảo.
Người đến xem băng đăng
rất nhiều, sân công viên thì có hạn, Tiêu Lỗi cẩn thận nắm tay Lâm Yến Vũ, sợ
đám đông sẽ tách hai người họ ra .
"Băng đăng thiên
nga là đẹp nhất." Lâm Yến Vũ chỉ vào một tác phẩm điêu khắc băng hình
thiên nga tung cánh, ghé mắt hỏi Tiêu Lỗi. Tiêu Lỗi gật đầu: "Trên đầu
khắc một cái vương miện nữa sẽ rất đẹp." Lâm Yến Vũ nhớ tới tượng thiên
nga đen bằng thủy tinh mà anh đưa cho cô, mỉm cười.
Chỉ cần ở bên cạnh anh,
dường như cô sẽ hạnh phúc như một đứa trẻ. Hóa ra tình yêu thật sự có thể làm
cho người ta sinh ra lòng ỷ lại, có một bờ vai để dựa vào, có một đôi tay ấm áp
để nắm, ngay cả bản thân cũng thấy yêu bản thân hơn.
"Băng đăng khổng
tước kia thật đẹp, chúng ta qua đó xem đi." Lâm Yến Vũ kéo Tiêu Lỗi tiến
lên phía trước, trong lúc vô ý đã buông lỏng tay anh, đến khi cô phát hiện ra,
thì không còn nhìn thấy bóng dáng anh đâu nữa.
Đứng im tại chỗ, Lâm
Yến Vũ lo lắng nhìn xung quanh cả nửa ngày cũng không thấy Tiêu Lỗi đến, sốt
ruột không thôi, lấy điện thoại ra muốn gọi cho anh. Gần hết pin, cô vừa bấm
xong số của anh, nghe được anh alo một tiếng, điện thoại liền bị cắt.
Cái điện thoại điên
chết tiệt này, tại sao ở thời khắc mấu chốt lại hết pin, có lẽ do ban ngày chụp
ảnh quá nhiều, tốn nhiều pin hơn, Lâm Yến Vũ không còn cách nào khác, đành phải
tìm kiếm khắp nơi.
"Tiêu Lỗi —— Tiêu
Lỗi ——" Lâm Yến Vũ vừa đi vừa nhìn, nhìn thấy người đàn ông nào có thân
hình và chiều cao xấp xỉ Tiêu Lỗi liền chạy tới, đáng tiếc chính là, nhiều
người qua lại như vậy, nhưng không có ai là anh hết.
"Tiêu Lỗi... Đừng
bỏ lại em!" Lâm Yến Vũ sắp khóc, hồn bay phách lạc tiêu sái trong đám
đông, thỉnh thoảng dừng lại nhìn, chờ mong giây tiếp theo có thể nhìn thấy anh.
Chú thích:
Nhà thờ Sophia: Ra đời
từ tháng 3 năm 1907, Sophia (ở Cáp Nhĩ Tân, Trung Quốc) vốn là nhà thờ của quân
đội Nga khi xây dựng tuyến đườn
