Thiên Nga Đen

Thiên Nga Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326424

Bình chọn: 8.5.00/10/642 lượt.

lời, đối với anh sẽ là đả kích

rất lớn.

Khoảng 10 phút sau, cô

hồi âm cho anh một câu "Sinh nhật vui vẻ", không thể giải thích được

sự phấn khởi của mình, anh lại nhắn tin cho cô: "Tôi muốn có một món quà

sinh nhật”.

"Muốn quà

gì?" Lúc này cô trả lời rất nhanh. Tiêu Lỗi kiềm chế kích động, nhìn đồng

hồ đã hơn 8 giờ, gọi cô ra ngoài gặp anh đoán chừng là điều không thể nào, như

vậy, nghe giọng nói của cô một chút cũng tốt, gởi tin nhắn lại cho cô: "Em

gọi điện thoại nói chuyện với tôi, tôi có rất nhiều lời muốn nói với em”.

"Tôi không muốn

nghe”. Cô từ chối. Anh kiên nhẫn, lại gửi: "Chỉ 10 phút, tôi muốn nghe

giọng nói của em, nếu không tôi sẽ không ngủ được, một năm tôi chỉ có một ngày

sinh nhật”. Cô không trả lời, vì vậy anh trực tiếp ấn số điện thoại của cô.

"Em đã ăn cơm tối

chưa?" Lời dạo đầu rất đơn giản.

"Ăn rồi”. Giọng

nói của cô nghe rất bình tĩnh.

"Trời càng ngày

càng lạnh, em đi ra ngoài thì mặc nhiều quần áo một chút, đừng để bị cảm lạnh”.

Lời nói của anh đều là vụn vặt, không biết làm thế nào để thể hiện cảm xúc thực

sự trong trái tim mình.

"Biết rồi, cám ơn

anh”. Giọng của cô trầm ấm.

"Mỗi ngày tôi đều

nhớ em, mỗi ngày tôi đều nghĩ đến em”. Anh rốt cục vẫn không kiềm chế được ý

muốn bày tỏ tình yêu của mình.

"Người anh nghĩ

không phải là tôi, là Diệp Mộ Tình”. Cô lạnh lùng trả lời một câu.

"Chuyện này có

khác nhau ư, em không phải là Mộ Tình”. Đầu óc Tiêu Lỗi chuyển rất nhanh, thử

dò xét cô.

"Tôi nghĩ anh bị

điên rồi, tôi là tôi, thế nào tôi lại là Diệp Mộ Tình. Tiêu Lỗi, anh cứ tiếp

tục như vậy nữa, thật sự sẽ bị phát điên mất, một người khi bị thương cũng nên

có giới hạn, anh hãy vì tương lai của mình mà suy nghĩ một chút đi, vì cha mẹ

của anh mà suy nghĩ lại, đừng như vậy nữa”. Lâm Yến Vũ khuyên anh.

"Tôi biết tôi đang

làm gì, được rồi, nếu như em không thích chủ đề này, chúng ta nói chuyện khác.

Vừa rồi tôi mới ăn mỳ sợi, cô giúp việc Tiểu Tương nhà tôi là một cao thủ làm

mì sợi, ngon cực kỳ”. Tiêu Lỗi kịp thời thay đổi chủ đề.

Lâm Yến Vũ ừ một tiếng,

khôi phục lại giọng điệu: "Lúc tôi ở Mỹ, sinh nhật hàng năm của tôi, cha

cũng sẽ tự mình xuống bếp nấu mỳ sợi cho tôi ăn, ông không khéo tay, đều là mua

sẵn, nhưng ăn rất ngon”.

Đúng lúc này, có người

gõ cửa. Tiêu Lỗi nghe thấy giọng nói của Tiểu Tương, nhỏ giọng nói với Lâm Yến

Vũ, để cho cô chờ một lát, gọi Tiểu Tương vào.

Tiểu Tương bưng vào một

dĩa trái cây nhỏ, đặt lên tủ đầu giường của Tiêu Lỗi, xấu hổ cười: "Anh

Lỗi, em chúc anh có một ngày sinh nhật thật nhiều ý nghĩa và hạnh phúc”. Tiêu

Lỗi thấy cô đỏ mặt, khẽ mỉm cười: "Cám ơn em”.

"Đừng ngại, là

việc em phải làm. Ngày lễ ngày tết, anh luôn lì xì hồng bao lớn cho em, em vẫn

luôn muốn nói cám ơn với anh”. Tiểu Tương cúi đầu nhìn xuống mũi chân của mình,

có vẻ hơi ngượng ngùng.

Tiêu Lỗi chú ý tới nét

mặt của cô, đoán được cô có lời muốn nói, chủ động hỏi: "Em có chuyện gì

muốn nói, cứ nói thẳng ra không sao đâu”. "Là như vậy… Em, em cái

đó…" Tiểu Tương ấp a ấp úng. Tiêu Lỗi suy nghĩ một chút, thay cô nói:

"Người bạn trai kia của em năm nay sẽ xuất ngũ, em muốn ta thay anh ấy an

bài tốt công việc phải không?"

Tiểu Tương ngước nhìn

anh, không nghĩ tới anh lập tức có thể đoán trúng ý định của mình, mặt càng đỏ

hơn, vội vàng gật đầu. Tiêu Lỗi ừ một tiếng: "Như vậy anh ta muốn tiếp tục

ở lại Thành Đô, hay là đến Bắc Kinh để công tác?"

"Đến Bắc Kinh, ước

mơ của anh ấy là được đến Bắc Kinh công tác, anh ấy biết em đang làm việc ở nhà

thủ trưởng, luôn luôn lo lắng sợ em làm không tốt”. Nói đến người yêu của mình,

Tiểu Tương ngượng ngùng cười.

Tiêu Lỗi gật đầu:

"Được, chuyện như vậy anh sẽ nghĩ thay em, em đi gọi điện thoại cho anh

ta, đến lúc đó đem hồ sơ tới Bắc Kinh, anh sẽ tìm một công việc béo bở cho, hai

người có thể tiết kiệm đủ tiền để kết hôn”.

"Cám ơn anh Lỗi,

cám ơn, em thay mặt cho toàn thể gia đình em cảm ơn anh”. Tiểu Tương liên tục

cúi đầu một lần lại một lần. Tiêu Lỗi phất tay: "Đừng khách kháo như vậy

làm gì, ông nội anh khi còn sống cũng đã nói, không thể bạc đãi gia đình em,

thời điểm Cách Mạng Văn Hóa, nếu không phải là chính ông cũng bị ảnh hưởng trực

tiếp, sẽ không để cho ông của em chịu khổ lúc hồi hương. Mỗi lần nhắc tới

chuyện này, trong lòng ông nội anh rất khổ sở”.

Tiểu Tương nhớ tới cha

mẹ đang ở xa, trong lòng cũng buồn bã, ngay sau đó lấy lại tinh thần: "Mọi

người trong Nhà họ Tiêu đối với em rất tốt, cả đời em sẽ không quên”. Tiêu Lỗi

mỉm cười: "Anh cho em mấy cuốn sách ôn tập, chuẩn bị thi vào trường cao

đẳng, em có xem không?" "Có xem qua, khi không làm gì em lấy ra ôn

tập, cuối tuần còn đi học bổ túc”. Tiểu Tương vội nói.

"Em cũng tốt

nghiệp trung học loại tốt, không thể cả đời làm giúp việc. Bất kể thi đậu hay

không đậu, xem nhiều sách cũng không phải xấu. Được rồi, chuyện này anh sẽ nghĩ

thay em, anh còn có điện thoại, lần tới có thời gian sẽ nói với em”. Tiêu Lỗi

sợ Lâm Yến Vũ chờ lâu sốt ruột, ý bảo Tiểu Tương anh còn có việc.

Tiểu Tương biết điều

lui ra ngoài, th


XtGem Forum catalog