ểm xuất hiện, tiếp tục duy
trì.
Người đàn ông này nếu
là lưu manh, cô ta căn bản không phải là đối thủ, khảo nghiệm phụ nữ nắm bắt
thời cơ thích hợp…
Trong xe hơi nóng, Tiêu
Lỗi kéo cổ áo sơ mi ra, Đoạn Nhạn Linh mở cửa thông gió ở mui xe ra, gió lạnh
tràn vào, có lẽ sẽ làm dịu đi khô nóng của anh.
Cổ áo sơ mi cổ rộng mở,
nhưng dường như ý thức của anh không vì vậy mà tỉnh táo, Đoạn Nhạn Linh liếc
nhìn anh, trong lòng cảm thán, đừng quá gợi cảm như vậy a, tại sao anh ta ăn
mặc kiểu gì cũng đẹp trai như vậy, không biết rằng ngồi đang ngồi bên cạnh một
sắc nữ ư, bất kỳ thời điểm nào cũng có thể liều lĩnh tấn công đem anh ta giải
quyết nhanh gọn ngay tại chỗ.
Lần đầu tiên nhìn thấy
Tiêu Lỗi, cầu chì não của Đoạn Nhạn Linh liền bị đứt, không cần điều tra nhiều,
cô chỉ nghe anh nói vài câu, biết ngay người đàn ông này là một cực phẩm. Giọng
nói của anh, mang lại cảm giác chí khí và coi thường, vừa có khí chất lạnh lùng
của một quân nhân, nhưng không ngăn được tính ương ngạnh của một thiếu gia,
những người khác làm thế nào cũng không bắt chước được, phải thuộc dạng gia
đình thế này, chỉ có người đàn ông từng trải mới có được.
Họ dần dần quen biết,
đó là vì lý do công việc, hai người được điều động vào một nhóm công tác tạm
thời, chịu trách nhiệm giải mã một tập tin bí mật. Trình độ tiếng Anh của cô
trong ba đơn vị quân đội ở Bắc Kinh là giỏi nhất, còn chuyên môn của anh là mật
mã học, họ đều là nhân viên tình báo ưu tú nhất, họ phối hợp với nhau vô cùng
ăn ý, sau khi công việc của nhóm kết thúc, họ đều được nội bộ khen ngợi.
Trong xe tràn đầy hơi
rượu và kích thích tố, bị gió lạnh thổi qua, làn da càng bị kích thích lẫn
nhau. Mà tâm trí của Tiêu Lỗi chỉ có gương mặt xinh đẹp của Lâm Yến Vũ, hoặc
nói cách khác là gương mặt của Diệp Mộ Tình, trong tiềm thức của anh, từ lâu đã
xem hai người là một, Lâm Yến Vũ chính là Diệp Mộ Tình, Diệp Mộ Tình cũng chính
là Lâm Yến Vũ.
Đến tầng trệt đại viện
quân khu thuộc tòa nhà Nhà họ Tiêu, Đoạn Nhạn Linh gọi điện thoại cho Tiêu
Miểu, để hắn ra ngoài giúp cô dìu anh trai lên lầu. Đầu Tiêu Lỗi đau dữ dội,
dưới chân nhẹ hẫng, nằm xuống giường liền ngủ say.
Tiêu Miểu chỉ vào anh
trai, quay qua hỏi Đoạn Nhạn Linh: “Chị, anh của em cũng đã như vậy rồi, chị
còn không mau mau chủ động một chút, còn chờ gì nữa.” Đoạn Nhạn Linh đánh Tiêu
Miểu: “Đây chính là anh trai của em! Để nói sau đi, chị Nhạn Linh của em cũng
không tùy tiện như vậy.”
Nhìn Tiêu Lỗi chạy vào
nhà vệ sinh nôn mửa, Đoạn Nhạn Linh nói: “Hãy chăm sóc anh trai của em thật
tốt, để người giúp việc lau dọn chỗ này.” Tiêu Miểu gật đầu, đưa Đoạn Nhạn Linh
xuống lầu.
“Chị Nhạn Linh, chị vẫn
nên bỏ nhiều công phu vào anh trai một chút, nếu không, sớm muộn gì anh cũng bị
ma quỷ làm cho hoảng sợ.” Tiêu Miểu cảm thấy rằng anh trai bị ám ảnh với suy
nghĩ nhớ thương một cô gái đã chết, đó là một loại hành vi tự hủy hoại. Đoạn
Nhạn Linh bĩu môi: “Nhưng anh ấy cũng phải để ý đến chị mới được, anh của em
tính tình khó chịu, không phải quấn quít lấy anh ta thì có thể thành chuyện,
anh ta lý thuyết lắm.”
Tiêu Miểu cười cười,
tuổi nhỏ quỷ quyệt: “Cái này chị phải tự mình tranh thủ, không ai có thể giúp
chị, điều kiện của anh trai tốt thế này, chưa chắc chị có thể gặp được người
thứ hai.” “Ồ, cậu cũng đánh giá cao anh trai mình quá nhỉ.” Đoạn Nhạn Linh cười
ha ha không ngừng.
Tiêu Miểu quay đầu: “Em
lớn như vậy, nhưng chưa từng gặp qua người nào mạnh hơn anh trai.” Đoạn Nhạn
Linh lắc đầu: “Gần đây anh của em coi trọng một cô gái, đáng tiếc là người yêu
của bạn bè, cho nên anh ấy buồn.”
“Có chuyện như vậy sao?
Không có khả năng, anh trai không phải loại người như vậy, anh luôn luôn trọng
nghĩa khí.” Tiêu Miểu không tin anh trai sẽ làm ra việc cướp bạn gái người
khác. Đoạn Nhạn Linh cắn môi: “Điều này không thể nói trước được, gặp được tình
yêu đích thực của mình, anh ta sẽ không quan tâm là của ai.” Tiêu Miểu suy nghĩ
một chút, không lên tiếng.
Lâm Yến Vũ bị bệnh suốt
một tuần, không đến phòng trưng bày làm việc. Tiêu Lỗi xin nghỉ nửa ngày, lợi
dụng thời gian làm việc để thăm cô, mong rằng lúc này Tần Tuyển không có ở đó.
Phải nói rằng thời gian này Tần Tuyển chăm sóc cô rất cẩn thận, hầu như mỗi
buổi tối đều đến thăm cô, cho nên sau khi hết giờ làm việc anh muốn đến thăm
cô, hơn phân nửa đều không thành công.
Tiêu Lỗi nhấn chuông
cửa, qua nửa ngày Lâm Yến Vũ mới ra mở cửa. Sau khi được tiêm thuốc, cô đã hạ
sốt, nhưng cơ thể vẫn còn khó chịu, người có chút buồn ngủ.
“Tại sao bỗng nhiên lại
bị bệnh? Đã đi bác sĩ khám chưa?” Tiêu Lỗi nhìn cơ thể xanh xao của cô, suy
đoán cô tự nhiên lại bệnh nặng như vậy, có liên quan tới hành vi táo bạo ngày
đó của mình hay không.
“Mấy ngày nay thời tiết
lúc lạnh lúc nóng, ban đêm bị lạnh.” Lâm Yến Vũ dẫn anh vào phòng khách, mời
anh ngồi bên trái, bản thân cũng ngồi xuống, cố ý giữ một khoảng cách với anh.
Tiêu Lỗi đứng lên, muốn đỡ cô trở về phòng ngủ: “Sắc mặt em rất kém, vẫn nên
trở vào giường nằm đi, nghỉ ngơi nhiều t