Old school Easter eggs.
Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328492

Bình chọn: 8.5.00/10/849 lượt.

ng theo dụ dỗ, trêu đùa, Miêu Uyển cảm thấy không khí dường như bị hút cạn, cô hít thở không thông, cô bị anh hôn đến mơ hồ, hỗn độn rồi, môi cô lưu luyến không muốn rời môi Trần Mặc.

“Kết hôn đi!”

“Không kết!”

“Gả cho anh!”

“Không cần!”

“Sinh con cho anh!”

“Em thích con gái!”

“Một đứa không đủ, phải mười đứa!”

“Trần Mặc…..Anh nằm mơ đi!”

Miêu Uyển cảm thấy vui mừng, nhưng vì lạnh mà cổ rụt lại thật sâu vào trong áo khoác nhung mềm mại. Đêm mùa thu càng về khuya càng lạnh, không khí trong phòng khô hanh nhưng ấm áp.

Hô hấp dồn dập, bởi vì không khí khô hanh, hay bởi vì đói, hoặc cũng có thể là do dục vọng đang khao khát được lấp đầy.

Giường chỉ còn cách mấy bước chân, Trần Mặc cẩn thận từng li từng tí ôm Miêu Uyển đến, nhẹ nhàng đặt cô nằm trên giường. Một tay Trần Mặc chống trên giường, không ngừng đấu tranh, có nên tiếp tục hay không, Miêu Uyển ôm cổ của anh nhỏ giọng lẩm bẩm, Trần Mặc….

Trần Mặc thở dài dưới đáy lòng, ngón tay dò vào bên trong áo khoác, cảm nhận làn da anh chưa từng chạm tới, nó hoàn toàn khác so với anh, da của anh bởi vì trải qua gió thổi nắng chiếu mà trở nên thô ráp. Làn da cô mềm mại, trơn loáng, giống như một dải tơ tằm đang chảy qua lòng bàn tay của anh.

Trần Mặc? Miêu Uyển ôm anh thật chặt, vì hoảng sợ mà cả người cô run lên.

Trần Mặc bắt buộc mình phải dừng lại, Miêu Uyển mở to hai mắt nhìn anh, lông mi dài chớp chớp mang theo nước mắt chảy xuống, giống như một con đà điểu đang hoảng sợ. Trần Mặc cúi đầu hôn lên mí mắt cô, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt của cô, mặc dù em rất sợ, nhưng, thật ra thì em cũng không kháng cự, không phải sao?

Gả cho anh….

Trần Mặc nhẹ nhàng gạt tóc dài của Miêu Uyển ra sau, đôi môi khô khốc mài qua tai cô xuống đến gáy, hô hấp nóng rực bao quanh, anh thấp giọng nói, gả cho anh, kết hôn với anh, sinh con cho anh, con của chúng ta…..

Miêu Uyển mắt vẫn nhắm lại không nói một lời nào, cô nghiến răng nghiến lợi, cơ thể run run, nghĩ thầm người đàn ông này thật không tốt, lần đầu tiền cầu hôn cô là khi cô còn có nửa xiên thịt dê nướng chưa ăn xong, lần thứ hai cầu hôn thì là khi hai chân cô đều không chạm đất, còn lần thứ ba…… Vì cái gì mà lại phải hỏi cô ở thời điểm cô không thể bình tĩnh mà suy nghĩ chứ?

Là cố ý đấy! Nhất định là cố ý!

Miêu Uyển vô cùng tức giận ôm Trần Mặc, càng ôm càng siết chặt anh, giống như muốn đem bản thân mình cất giấu trong lồng ngực của anh.

Trần Mặc chợt nhớ tới khi anh còn nhỏ, anh đã từng xem một bộ phim hoạt hình, trong phim có một cô gái nhỏ bằng ngón tay cái, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt trong suốt, cô gái ấy sống trong vỏ của quả hạnh đào.

Người yêu của anh!

Anh muốn giấu em đi, chỉ thuộc về mình anh, giấu em trong chiếc hộp vững chắc, bỏ vào túi áo bên trái, ngay sát trái tim anh.



Trần Mặc từ từ cởi bỏ quần áo của Miêu Uyển, động tác chậm chạp, ánh mắt chăm chú nhìn từng biểu hiện trên mặt Miêu Uyển, anh hít thở nhẹ nhàng, giống như anh đang cầm trên tay một cái bình sứ, cho đến khi làn da trắng nõn nhấp nhô như những con sóng nhỏ lộ ra dưới ánh đèn màu vàng.

Tay Miêu Uyển nắm chặt lại thành quyền, móng tay cắm vào lòng bàn tay, trong lòng cô đang không ngừng đấu tranh, kháng cự hay là thuận theo, ngay sau đó trong đôi mắt cô chỉ còn lại hoang mang và hoảng sợ. Trần Mặc kéo chăn qua trùm lên hai thân thể trần truồng đang dính chặt vào nhau, Trần Mặc cảm thấy hai người như đang hòa tan vào nhau, trong ngực ấm áp, anh có thể cảm nhận được trái tim Miêu Uyển cũng đang đập rất nhanh. Miêu Uyển bị Trần Mặc ôm thật chặt, cô không thể nhúc nhích được, đôi mắt long lanh ngập nước, rưng rưng sắp khóc, Trần Mặc ôm chặt lấy cô nói đừng sợ, không phải sợ, anh sẽ không làm tổn thương em…Anh hôn lên mí mắt cô, như muốn vỗ về cô, rồi đôi môi anh lại dịu dàng hôn môi Miêu Uyển rồi di chuyển đến lỗ tai, bàn tay lưu luyến từ từ di chuyển trên làn da mềm mại của cô. Miêu Uyển giống như chìm đắm trong từng cử chỉ của Trần Mặc, cô thở dốc, giãy giụa thoát ra khỏi lồng ngực của Trần Mặc, hốt hoảng mở ngăn kéo ở đầu giường, luống cuống tìm đồ làm rối loạn hết mọi thứ trong đó, cuối cùng cô cũng sờ tới cái mình muốn tìm, cô lấy ra nhét vào trong tay Trần Mặc.

Trần Mặc cúi đầu nhìn hộp giấy trong tay thì sắc mặt trầm xuống, Miêu Uyển không biết nói thế nào chỉ cắn cắn khóe miệng, nghĩ thầm, không phải là anh không biết dùng như thế nào chứ? Trần Mặc ném hộp giấy xuống đầu giường nói anh không cần cái này, anh đảm bảo với em anh không có bệnh. Miêu Uyển tức giận cong người đấm vào lưng của anh một cái, em có nói là anh có bệnh sao, nếu không dùng cái này thì sẽ mang thai, anh biết không?

Có thai thì sinh nha, sinh cho anh con trai! Bằng không sinh con gái cũng được nữa!

Trần Mặc mỉm cười nhìn cô, vô cùng đắc ý, dưới ánh đèn dần dần lộ ra hàm răng trắng như tuyết.

Miêu Uyển lẩm bẩm nói, em cảm thấy mình chính là cô bé quàng khăn đỏ, gặp phải sói xám lớn rồi!

Sói xám lớn tiến tới kề sát vào tai cô, giọng điệu rất vô sỉ, phách lối, hạ lưu, bây giờ em mới biết sao, đã muộn rồi!

Trong cuộc sống của chúng ta, có