Polaroid
Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328375

Bình chọn: 8.00/10/837 lượt.

tiêu chuẩn đầu tiên nên hỏi một chút gần đây cô ấy có được tốt hay không, có bạn trai hay không, theo tiêu chuẩn trình tự….

Theo tiêu chuẩn trình tự…Trần Mặc đẩy cửa ra, sau khi nhìn bốn phía, cũng không tìm được Miêu Uyền, trong lòng thấy vô cùng mất mát, bình thường Miêu Uyển thường nghỉ làm vào mỗi thứ tư.

Vương Triều Dương nhiệt tình chào hỏi hắn, anh đã đến rồi à, quy củ cũ sao?

Trần Mặc khoát tay bảo hôm nay hắn không mua, Miêu Uyển cô ấy đang ở đâu?

Vương Triệu Dương lập tức cảnh giác, đã nói mà, một người đàn ông ngày ngày tới cửa hàng mua cùng một loại bánh ngọt, chuyện như vậy thấy thế nào cũng không bình thường, quả nhiên là tới tán gái, cô lạnh nhạt lắc đầu nói: “Hôm nay cô ấy không ở đây, đi hẹn hò với bạn trai rồi.”

Thật đáng tiếc, mặc dù là khách quen, nhưng tối hôm qua Dương Duy Đông vừa nhờ cô chỉ bảo khẩu vị yêu thích của Miêu Uyển, dù thế nào cô cũng không thể đào góc tường của người nhà.

Mặt Trần Mặc ngay lập tức đen xì, hai mắt nhìn chằm chằm Vương Triều Dương như muốn kẹp chặt đem từng chữ lặp lại: “Bạn trai?”

Vương Triều Dương nhất thời bị hắn nhìn chăm chú nói không ra lời, cứng đờ gật đầu, thật là đáng sợ, trán đổ mồ hôi hột…

“Đúng, là bạn trai cô ấy…?

“Là người của cửa hàng chúng tôi…Chính là người…” Vương Triều Dương không tự chủ thốt lên, nói đến một nửa mới tỉnh ngộ mình vì sao lại nói cho anh ta biết, anh ta là người như thế nào chứ?

Trần Mặc phát hiện người dạy làm bánh bao quả nhiên không ở đó, hắn rũ mắt xuống suy nghĩ một chút rồi nói: “Làm phiền cô rồi”

Vương Triều Dương khoé miệng cứng đơ mà co rút, cười lớn: “Không phiền toái.”

Theo trình tự tiêu chuẩn, hắn trải qua kinh nghiệm như vậy nên gọi là, mục tiêu đối tượng cần công kích đột nhiên mất đi, hắn mai phục ba ngày, theo dấu vết ngàn dặm, rốt cuộc cũng tìm thấy mục tiêu, sau đó nói chính mình: “đừng đánh, trở về thôi.”

Trần Mặc đứng ở cổng đông người bồi hồi một chút, bâng quơ theo dòng người mà đi, trên con đường này mỗi người mỗi vẻ, hoặc là vội vàng, hoặc là nhàn nhã, Trần Mặc mờ mịt nhìn bọn họ, tầm mắt nhìn những thứ không khác biệt lắm lướt qua, quá khứ đã qua, cũng đã là quá khứ.

Tựa hồ, hắn luôn chậm một bước, khiến đồ vật của mình theo kẽ hở của ngón tay đi ra, đợi đến lúc xúc giác truyền được từ ngón tay tới đại não, nắm chặt lại bàn tay, trong tay đã rỗng tuếch, chỉ muộn mất một chút.

Trên đường hắn gặp đám người nhốn nha nhốn nháo xô đẩy chen lấn, Trần Mặc bị đẩy đến trước cửa một ngôi nhà ở trấn Lộc Cảng, lúc mở ra đóng vào từ trong đại sảnh bay ra một khúc nhạc quen thuộc…

“Gió xuân dù có đẹp thế nào cũng không thể so được với nụ cười của người trong lòng, chưa từng thấy qua sẽ không biết được…”

Trần Mặc đứng ở cửa sửng sốt mất vài giây, bị ma xui quỷ ám đẩy cửa đi vào. Nhân viên cửa hàng nhiệt tình tiếp đón hắn, dẫn hắn đến vị trí gần cửa sổ rồi đưa lên thực đơn, Trần Mặc đang chuyên tâm nghe ca, không một chút để ý nói thế nào cũng được, cứ như vậy.

Lý Tông Thịnh kéo dài giọng ở trong không gian tĩnh lặng, vô cùng tang thương ảm đạm, trăm xoay ngàn đổ cư nhiên vẫn còn lại mấy phần thích thú.

Là quỷ ám cũng tốt, là nhân duyên kiếp trước cũng tốt.

Mà giờ đây, tất cả đã không còn quan trọng nữa, nếu như em có thể trở về để anh ôm trong lòng.



Mặc dù năm tháng luôn vội vàng thúc giục, người đã già, mặc dù tình yêu luôn làm cho người ta phiền não.

Mặc dù không thể biết tương lai sẽ làm sao, bây giờ nói gặp lại có thể hay không là quá sớm.

….

Kết thúc khúc ca, Trần Mặc cuối cùng có tâm tư quan sát cảnh vật xung quanh cửa hàng, cửa hàng này là tiệm bán cơm, xung quanh âm nhạc vẫn không ngừng phát ra, mang theo nồng đậm hương vị thưở xưa, các thiết bị lắp đặt đơn giản và thông thoáng. Nhân viên cửa hàng đem kem tươi đặt trước mặt hắn, Trần Mặc nếm thử một miếng, thực rất ngọt nhưng cũng rất lạnh. Trần Mặc để cái thìa xuống, nhìn đoàn người đi lại ngoài cửa sổ, hoàng hôn chìm về phía tây, sắc hồng tươi đẹp của ráng chiều đem thành phố đốt thành biển lửa huy hoàng.

Lẽ ra với thời đại của Trần Mặc, thời thanh xuân của hắn đã bỏ lỡ thời đại của Lý Tông Thịnh và La Đại Hữu, nhưng năm hắn học ở học viện quân sự có một cậu bạn cùng phòng cuồng mê Lý Tông Thịnh, Trần Mặc đối với âm nhạc không có quá nhiều cảm xúc, hắn luôn không để ý lắng nghe, không chút để ý mấy câu rên rỉ, vì vậy vĩnh viễn không thể lý giải vì sao có người bởi vì nghe được một bài hát mà rơi lệ, tại sao lại có người đối với một người ca sĩ mà tôn thờ.

Mà giờ phút này, Trần Mặc một người ngồi một mình ở nơi mang sắc thái nồng đậm của hoàng hôn, từ đám người ồn ào nhận ra sự tịch mịch của bản thân, hắn chợt nhớ tới bạn cùng phòng có từng nói qua một câu, cậu ta thích Lý Tông Thịnh bởi vì anh ấy không lộ ra bất kỳ vết tích gì, vẫn chỉ rõ cho cậu ấy biết đạo lý của tình yêu.

Những lời này nghe rất già cỗi, rất mơ hồ, giống như đặt ở dưới đáy sâu của trí nhớ, thời điểm nhìn lại đã tràn đầy bụi bặm.

Trần Mặc nhớ lại lúc đó hắn không quan tâm cái gì gọi là tình yêu, chí khí nam nhi tuổi hai mươi đều không để ý đến tình yêu,