Polaroid
Thí Nghiệm Tình Yêu

Thí Nghiệm Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324285

Bình chọn: 10.00/10/428 lượt.

, cô thế này mới hiểu là mình tưởng tượng phong phú “ Em nghĩ đến… nghĩ đến…. Xin lỗi..”

Trời ơi, cô thật sự mất mặt, tự nhiên hiểu lầm anh không muốn sống, còn đuổi chạy tới trong biển ôm lấy anh, đối anh nói những lời ngốc nghếch, cô thật muốn lấy cái lỗ chui vào, nhưng hiện tại tựa hồ chỉ có thể lặn xuống nước là thích hợp.

Mà càng không xong là, như thế nào cô còn giữ áo hắn, dán tại trước ngực anh? Này rất là khoa trương!

Cô nhanh tay buông tay, lại phát hiện hai người khoảng cách rất gần, anh bỗng nhiên tiến sát cô, cô thân mình phát run, cô không kịp nói cái gì đó, chỉ ngay lúc này, đôi môi đã bị chiếm cứ.

Cảm giác này không phải gió cũng không phải biển, là anh hôn cô sao? Không, không thể nào! La Phù nhất thời hoảng hốt, không xác định là chính mình thấy ảo giác hoặc sự thật?

Anh mang đến một cảm giác ấm áp, cô không thể lại hoài nghi, chuyện này quả thật là hôn, tuy rằng không kịch liệt cũng không cưỡng bức, chỉ như là gió biển phất quá hai má, lại cho cô cảm giác quý trọng, cảm giác được che chở.

Yêu nhau nên hôn môi? Hạ Vũ Tuyên đoán như thế, tuy là nụ hôn đầu tiên, nhưng hôn cô hẳn là không có khó khăn, nữ nhân này không cự tuyệt anh, anh rất chắc chắn.

Cánh tay anh nhẹ nhàng đặt bên hông cô, cũng không có ý muốn bắt buộc, mà cô cũng không muốn né tránh, có lẽ cô chờ mong từ lâu, chỉ vừa mới xảy ra nhưng lại thấy giống như từng đã đi qua, hay là ở trong mơ đã từng có?

Cô nhắm mắt lại, không nhìn tới trời xanh trong vắt, mây trắng thản nhiên, giờ phút này cô tri giác duy nhất là anh, cô không chịu phân tâm, cô muốn tận hưởng cảm xúc hôn.

Đã qua bao lâu? Khi anh nhẹ nhàng buông cô, hai người đối diện, hai gò má cô đỏ bừng, nguyên nhân phát run đã không phải kích động, mà là một loại cảm xúc khác, có chuyện gì, dự cảm cô thấy sắp phát sinh.

Anh vẫn là mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên nhìn không ra nét biến hóa, cởi bỏ áo, tùy tay giao cho cô. “ Cầm lấy.”

Hôn môi là hành động thú vị, đúng vậy, nhưng anh hiện tại có chuyện càng muốn làm, hành động nhảy xuống biển

“Ah?” Cô cầm được quần áo anh, tiếp theo giây sau, anh đã giống cá heo nhảy vào trong biển, thống khoái, như không bị cản trở bơi lội, tự do tự tại rong chơi.

Anh cứ như vậy hôn cô rồi lại chạy đi? Đáy lòng anh rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Nam nhân này không giống bình thường mà nan giải, mà đầu cô quá mức đơn thuần, lại bị hấp dẫn thật sâu.

Sóng đến sóng đi ướt xiêm y cô, cô vẫn bất động, đứng ở tại chỗ, ngóng nhìn bóng anh trong biển nước, không tự chủ được hôn quần áo anh, đôi mắt lặng lẽ nhìn thế giới khẩn cầu--

“ Xin cho con tới gần suy nghĩ của anh ấy, mong được đáp ứng là tự đáy lòng nguyện vọng của con…….......” Mặt trời chiều ngã về tây, La Phù lái xe đưa Hạ Vũ Tuyên về nhà, khi vừa vào cửa liền hắt xì “ Hắt xì!”

Hạ Vũ Tuyên vừa lúc đứng ở phía sau cô, nghe thanh âm, nhíu mày hỏi: “ Em bị cảm?”

“ Khả năng có chút lạnh, nhưng đừng lo.” Cô mở cửa, chuẩn bị vào phòng bếp nấu cơm, cô tuyệt nhiên không phải vì việc nhỏ này mà chậm trễ trách nhiệm.

Tháng sáu trời cũng sẽ lạnh? Hạ Vũ Tuyên không cần đoán cũng biết, đó là bởi vì buổi chiều cô bị sóng biển đánh ướt toàn thân, nhưng không có thay quần áo đúng lúc, mới có thể có kết quả này.

Nữ nhân đều là mảnh mai như vậy sao? Anh ấy tò mò đánh giá cô, ước chừng một trăm sáu mươi lăm cm, tuyệt đối không quá năm mươi kg, xem như gầy, nhưng anh nghĩ đến cô cái gì đều có thể, tuyệt đối sẽ không như vậy mà ngã bệnh, ai nói cô làm mỗi sự kiện đều còn thật sự cẩn thận?

“ Là anh để em lạnh, anh sẽ phụ trách.” Anh ấy đi phía sau cô, nhắm mắt theo đuôi.

Cảm giác anh ta tiếp cận, tim cô đập nhanh, khuôn mặt cũng nóng lên. “Không có chuyện này, đều là do bản thân em không cẩn thận.”

Cô gái này tâm thần không yên, anh biết nguyên nhân, ở bờ biển anh hôn cô, động cơ không rõ, kết quả không rõ, đương nhiên khiến cô ấy miên man suy nghĩ, khả năng cũng không chuẩn bị tốt phải như thế nào đáp lại, ngay cả chính anh đều không hiểu là chuyện gì xảy ra.

Nhìn ánh mắt long lanh của cô, thầm nghĩ giống như con mèo nhỏ lạc đường, anh dường như đột nhiên đã hiểu một chút, cô rõ ràng đối với anh có chút chờ mong, cho nên anh nên làm ban trại thực sự?

Kiên quyết dứt khoát, anh nắm lấy bả vai cô, dẫn nàng đi tới trước bàn nhỏ, cầm lấy điện thoại đưa cho cô, “ Gọi điện thoại về nhà đi, nói em đêm nay ở lại nhà bạn”

“ Bạn?” cô nhất thời không nghĩ đến, bọn họ tính là bạn bè sao? Còn có, vì sao cô được ở lại nhà anh?

“ Anh không được xem là bạn của em sao? Nếu không là bạn trai?” Anh thản nhiên hỏi lại.

“ Em không có ý này.” Cúi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, nàng tự giễu, giống như nói: “ Không cần gọi, dù sao em cũng chỉ ở một mình”.

“Ba mẹ em đâu?” Nghi vấn này làm cho anh phát hiện bản thân mình đối với cô vô cùng tệ hại, ngay cả