thấy được ưu việt của mình! Nữ nhân này thiện lương từ chân tới đầu, tự cho là thiên sứ sao? Hạ Vũ Tuyên nghĩ vẫn chỉ nghĩ, vẫn chưa dừng động tác ăn ăn cơm, dù sao cũng không nên không ăn, vô phương.
La Phù ở bên nhìn ăn anh xong hai chén cơm gạo lức, dấu không được khóe miệng có ý cười, thật sự thật cao hứng, thật cao hứng, bởi vì anh nhận tâm ý của cô, khoảng cách hai người tựa hồ cũng kéo gần lại, có lẽ chỉ có một người như cô cảm thấy như vậy?
Ăn no, anh buông chén, nhịn không được phải nhìn cô nhiều lần, như thế nào cô lại là mặt mày hớn hở, đôi mắt lấp lánh? Chỉ là vừa rồi bởi vì anh nghe lời cô, ăn nhiều kỳ thật còn có thể có ý? Cô gái này quả thật là sinh vật kỳ diệu, trước mắt hiển nhiên là nhân tài kiệt xuất, nếu như anh làm thí nghiệm với đối tượng này, cũng sẽ là rất tốt.
“ Cám ơn!” cô lại nói lời cảm tạ. “Vậy để em dọn dẹp, mời ngài về phòng nghỉ ngơi đi”
La Phù dọn dẹp chén bát trên bàn, bỏ vào bồn rửa chén, còn cố ý động tác làm thật nhẹ nhàng, miễn động đến suy nghĩ miên man của anh.
Hạ Vũ Tuyên nửa tiếng không nói gì, trở lại bên trong phòng ngủ, vốn sẽ ngã đầu, sẽ ngủ như thế nữa, nhưng lại trợn to mắt nhìn trần nhà.
Bên tai ngoài những âm thanh nhỏ, còn truyền đến tiếng xả nước rất nhỏ, chắc là cô ấy đang rửa chén, làm cho anh nghĩ đến tiếng sóng biển vỗ vào bờ, đó là bức tranh trí nhớ thời thơ ấu của hắn đẹp nhất. Ông ngoại, bà ngoại thường dẫn anh đến bờ biển nơi không người quản lý, cả ba người ngồi ở trên bãi biển, có khi bơi lội, câu cá, nhặt vỏ sò, có khi cái gì cũng không làm, chính là ngồi lẳng lặng ngóng nhìn mặt trời lên xuống.
Gió nam thổi đến hương hoa lài, chuyện cũ không mời từ trước đến nay, nhiều điểm nhỏ giọt giọt khó có thể hình dung, anh động đậy cái thân, chính là muốn không cho nước thủy triều kia đột kích, có lẽ là do suy nghĩ nhiều, có thể do tác dụng cơm gạo lức, tâm tình anh không thể không dậy sóng.
Đột nhiên có một ý niệm trong đầu nảy lên, như thế nào nghĩ mãi nghĩ không ra, anh thả người nhảy dựng lên, chạy tiến vào phòng bếp nhìn không thấy bóng người, anh vừa tức lại hoảng, tìm khắp phòng một lần, mới nghĩ đến còn có hậu viện phía sau!
Lúc này, La Phù vừa lúc giặt xong quần áo, mang một đống quần áo ra ngoài nắng phơi, cô thích ánh mặt trời hong khô quần áo, để Hạ Vũ Tuyên mặc vào có hương vị của ánh mặt trời Hoa Liên trên quần áo, hẳn là sẽ càng ngày càng khỏe mạnh, càng ngày càng sáng sủa đi!
Áo khoác màu trắng, áo sơmi màu xám, quần dài màu đen, sắc màu đơn điệu ở trong gió phiêu đãng, ngay cả bị ánh nắng chiếu qua cũng đều là rực rỡ màu sắc, chỉ có đen và xám trắng, La Phù nghĩ hay thay anh tăng thêm chút màu sắc, không biết có thể hay không thuyết phục anh mặc màu phấn hồng? Nhưng điều này là không có khả năng? Tự cô suy nghĩ rồi nở nụ cười.
Hạ Vũ Tuyên đi đến hậu viện, thực ra lập tức muốn mở miệng, lại bỗng nhiên phát không ra tiếng, kinh ngạc nhìn bộ dáng cô phơi ngoài nắng, trên mặt một vẻ mặt nhu tình từ đâu mà đến? Vì sao làm cho ánh mắt anh có chút đau đớn, trong lòng có điểm rung động, tựa như lúc trước quyết định thay đổi ăn cơm gạo lức giống nhau, toàn thân anh cũng cảm thấy không thích hợp!
Quả nhiên đối tượng kết hôn là cô thì rất thích hợp, ít nhất cô khiến anh không tự chủ được, không phải sao?
Chuyên tâm làm, cô không chú ý tới bóng hiên có bóng người, có hai mắt đang đăm chiêu nhìn bóng mình, bỗng dưng, phía sau cô truyền đến thanh âm thấp trầm nói “ Này…”
“ A?!” một áo đang được treo suýt chút nữa đã từ trong tay cô rớt xuống, trái tim cũng cơ hồ muốn nhảy ra khỏi ngực cô, nam nhân này đi cũng không có tiếng âm, có ngày dọa cô ngất đi.
Kỳ quái, không phải anh đang ngủ sao? Như thế nào chạy đến đây dọa cô, làm trò cười? Quay đầu lại, cô nhìn khuôn mặt anh đến gần sát, cúi đầu nhìn cô nói: “Tôi không ngủ.”
“Cho nên?” cô thật cẩn thận hỏi, hết sức để bản thân mình không nghĩ lệch lạc đi, nhưng lúc này anh lên tiếng thật sự, thực ám muội.
“Tôi có lời muốn hỏi em.” Anh không chút nào vòng vo, cũng là không đầu không đuôi hỏi. “Em có phải đang thích tôi?”
La Phù bị anh nói trúng tim đen giật mình kinh sợ, giây tiếp theo đã bị nước miếng ép mình xuống sặc, ho khan vài tiếng. Anh vươn tay giúp cô vỗ, lại càng khiến cho cô có cảm giác khẩn trương hơn.
“ Em…. ách… này….” Mặt cô hồng như trái táo, bộ dáng thẹn thùng, không trả lời đã là khẳng định.
“ Em thích tôi?” Anh thổ lộ giúp cô, không chỉ có chút đắc ý, hơn nữa tương đối hài lòng.
Đúng vậy, cô gái này hiển nhiên là thích anh, cô làm đồ ăn cho anh, giặt quần áo, anh đều có thể thấy được tình ý của cô, chuyện này vượt qua chức trách của một trợ lý. Tốt lắm, thiên thời địa lợi nhân hoà đều có sẵn, anh có thể bắt đầu tiến hành thí nghiệm, lấy bản thân mình làm nhân vật thí nghiệm chính.