ảng đâu đây’. (Dịch: Điệp Luyến Hoa)
"Ta nhớ rõ năm Nhân Đức thứ mười bảy tuyết đầu mùa rơi còn lớn hơn lúc này, tuyết lớn rơi liên tục ba ngày ba đêm, tuyết đọng ven đường sâu vài thước". Hồi tưởng lại khi ấy, trên mặt Hi Âm chứa vài phần tươi cười đắc ý, nói: "Khi đó nàng được sinh ra, ta đã từng bế nàng. Đứa bé nhỏ như một viên phấn, nhưng giờ lại trở thành nương tử của ta". Chàng dịu dàng vuốt ve bụng tôi, ý cười trên môi sâu sắc: "Không chỉ là nương tử của ta, còn là mẫu thân của một đứa bé".
Tôi cười nhạo: "Còn nói ta nhỏ, khi đó chàng cũng chỉ mới tám tuổi, có lớn bao nhiêu?"
"Tám tuổi không lớn hơn sao?". Giữa mày chàng hiện lên một tia ảm đạm, cúi đầu nói: "Tiểu Mai, nàng biết không? Thật ra ta vẫn rất sợ hãi. Sợ hãi cách biệt của ta và nàng lúc đó quá lớn, nàng còn chưa trưởng thành ta đã già rồi. Sợ hãi ta không thể sống lâu thật lâu với nàng, không thể cùng nàng đầu bạc răng long. Ta thậm chí sợ hãi, ta sẽ...trước nàng..."
"Phì phì phì!". Lòng tôi thắt lại, vội vàng cắt lời chàng, sẵng giọng: "Đang yên lành nói chuyện này để làm gì? Đời này ta ở cùng chàng, chàng đừng vọng tưởng có thể rời xa ta. Cho dù tới lúc đó, chàng cũng phải tiếp tục làm ấm giường cho ta".
Hi Âm cười nói: "Sao ta có thể bỏ nàng được? Cho dù nàng đuổi ta đi, ta cũng không chịu. Ân sư đặt tên nàng là Mai Tri Tuyết, chính là hy vọng nàng như hoa mai ngạo nghễ trong tuyết, vẫn nở rộ lúc lạnh giá, mình đồng da sắt". Chàng lại nịnh nọt gõ gõ mũi tôi, nói: "Về sau có ta ở đây, không cần nàng phải như mai nở trong tuyết, nàng chỉ cần ngoan ngoãn để ta bảo vệ nàng là được rồi".
Vừa dứt lời, chỉ thấy Đầu Hồ Lô hoảng hốt vội vàng chạy đến, trước giờ hắn trầm ổn như nước, không biết có chuyện gì làm hắn thất thố như vậy.
Hắn quỳ rạp xuống trước mặt Hi Âm, nói: "Vương gia, có chuyện rồi! Cách thành ba mươi dặm phát hiện ra hành tung quân Yến, còn có, còn có..."
Hi Âm vội hỏi: "Còn có gì?"
"Còn có... Thát Bạt công chúa!"
Thát Bạt San! Cô ta còn muốn trực tiếp đánh vào hoàng thành!
Sắc mặt Hi Âm đột nhiên biến đổi, vẻ mặt khó tin, thì thào lẩm bẩm: "Tại sao có thể như vây? Quân Yến sao có thể xuất hiện trong lãnh thổ nước Hứa mà không ai biết gì? Thát Bạt San đang đùa kiểu gì vậy?". Lẩm bẩm xong, chàng lại hỏi Đầu Hồ Lô: "Có khoảng bao nhiêu người?"
Đầu Hồ Lô gian nan nói: "Hẳn là sáng sớm đã mai phục ở đó, theo thám tử hồi báo, bước đầu phòng chừng...không dưới vạn quân".
Hi Âm dặn dò tôi: "Tiểu Mai, ta đi xem xét, nàng về điện Chiêu Dương nghỉ tạm trước". Nói xong, không đợi tôi trả lời, liền quay đi với Đầu Hồ Lô.
Tôi nhìn bóng dáng chàng dần dần mờ mịt trong tuyết lớn, một cảm giác xấu dâng lên như thủy triều ồ ạt ập đến, đánh mạnh vào trong lòng. Hai chân bỗng nhiên nhũn ra, chân lảo đảo vài bước, suýt nữa ngã về phía sau, may mà có An An đi đến đỡ lấy.
"Nô tỳ dìu người trở về". An An nói.
Tôi đứng ngồi không yên trong điện Chiêu Dương, trực giác nói cho tôi biết, chuyện này dĩ nhiên không đơn giản như vậy.
Thát Bạt San lại có bản lĩnh tày trời, giấu diếm tai mắt của Thục quân và cấm quân, bày ra một vạn địa quân ở kinh đô nước Hứa và vùng lân cận! Đến tột cùng sao cô ta có thể làm được? Hôm qua tin chiến trường còn báo quân Yến tiếp tục đại bại, còn lại chưa đến một vạn quân đang chống trả hiểm nghèo. Vì sao Thát Bạt San lại chọn lúc này để gây khó dễ?
Hi Âm lần này đi nguy hiểm khó lường, tôi đứng ngồi không yên trong điện Chiêu Dương, ruột như lửa đốt. Trong lòng lo lắng không thôi, như kiến bò trên chảo nóng. Mắt thấy ngoài cửa sổ sắc trời dần dần tối lại, cho đến khi tia nắng cuối cùng tắt hắn, trong cung thắp đèn, vẫn không có nửa mẩu tin truyền đến.
An An thấy tôi mặt cáu mày co, bèn an ủi tôi: "Vương gia túc trí đa mưu, sóng to gió lớn gì cũng đã trải qua, lần này cũng có thể ứng phó. Người đừng quá lo lắng, dùng bữa tôi trước đi".
Tôi không muốn ăn, lắc đầu nói: "Ta không đói bụng, ta phải đợi chàng về ăn cùng".
Cô đành phải dọn bữa tối mới đem vào đi, dìu tôi ngồi trên phượng tháp*, nói: "Như vậy đi, không bằng để nô tỳ ra ngoài tìm hiểu, nếu có tin tức gì, cũng sẽ biết báo tin cho người đúng lúc".
*giường của hoàng hậu
An An thật sự là một cô nương tốt. Tôi vội vàng gật đầu không ngừng, dặn dò cô: "Phải cẩn thận".
Vào đêm, bên ngoài tuyết lại rơi lất phất.
Trong điện Chiêu Dương yên tĩnh, im lặng đến mức thậm chí có thể nghe được tiếng tuyết rơi xuống đất. Không bao lâu sau, gió bắc chợt nổi, cái lạnh rét thấu xương thổi đến, như gào khóc thảm thiết, khiến người ta bỗng nhiên kinh hãi.
Trong lòng cực kỳ bất an, tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, cuối cùng cũng hiểu cái gì là 'Tiên tâm thả hàm lệ*'. Với tôi mà nói, mỗi một khắc trôi qua đều cực kỳ gian khổ. Mí mắt cứ giật không ngừng, cho dù nhắm mắt lại cũng không yên, tôi bắt buộc bản thân cố gắng không nghĩ đó là điềm xấu.
*lo đến ứa nước mắt
Gió tuyết ngoài cửa sổ dần dần nhẹ đi, bóng đêm dần thay thế bằng ánh sáng, trận chiến này dĩ nhiên đã đánh suốt một ngày một đêm, vẫn không có chiến báo truyền đến. Tôi đ
