Polly po-cket
Thế Tử Xấu Xa

Thế Tử Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324055

Bình chọn: 8.00/10/405 lượt.

i lộ ra vẻ thất vọng, một lát sau mới

mở miệng, yếu ớt lên tiếng – “Hóa ra nàng ghét bỏ vi phu ngu đần.”

Dung Tri Hạ mù mịt nhìn hắn, không biết tại sao hắn lại nói như vậy.

Hắn tự giễu nói – “Vi phu thế mà lại dại dột dễ tin lời Ngọc Hà.” – Hắn nghiêng mắt nhìn nàng, ánh mắt toát ra sự khát cầu.

Nàng sửng sốt, hắn đang muốn nàng an ủi hay sao? Nếu nàng không trải qua

việc bị người ta dùng mọi cách nhục nhã ở kiếp trước, có lẽ nàng có thể

nói hàng trăm câu để an ủi hắn, nhưng bây giờ một câu nàng cũng không

muốn nói.

Hắn tin lầm Ngọc Hà, nhưng người bị hại vẫn là nàng,

kiếp trước những sự việc kia vẫn rõ mồn một trước mắt khó có thể quên.

Nói nàng lòng dạ hẹp hòi cũng được, nói nàng không độ lượng cũng được,

nàng không có cách nào quên được kiếp trước, càng không thể tha thứ.

Đột nhiên nhớ tới một chuyện, Dung Tri Hạ nhìn về phía hắn, hỏi – “Chàng

luôn miệng nói Ngọc di nương lừa gạt mình, vậy chàng tính xử trí nàng ta thế nào?”

Ngọc Hà hiện nay vẫn bình an vô sự lưu lại Vương phủ,

thậm chí còn có lòng dạ thảnh thơi chạy đi xúi giục Mặc Thụy, là do hắn

mặc kệ.

Bởi vì có hai năm tình cảm với nàng ta, nên cho dù có cáu giận việc nàng ta lừa gạt mình, vẫn dung túng nàng ta hay sao? Nghĩ

vậy, trong lòng nàng nhất thời lạnh lẽo, ánh mắt cũng trở nên lạnh theo.

Mặc Lan vừa bị nàng hỏi nhất thời trầm mặc, rồi đáp – “Ta giữ nàng ta lại

tất có chỗ hữu dụng, nhưng ta đảm bảo một chuyện, chắc chắn sẽ giao nàng ta cho nàng xử lý.”

“Giao cho ta xử lý thì không cần, dù sao

Ngọc di nương cũng là ái thiếp của chàng, chàng muốn xử lý thế nào thì

cứ vậy mà làm.” – Thần sắc nàng hờ hững nói.

Ánh mắt Mặc Lan phức tạp, dò xét nàng, có một số chuyện hắn chưa thể nói rõ với nàng, chờ

hắn điều tra rõ chân tướng, hắn sẽ nói toàn bộ sự tình với nàng, đến lúc đó hắn hi vọng có thể hóa giải khúc mắc của nàng, từ đó quên đi.

--- ------ -----

“Mẫu phi, từ trước tới nay chưa ai dám làm mất mặt con như vậy, người

phải đòi lại thể diện cho nhi tử, khiến cho xấu phụ ác độc kia phải ân

hận vì đã làm thế.” – Trong vườn nhỏ trước viện của Vương phi, vẻ mặt

Mặc Thụy giận dữ mắng.

Trần thị từ ái vỗ tay nhi tử - “Mẫu phi

biết, không phải muốn đòi lại mặt mũi cho con sao? Trước tiên con vào

bên trong chờ đi, xem mẫu phi giúp con đòi lại như thế nào.” – Vốn bà

còn chưa tính động đến Dung Tri Hạ, nhưng nàng lại không có mắt đi trêu

chọc con bà, con trai bảo bối của bà há có thể để người ta khi dễ hay

sao, kiềm chế mấy ngày, cơn tức này hôm nay bà sẽ thay nhi tử đòi lại.

“Vậy con vào trong nhà xem kịch vui.” – Mặc Thụy mang theo nụ cười đắc ý vào trong phòng. Hừ, dám càn rỡ trước mặt bổn thiếu gia, không chỉnh chết

ngươi, bổn thiếu gia sẽ không phải tam thiếu gia Phụng vương phủ.

Lúc này trong vườn nhỏ, mấy tỳ nữ ra ra vào vào, vội vàng bố trí những thứ dùng để ngắm hoa là bàn ghế, trà thơm và trái cây.

Trần thị liếc nhìn sắc trời, hỏi người đã hầu hạ lâu năm bên mình Trần ma ma – “Lúc này lẽ ra phải đến rồi, Thế tử phi sao vẫn chưa thấy đâu?”

“Nô tỳ đã phái người đi thúc giục rồi.” – Trần ma ma là tâm phúc của Trần

thị, hầu hạ bà đã hai mươi mấy năm, biết hôm nay Vương phi sẽ đối phó

với Thế tử phi, bởi vậy cũng không dám sơ suất, sợ sẽ làm hỏng việc của

Vương phi.

Bà vừa dứt lời, Dung Tri Hạ liền dẫn hai nha hoàn tùy

thân khoan thai tới đây, đi cùng nàng còn có Ngọc hà vừa mới gặp ở nửa

đường.

Hai người vừa đến, liền hành lễ với Trần thị - “Bái kiến mẫu phi.”

Trên mặt Trần thị tươi cười, tiếp đón các nàng – “Đều ngồi xuống đi, ta thấy hôm nay hoa trong vườn nở đặc biệt xinh đẹp, liền tìm các ngươi ngắm

hoa cùng ta, các ngươi cũng đừng gò bó, cứ tùy ý là được rồi, chúng ta

mẹ chồng con dâu cùng nói chuyện thường ngày thật vui vẻ.”

“Dạ, đa tạ mẫu phi.” – Dung Tri Hạ và Ngọc Hà cùng ngồi xuống hai bên tay bà.

“Tri Hạ, ngươi gả vào Vương phủ cũng đã hơn một tháng, có chỗ nào không quen hay không?” – Trần thị thân thiết hỏi.

Dung Tri Hạ nghênh đón ánh mắt của bà, mỉm cười yếu ớt, trả lời – “Không ạ, hết thảy đều rất tốt, đa tạ mẫu phi quan tâm.”

Ngày đó đắc tội với Mặc Thụy, nàng vốn tưởng rằng Trần thị sẽ gọi nàng tới

quở trách, không ngờ sau mấy ngày vẫn gió êm sóng lặng, mà nhiều ngày

qua khi nàng tới chỗ Trần thị thỉnh an bà cũng chưa hề đề cập đến sự

việc kia như nó chưa từng xảy ra.

Nhưng nàng không tin Mặc Thụy

không kể lại chuyện hôm đó cho Trần thị, lại càng không tin Trần thị bỏ

qua cho nàng dễ dàng như vậy. Hôm nay đột nhiên lại mời nàng đến ngắm

hoa, chỉ sợ là không có bữa tiệc tốt như vậy.

“Vậy là tốt rồi,

sau này nếu ngươi có chuyện gì, hãy nói cho ta biết. Thời gian này ở

trong Vương phủ, ta sợ ngươi tức giận chuyện không đâu, nên đã đặc biệt

dặn dò hạ nhân không được phép nói linh tinh trước mặt ngươi, nếu để ta

phát hiện, nhất định sẽ không nhẹ nhàng bỏ qua.” – Trần thị nói lời dễ

nghe, nhưng lại cố tình đem vết thương của nàng bóc ra.

“Đúng

vậy, Thế tử phi, Vương phi thật sự yêu thương Thế tử phi đó, e sợ Thế tử phi ở trong phủ của chúng ta không được thoải mái.”