sao đây. Ngày hôm qua vừa đọc được tin tức, có một người ở công ty quảng cáo làm việc, mệt nhọc quá độ nên chết một cách bất ngờ.”
” Đúng là không có gì hoàn hảo mà” Bốn mắt vẫn duy trì gương mặt nằm xuống bàn, giọng điệu nửa chết nửa sống.
Tạ Vũ đi đến bàn của bốn mắt, kéo qua ghế dựa ngồi vào bên cạnh, một chân bắt chéo, một tay cầm di động cùng cậu ấy nói chuyện phiếm.
“Như thế nào, cậu đang hoang mang cái gì?”
“Sếp à, hay chúng ta để cho những người không có bằng cấp chính quy tham gia việc tuyển dụng nhân viên công ty?”
“Cái gì?Bằng cấp chính quy?” Tạ Vũ trích dẫn lời cậu.
“Đừng bận tâm điều đó.”
Tạ Vũ bật cười. Bốn mắt có áp lực công việc rất lớn, nếu nói Tạ Vũ làm giám đốc mang một áp lực lớn, gánh nặng gấp đôi, thì đối với bốn mắt ngày ngày phải xử lí công việc của một đống khách hàng và nhân viên nhỏ trong công ty , áp lực càng nhiều , mỗi khách hàng mang mỗi tiêu chuẩn khác nhau.
“Tôi lăn lộn đi làm được bốn năm, xem như cũng hiểu được phần nào.” Bốn mắt tiếp tục từ từ nói.
“Này, hiểu được cái gì?” Tạ Vũ nhịn cười.
“Tất cả khách hàng đối với quảng cáo và các mối quan hệ xã hội đều có liên quan đến nhau, tổng kết lại thì đó chính là một câu đố.”
Bốn mắt nói tới đây, bỗng nhiên cả người từ ghế đứng lên, hai mắt xuyên thấu qua mắt kính thật dày nhìn về phương xa.
“Vế trên là, liên minh mang tầm vóc quốc tế; vế dưới là, con người phải có cá tính riêng.”
Tạ Vũ chêm thêm một câu: ” Wow! Thật tỏa sáng!”
Hai người cùng nhau cười rộ lên, Tạ Vũ cầm tập tài liệu trên bàn bốn mắt đập vào đầu cậu ấy.
“Chẳng qua là, chúng ta đều cảm thấy, khách hàng có biến thái đi chăng nữa, cũng không có bằng chị Hà Mạn .”
Bốn mắt chỉ thuận miệng đề cập đến thái độ khắc nghiệt của tổng giám đốc bộ phận sáng tạo mà thôi, đảo mắt liền thấy Tạ Vũ ngừng cười.
Hai người đều im lặng một chút, rất nhanh Tạ Vũ hồi phục lại tinh thần giống như chưa có chuyện gì xảy ra, đem tài liệu ném lại trên bàn bốn mắt.
“Cậu đem tài liệu hồ sơ trên bàn thu dọn lại sạch sẽ đi. Bàn làm việc lộn xộn sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc, tìm cái gì cũng không thấy, tâm tình cũng sẽ không tốt.”
“Sếp, anh không hiểu điều này đâu, đây là trong lộn xộn có trật tự.”
“Không thấy cậu trật tự một chút nào. Còn có, công ty cho cậu thẻ đi tập gym, cậu không đi sao? Mỗi ngày ngồi ở chỗ này không hoạt động, tan tầm liền ăn bữa ăn khuya, sớm muộn gì cũng đổ bệnh.”
Tạ Vũ đứng lên, đem ghế dựa đẩy, vỗ vỗ phía sau lưng bốn mắt.
Tạ Vũ lại làm việc đến một giờ mới kết thúc công việc, rời khỏi văn phòng, trả lời tin nhắn cho Lily.
Mỗi một ngày, sau khi Lily ngắt điện thoại chúc ngủ ngon, còn có nhắn một tin nhắn ân cần thăm hỏi.
Bình thường không muốn tán gẫu vài câu, Tạ Vũ sẽ thúc giục cô đi ngủ , cô sẽ trả lời”Tốt thôi *___*” . Ngay từ đầu Tạ Vũ nghĩ đến như thế này chắc xong rồi, nhưng chưa đến 3 phút, cô sẽ nhắn lại, lên án về hành vi nhắn tin của anh quá chậm chạp.
“Anh còn chưa về ư?”
“Em chưa đi ngủ sao?”
“Làm sao có thể ngủ được.Anh dỗ em ngủ đi.”
“Được được được, anh dỗ em. Bây giờ em có thể ngủ rồi?” Tạ Vũ bất đắc dĩ.
“Được rồi. Lần này em ngủ ! ^_^ “
Tạ Vũ nhắn một tin nữa, kết thúc bằng khuôn mặt cười.
Không nghĩ tới, Lily cũng nhắn trả một kí hiệu mặt cười.
Phụ nữ cuối cùng muốn gì nhỉ?
Tạ Vũ mang xe vào chỗ đậu xe, sau đó từ ghế sau lấy ra một chai bia. Âm thanh mở nắp vang vọng cả bãi đỗ xe vắng lặng yên tĩnh đến cô đơn.
Tạ Vũ uống bia rất nhanh, xuống xe đi bộ trên con đường về nhà, ngôi nhà nhỏ chẳng có sáng đèn chờ đợi anh.
Anh đã muốn giảm thiểu hết mức, mỗi ngày chỉ uống một lon bia, ngay cả cảm giác choáng váng đầu đều không có, chỉ biết uống vào khiến cho người ta có cảm giác vui vẻ. Ai lại không muốn rơi vào giấc ngủ ngon?
Thời gian ban đầu, khi anh và Hà Mạn cùng chuyển đến thành phố này, hai người đều rất nghèo, phòng ở thuê cách trung tâm thành phố rất xa, cũng không có xe riêng. Hai người cùng ngồi trên xe điện ngầm, trên đường về nhà sẽ tạt vào quán nhỏ bên đường mua một vài lon bia, Tạ Vũ hai lon, Hà Mạn một lon, vừa uống vừa chậm rãi đi về nhà, cả đường cười nói vui vẻ.
Sau đó, Hà Mạn thăng chức còn nhanh hơn so với anh trở thành tổng giám đốc. Bọn họ thời gian tăng ca đều không giống nhau, Hà Mạn luôn luôn về trễ. Vừa mới bắt đầu Tạ Vũ còn có thể ngồi ở văn phòng đợi cô một chút, về sau cô lại nói anh không cần đợi nữa.
Vì thế, anh uống cả ba lon bia.
Càng uống càng nhiều.
Chẳng qua đây chỉ là chuyện trong quá khứ. Từ khi ly hôn, anh liền cai bia, gần đây bạn tốt nhất của anh là Danny có tặng anh một thùng, anh lại để phía sau xe, giống như lúc trước, lấy một lon mở ra vừa uống vừa đi về nhà.
Ngẩng đầu nhìn thấy đêm nay có ánh trăng, đi theo từng bước chân của anh trên con đường nhỏ, chiếu xuống tạo thành những bóng cây rậm rạp to nhỏ, từng vệt từng vệt loang lổ.
Ánh trăng. Hà Mạn có nhớ ánh trăng kia không.
Tạ Vũ ngước đầu nhìn ánh trăng, không khỏi bật cười.
Anh nhớ đến mấy ngày hôm trước chị của Hà Mạn là Hà Kỳ có gọi điện thoại cho mình.
Mất trí nhớ? Lừa ai sao!
3.
Tin tức Hà Mạn xảy ra ta
