Insane
Thê Nô

Thê Nô

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323443

Bình chọn: 7.5.00/10/344 lượt.

t!

Anh không để ý đến chương trình giảng dạy ở trên trường mà bắt đầu lại từ đầu.

Năng lực lý giải của cô không tốt nên anh thường dùng cách đơn giản nhất để giải thích. Năng lực suy nghĩ của cô cũng không nhanh nhạy, anh sẽ

dạy cô cách áp dụng công thức nhanh nhất.

Anh dùng cách thú vị để nói đến những vấn đề phức tạp, dùng sự kiên nhẫn để giúp cô bỏ đi nỗi sợ hãi với toán học, thậm chí hy sinh cả ngày nghỉ của mình để giúp cô theo kịp tiến độ.

Vì thế, đến lúc Vân Điệp ôm bài toán được 30 điểm của mình thì đã vui quá mà khóc, cô quyết định sẽ cùng anh đi du lịch. Vu Kiệt đang gọi điện thoại thì nghe thấy tiếng gõ cửa, anh một tay cầm

điện thoại không dây cùng đối phương nói chuyện, một tay mở cửa cho cô

vào nhà.

Cô thực tự nhiên bước vào, cởi giày đặt ở cạnh cửa ngăn tủ đựng giày

dép, túi xách thì ném ở trên ngăn tủ, sau đó đi thẳng đến cạnh giường,

nơi có một đống hỗn loạn như đống rác.

Anh dựa vào bàn học bên cạnh nhìn cô loay hoay dọn dẹp, cô chuyển hướng

lục tìm quần áo,cd, sắp xếp lại bộ sách, máy tính, ném vỏ bánh kẹo, đồ

ăn vặt ở trên giường vào sọt rác, vo tròn lại những bản giấy nháp…

– Thực xin lỗi, tôi thật sự không thể đồng ý với cô.

Cô một lần nữa giặt sạch rồi phơi khô khăn trải giường, vỗ sạch bao gối.

– Thật không có biện pháp. Nếu tôi vì cô mà phá vỡ nguyên tắc của mình

thì những người khác cũng sẽ bắt chước cô, đưa ra những yêu cầu giống

như vậy, đến lúc đó tôi sẽ mất đi lý do để từ chối các cô gái khác.

Cô ôm quần áo dơ cho vào trong máy giặt ngoài ban công.

Tiếp theo cô vào phòng bếp kiểm tra thì nhìn thấy một chén vừa ăn xong và một bát mì chưa ăn.

Cô liền nhìn về phía Vu Kiệt bằng ánh mắt không bằng lòng, ngón tay lắc lắc tỏ vẻ không đồng tình, Vu Kiệt nhún vai cười cười.

– Xin lỗi, thật sự không được.

Cô cầm chén bỏ vào thùng rác, sau đó kiểm tra nồi cơm thì thấy vẫn còn

cơm thừa liền mở tủ lạnh lấy thịt băm cho vào lò vi sóng để làm tan đá,

ngay sau đó lại lấy rau cải, hành, tỏi,…

– Không có, tôi chưa từng đồng ý qua lời mời của một ai.

Cô bắt đầu nấu ăn còn anh thì ra phía sau bàn ngồi xuống rồi chậm rãi trả lời điện thoại.

Đem điện thoại kẹp giữa vai và cằm, hai tay không rảnh rỗi mà tiếp tục gõ bàn phím máy tính.

– Không có, đó chỉ là tin đồn mà thôi, cô ấy là tới tìm tôi nhưng tôi cũng không có đồng ý với cô ấy.

Máy tính bắt đầu hiện ra tài liệu.

– Không được, tôi thật sự không thể đồng ý với cô.

Anh kiểm tra giấy trên máy đánh chữ.

– Có lẽ nên tìm Lam Phẩm Văn xem sao, tiết học của các người dư thời gian đều giống nhau thôi! Tôi nghe nói muốn đuổi theo cô, không phải sao?

Hắn di động chuột:

– Hoạt động đoàn? Cái gì đoàn?

Máy đánh chữ bắt đầu hoạt động, một ít tờ giấy đi ra có hình giống với con dấu.

– Có thể! Nhưng phải là dịp tôi có thời gian rảnh…

Một mùi thơm nức mũi truyền đến làm hắn không tự chủ quay lại nhìn về

hướng phòng bếp, chỉ thấy thân hình yểu điệu của Vân Điệp đang không

ngừng bận rộn.

– Vậy không được…Phải, buổi tối hay ngày nghỉ đều không được, tôi có công việc khác phải làm.

Mở ra tờ tài liệu mới fax xong, anh nhíu mày nhận xét.

– Thật xin lỗi, buổi chiều hôm nay không được, tôi hiện tại có việc.

Anh nhìn Vân Điệp bưng thức ăn đi ra thì cười cười.

– Tổ chức sinh nhật? Ai tổ chức sinh nhật… À! Thì ra là phó giáo sư Ôn!

Có thể chứ! Chỉ cần là ban ngày của ngày bình thường thì tôi hẳn đều là

sẽ rảnh.

Lúc này, đối phương hình như nói rất nhiều, bởi vì một hồi lâu sau mà Vu Kiệt vẫn chưa lên tiếng trả lời, không gian lớn như vậy mà chỉ có âm

thanh của máy đánh chữ và âm thanh xào rau.

– Không có, tôi không hề có ý định muốn trì hoãn, cách cư xử luôn như

nhau cũng không có gì đặc biệt cần chú ý. Tôi đối với mỗi một người bạn

học đều cư xử bình đẳng. Trợ giảng? Là ai ? Không nên nói như vậy, “bậy

bạ”, tôi cũng không có biết cô ta, cô ta sao có thể muốn theo đuổi tôi

được? Gặp mặt tôi một lần đã muốn theo đuổi tôi? Vậy cô ta nhất định là

“Thế giới hoa”, gặp mặt người một lần đã muốn theo đuổi.

Đối phương lại nói một hồi dài, Vu Kiệt bắt đầu không kiên nhẫn, tay gõ gõ mặt bàn.

– Đẹp gái? Ánh mắt cao hơn trời…

Anh thở dài.

– Điều này cũng không có liên quan gì đến tôi.

Vu Kiệt nhắm mắt lại dựa lưng vào ghế, đối phương hình như rất nhẫn nại liên tục lên tiếng.

Lại là một hồi lâu sau, anh thở dài:

– Làm ơn, cho dù tất cả bạn học đều là nữ, cô giáo hoặc giáo sư đối với

tôi đều có hứng thú, thì cũng không có quan hệ gì với tôi! Ngay từ đầu,

không phải tôi đã cho thấy rõ lập trường sao? Ngoại trừ hoạt động của

trường học và tập thể, nếu mời tôi tham gia cái gì tôi đều sẽ nhất quyết từ chối, tuyệt đối không có ngoại lệ!

Anh mệt mỏi xoa bóp huyệt thái dương.

– Nói thật đi? Nói thật đi cái gì…Không có, ở nước Mỹ tôi cũng không có

bạn gái, ở một đất nước nào đó trên toàn thế giới này đều sẽ không

có…Tại sao? Đới Dung Ngọc, hình như chuyện này không có liên quan gì đến cô đâu?

Lại nghe một lúc lâu sau, đầu Vu Kiệt đột nhiên gục xuống, cái trán để ở trên bàn:

– Ông trời! Cô không phải là đang nói đùa đi? Vì t