hay quần áo, cổ tay và cổ đều băng bó lại, sắc
mặt tái nhợt, ánh mắt tiều tụy như vô cùng suy yếu.
Cận Yên Nhiên thấy nàng
vội đứng lên nghênh đón, quan tâm nói:
-
Thu Nguyệt tẩu tẩu, sao ngươi lại đến đây, thương thế của ngươi nghiêm trọng
như thế, phải nằm trên giường nghỉ ngơi chứ. Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ lấy lại
công bằng cho ngươi.
Vu Thu Nguyệt cảm kích
cầm tay nàng, nói:
-
Cám ơn sự quan tâm của ngươi.
Nàng bước lên hai bước,
Cận Yên Nhiên thấy nàng lảo đão sắp ngã vội dìu tới, Vu Thu Nguyệt vào trong
sảnh, nhìn thái phu nhân khẩn thiết nói:
-
Thu Nguyệt vừa tỉnh, nghe thấy chuyện này kinh động đến thái phu nhân nên vội
vàng tới! Thu Nguyệt đến không phải để lấy lại công bằng, chuyện này….
Nàng quay đầu nhìn thoáng
qua Tương Nhược Lan, ánh mắt toát ra tia sợ hãi, Cận Yên Nhiên có thể cảm nhận
được tay nàng run nhè nhẹ, trong lòng có chút thương xót.
Vu Thu Nguyệt nhìn thoáng
qua Tương Nhược Lan rồi như hạ quyết tâm, thần sắc kiên nghị:
-
Chuyện này không phải do tỷ tỷ, là do Thu Nguyệt không tốt, không cầm chén cho
chắc. Thu Nguyệt không muốn vì chuyện này mà nhà cửa không yên khiến thái phu
nhân và Hầu gia mệt mỏi. Xin thái phu nhân không truy cứu chuyện này nữa.
Nói xong nàng buông tay
Cận Yên Nhiên ra, quỳ xuống trước mặt thái phu nhân.
Lệ Châu ở sau không phục
nói:
-
Di nương sao lại nói thế, rõ ràng là phu nhân…
Vu Thu Nguyệt quay đầu
lại quát:
-
Lệ Châu câm miệng! Ta đã bảo ngươi không được nói lung tung. Ngươi lại làm
chuyện xé to ra như vậy, ngươi thật sự làm ta quá thất vọng.
Nàng nói những lời này
như đang giải vây cho Tương Nhược Lan nhưng những người nghe lại cảm giác nàng
vì trong nhà hòa thuận mà nhẫn nhục.
Lệ Châu rơi nước mắt,
giống như đau lòng vì chủ tử bị ủy khuất, buồn bã kêu:
-
Di nương….
Nghe thấy nàng ta nói,
hốc mắt Vu Thu Nguyệt đỏ ửng, nàng vươn tay muốn lau nước mắt. Vừa đưa tay lên
thì mới phát hiện đó là tay bị thương nên vội đổi sang tay kia. Động tác này
đương nhiên mọi người đều chú ý đến thương thế của nàng. Như thế, vừa khiến mọi
người đồng tình lại vừa khiến người ta cảm giác được nàng bị thương nghiêm
trọng như thế mà không một câu oán hận lại còn giải vây cho người, thật không
dễ dàng gì.
Tương Nhược Lan lạnh lùng
nhìn hai chủ tớ một xướng một họa, trong lòng thầm than một tiếng: hay cho vở
kịch khổ tình, hay cho một con thỏ con đáng thương.
Nhưng thật ra nàng ta là
kẻ ác tâm.
Nhưng diễn xuất của Vu
Thu Nguyệt lại rất thành công, ít nhất cũng làm cảm động Cận Yên Nhiên, Cận Yên
Nhiên kéo tay nàng, đau lòng nói:
-
Thu Nguyệt tẩu tẩu, chúng ta biết tâm ý của ngươi nhưng không thể như thế được.
Ngươi không thể mềm yếu như thế. Ngươi càng sợ nàng nàng lại càng coi thường
ngươi. Hôm nay chỉ là làm ngươi bị bỏng, ai biết sau này còn làm ra chuyện gì!
Vừa nói vừa nhìn thái phu
nhân nói:
-
Mẫu thân, chuyện này quyết không thể cho qua, nhất định phải tra rõ, trả lại
công bằng cho Thu Nguyệt tẩu tẩu.
Nàng quay đầu nhìn Tương
Nhược Lan nhấn mạnh từng chữ:
-
Nếu để tùy ý người này ngông cuồng như thế, ai biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì?
Vương thị cũng xen vào:
-
Đúng thế, cũng may lần này tiểu đại tẩu thương thế không nghiêm trọng nhưng còn
lần sau? Tiểu tẩu là Quý thiếp Hoàng thượng khâm ban, lúc đó chỉ sợ thể diện
của Hầu gia cũng không còn.
Nhắc tới Hầu gia, thái
phu nhân không thể bình tĩnh, đời này bà quan tâm nhất chính là đứa con này.
Con rất vất vả mới có ngày hôm nay, bà tuyệt đối không để kẻ nào khiến con mất
mắt.
Chuyện lần này không
nghiêm trị không được! Thái phu nhân nghĩ thầm. Nếu thật sự là Tương Nhược Lan
làm thì phải cho nàng giáo huấn, dạy nàng học thu liễm. Phải cho nàng biết, nếu
nàng đã vào Cận gia, là người Cận gia thì phải tuân thủ quy củ của Cận gia,
Đừng nói bây giờ thái hậu đã không còn sủng ái nàng, cho dù Thái hậu còn sủng
ái nàng thì cũng không thể quản lí chuyện bà bà dạy dỗ con dâu.
Nghĩ vậy, thái phu nhân
nói với Vu Thu Nguyệt đang lau nước mắt:
-
Lòng ngươi ta hiểu, nhưng chuyện lần này không phải chỉ là chuyện của mình
ngươi. Nó quan hệ đến thể diện Cận gia ta. Chuyện này không thể cho qua được.
Vu Thu Nguyệt ngẩng đầu,
như là rất khó xử nói:
-
Thái phu nhân
Thái phu nhân khoát tay
nói:
-
Ngươi không cần nói nữa, ngồi qua một bên đi.
Vu Thu Nguyệt lúc này mới
ngồi xuống vị trí của mình. Mỗi lần tiếp xúc với ánh mắt Tương Nhược Lan lại lộ
ra vẻ hoảng sợ. Tương Nhược Lan hận không bạt tai nàng được.
Cận Yên Nhiên ngồi cạnh
nàng an ủi:
-
Đừng sợ nàng, ngươi càng sợ nàng, nàng càng đắc ý.
Tương Nhược Lan làm như
không nghe, nàng nhìn thái phu nhân, muốn xem xem bà làm thế nào để tra ra chân
tướng.
Thái phu nhân làm như
thập phần tức giận, bà chỉ vào nha hoàn trên mặt đất, lạnh lùng nói:
-
Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, các ngươi thành thật nói cho ta, nếu có nửa câu
không thật thì đừng trách ta độc ác.
Bốn nha hoàn sắc mặt
trắng bệch, kẻ nhát gan thì run run người. Bốn người vội vàng dập đầu tỏ ý
không dám nửa câu nói dối.
Đầ