hoa hồng thơm ngát. Da dẻ vì mỗi ngày đều xoa mật ong
mà trở nên mềm mịn, tóc đều gội mỡ dê (xin lỗi nhá nhưng nó thật sự là mỡ dê)
mà trở nên mềm mượt vô cùng. Trữ Hinh lại theo Tương Nhược Lan dạy trang điểm
giúp hoàng hậu có một vẻ đẹp điềm đạm, trong gương là một nữ tử ôn uyển như
nước.
Trữ Hinh khen:
-
Nương nương hôm nay thật đẹp, nhất định sẽ làm Hoàng thượng thích!
Đây là lời thật, trải qua
nửa tháng cố gắng, hoàng hậu gầy xuống rất nhiều, mặt cũng nhỏ đi, ngũ quan
thanh tú hơn nhiều.
Hoàng hậu nghe xong thật
cao hứng, vội thay quần áo. Nàng thân là hoàng hậu, không thể quá táo bạo như
Tương Nhược Lan nói mặc lụa mỏng mà nàng mặc bộ váy lụa vàng thêu bách hoa,
theo như lời Tương Nhược Lan nói:
-
Nam nhân đều thích nữ tử tươi sáng, thanh cao một chút.
Hoàng đế vốn mang theo
tâm tình phiền chán đến Khôn Trữ cung. Mười bốn tuổi đã cùng hoàng hậu đại hôn,
chung sống với hoàng hậu đã hơn mười năm. Hoàng hậu vì hắn sinh hạ hai công
chúa một hoàng tử, dung mạo và vóc người khác hẳn khi xưa. Hoàng cung là nơi
nào, là nơi không bao giờ thiếu nữ nhân mỹ mạo trẻ tuổi. Hứng thú của hoàng đế
với nàng đương nhiên giảm đi. Mỗi tháng hai lần đến Khôn trữ cung chỉ là để cho
hoàng hậu có chút mặt mũi, không muốn khiến nàng quá mức khó xử, dù sao nàng
vẫn là hoàng hậu!
Ai ngờ đi tới Khôn trữ
cung, một nữ tử xinh đẹp trẻ trung chào đón, tóc đen tỏa sáng, da dẻ như bạch
ngọc, hai mắt long lanh ẩn tình, quần áo màu vàng bó sát cơ thể nàng lả lướt có
đường cong, cả người như bức tranh động lòng người khiến Cảnh Tuyên Đế động
tâm.
Đang nghĩ đây có phải là
cung nữ trong cung hoàng hậu không thì đột nhiên nữ tử kia hành lễ với hắn,
thản nhiên cười:
-
Hoàng thượng, nhìn thần thiếp như vậy làm gì? Không nhận ra thần thiếp rồi?
Hoàng đế nghe được giọng
nói, thiếu chút nữa té ngã, quả thực không dám tin thai mắt mình:
-
Hoàng hậu? Nhàn Nhã? (tên nghe bị làm sao ý nhờ)
Nghe Cảnh tuyên đế gọi
tên mình, trong lòng hoàng hậu ngọt ngào, nàng đi qua kéo tay hoàng đế, thân
thể nhẹ nhàng dựa lên người hắn:
-
Còn không phải là thần thiếp.
Thanh âm mềm nhũn.
Tương Nhược Lan cùng nàng
nói qua:
-
Nam nhân, bất kể là loại nam nhân gì, đều thích phụ nữ thỉnh thoảng làm nũng,
như vậy sẽ khiến bọn họ có cảm giác thỏa mãn, phụ nữ quá đứng đắn, họ mặt ngoài
tôn kính như trong lòng kính nhi viễn chi (chỉ nhìn chứ k đến gần)
Quả nhiên có đạo lý!
Thấy hoàng đế đã lâu mới
lại cười ôn nhu với mình, hoàng hậu không biết cảm tạ Tương Nhược Lan trong
lòng bao nhiêu lần.
Hoàng hậu dìu hắn ngồi
xuống giường, thấy hắn lấy tay bưng trán liền ôn nhu nói:
-
Hoàng thượng có đau đầu không, hay là để thần thiếp giúp Hoàng thượng giải ưu?
Vừa nói vừa đi về phía
sau, dựa vào hắn, làm cho đầu hắn dán vào ngực mình. Trong thời gian này, ngày
nào hoàng hậu cũng làm theo các Tương Nhược Lan chỉ, dùng mật ong thoa lên nhũ
phong, ngực trở nên săn chắc hơn nhiều. Hoàng đế dựa vào sao lại không có cảm
giác gì?
Ngón tay hoàng hậu nhẹ
điểm lên huyệt vị trên đầu hoàng đế, cảm giác tê dại khiến hắn thấy rất thoải
mái, đầu nhẹ không ít, chóp mũi truyền đến mùi hương nhàn nhạt, thân thể hoàng
hậu mềm mại càng khiến hắn tâm viên ý mãn, tay hắn dần không có quy củ.
-
Hoàng thượng…
Hoàng hậu mềm mại nhẹ kêu
một tiếng, trước nàng phải giữ lễ đoan trang của một hoàng hậu cũng không phải
là nàng không có sự nhu mị của phụ nữ. Một tiếng Hoàng thượng này khiến Cảnh
Tuyên Đế ngứa ngáy tận xương.
-
Hoàng hậy sao lại biết trị chứng đau đầu?
Hoàng đế tay vừa không
quy củ vừa hỏi
-
Đó là Hầu phu nhân dạy ta. Cái này cũng không có gì cần giấu diếm.
-
Hầu phu nhân
Tay Cảnh Tuyên Đế như bị
kiềm hãm. Trong đầu hiện ra đôi mắt thông minh, linh động của Tương Nhược Lan.
-
Sao nàng ta lại dạy ngươi cái đó?
-
Gần đây nàng hay tới tẩm cung của thần thiếp, thần thiếp nói chuyện Hoàng
thượng bị đau đầu nên nàng dạy thần thiếp làm cách này. Hoàng thượng có thoải
mái hơn không?
-
Không sai……
Bàn tay linh xảo mềm mại
tiếp tục phủ lên đầu hoàng đế, Cảnh Tuyên Đế thu hồi tay, quy củ lại không ít..
Hắn nhắm hai mắt, từ từ trong đầu hắn, hoàng hậu phía sau đã thành khuôn mặt
tươi cười của Tương Nhược Lan.
Tiểu phúc Cảnh Tuyên Đế
nóng lên, xoay người đặt hoàng hậu dưới thân….
Liên tiếp ba ngày sau,
hoàng đế đều nghỉ ở Khôn Trữ cung, hướng gió trong hậu cung lại chuyển, danh
tiếng của Quý phi bị đè xuống không ít.
Trong Từ Trữ cung, Thái
hậu cười nói với Tương Nhược Lan:
-
Hoàng thượng cuối cùng biết hoàng hậu tốt!
Tương Nhược Lan len lén
bĩu môi, biết hoàng hậu tốt ở đâu? Chẳng qua thấy hoàng hậu lại xinh đẹp nên có
cảm giác mới mẻ thôi.
Thái hậu vừa cười nói:
-
Trong thời gian này hoàng hậu vẫn nhắc tới ngươi, xem ra nàng rất thích ngươi.
Nhược Lan, lần này ngươi làm tốt lắm.
Nhìn thái hậu hiền lành
tươi cười, trong lòng trở nên mềm xuống, nàng kéo tay Thái hậu, ỷ ôi nói:
-
Thái hậu, nếu Nhược Lan sau này đã làm sai, người có thể còn thương yêu Nhược
Lan?
Thái hậu vỗ vỗ tay nàng,
nói:
-
Nếu