he được. Không bao lâu đã truyền khắp hầu phủ.
Trưa đó, mấy kẻ hạ nhân
làm xong chuyện, ngồi nói chuyện phiếm.
Một người nói trước:
- Có nghe
không? Hình như phu nhân cố ý đoạt lấy hài tử của Vu di nương.
- Có thể
như thế? Một người khác hỏi.
- Đương
nhiên có thể!
Một nha hoàn khác vung
tay lên, thu hút sự chú ý của mọi người:
- Phía
sau phu nhân là ai, là thái hậu, là hoàng hậu! có muốn đoạt hài tử của Vu di
nương cũng chỉ là một câu nói thôi.
- Nhưng
đoạt được thì thế nào? Chỉ cần một ngày Vu di nương còn sống, cuối cùng đứa trẻ
cũng biết ai mới là mẫu thân của mình! Máu mủ ruột già, đến lúc đó sợ phu nhân
cũng chỉ là trắng tay.
Lời này vừa nói ra, mọi
người đều gật đầu, lại có một người nói:
- Ngươi
xem, các quản sự trong phủ đều tới Cẩm tú viên, mà thái phu nhân lại toàn lực
che chở di nương, có thể thấy được, vị kia mới là chủ tử thật của Hầu phủ.
- Đúng
thế, nghe nói phu nhân vẫn không cùng Hầu gia viên phòng, cứ như thế, Hầu gia
lạnh tâm, cho dù sau này phu nhân đem hài tử nuôi bên người, dưới tay thái phu
nhân và Hầu gia, hài tử vẫn sẽ thân cận với Vu di nương.
- Đúng,
lời này có đạo lý, đàn bà a, đúng là nên để nam nhân yêu thích mới là đúng đắn.
Sau này, Vu di nương sinh hạ hài tử Hầu gia, chỉ sợ càng được Hầu gia yêu
thương, vốn Vu di nương đã được người yêu thích hơn phu nhân...
- Lưu
thái gia, lời này ngươi cũng dám nói, nếu như bị phu nhân nghe được, cẩn thận
lột da của ngươi ra!
Lưu thái gia cười cười:
- Ai dám
lột da ta, lão nương sẽ bắt kẻ đó ra, đánh cho chết luôn.
Mọi người cười ầm lên rất
vui vẻ, đột nhiên phía sau có tiếng quát:
- Lũ điêu
nô kia, nói hươu nói vượn cái gì.
Mọi người ý thức quay đầu
nhìn lại, vừa nhìn thấy, cả người ai nấy như bị hắt một chậu nước lạnh, lạnh từ
xương tủy lạnh ra.
Không xa phía sau, Hầu
gia mặc triều phục chặp tay sau lưng, sắc mặt còn đen hơn đêm tối, ánh mắt âm
lệ dọa người.
Bọn hạ nhân sợ đến hồn
phi phách tán, đều quỳ rạp xuống đất, dập đầu như tế sao kêu tha mạng.
Cận Thiệu Khang tức giận
đến cả người phát run, chỉ vào bọn họ cả giận nói:
- Các
ngươi là lũ điêu nô, dám nói loạn sau lưng, những lời về phu nhân, đám nô tài
như các ngươi xứng để nói! Đúng là ghê tởm. Trữ An, sai người tới, mỗi người
đánh 50 trượng lớn, phạt tiền nửa năm.
50 trượng lớn chẳng phải
là muốn đánh rớt nửa cái mạng? Bọn hạ nhân dập đầu cầu xin tha thứ, khóc lớn
nước mắt chảy dài.
Cận Thiệu Khang mặt không
đổi sắc, quay đầu nói với Trữ An:
- Ngươi ở
đây trông, nếu thiếu trượng nào thì tính lên đầu ngươi tất.
- Vâng
Trữ An chưa bao giờ thấy
chủ tử tức giận như vậy, sợ tới không dám thở mạnh.
Cận Thiệu Khang quay đầu
rời đi, trở về Sở thiên các, chỉ chốc lát sau, Trữ An quay lại phục mệnh. Đi
vào thư phòng đã thấy Hầu gia đứng ở cửa sổ, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ mà ngẩn
người.
Trữ An khẽ gọi thì thấy
chủ tử không có phản ứng. Thời gian này, chủ tử thường xuyên như thế, thường
ngẩn người rất lâu, có khi sẽ cười khúc khích, có khi vẻ mặt u sầu, hoàn toàn
khác hẳn bộ dáng nghiêm túc lạnh lùng khi trước. Khiến cho người hầu bên người
như hắn khó mà đoán được.
Vừa định xoay người đi ra
ngoài, lại nghe chủ tử đang ngẩn người đột nhiên hỏi:
- Trữ An,
hẳn ngươi nghe được cái gì chứ!
Trữ An xoay người:
- Chẳng
biết Hầu gia là hỏi...
- Là
chuyện về phu nhân, dạo này ta đi sớm về muộn cũng không tới Thu đường viện,
rốt cuộc trong phủ xảy ra chuyện gì? Ta không rõ ràng lắm, nhưng ngươi hẳn phải
nghe được cái gì chứ
Trữ An cúi đầu, nhỏ giọng
đáp:
- Về phu
nhân, quả là nô tài có nghe được chút chuyện.
- Bây giờ
nói hết ra cho ta.
Đêm đó, Cận Thiệu Khang
tới Thu đường viện.
Nha hoàn trong viện vừa
thấy Cận Thiệu Khang thì mừng rỡ vô cùng. Mấy ngày nay, Thu đường viện chịu đủ
lạnh lùng, mọi người đều hiểu, Hầu gia tới là quan trọng thế nào. Đặc biệt là
Liên Kiều, Hoa Anh biết Hầu gia từng tức giận rời đi, giờ thấy Hầu gia ở lúc
mấu chốt tới Thu đường viện, kích động tới muốn rơi lệ.
Cận Thiệu Khang đi vào
phòng, Tương Nhược Lan tiến lên hành lễ, Cận Thiệu Khang thấy nàng vẫn như cũ
mà thần thái sáng láng thì sự lo lắng trong lòng dần buông xuống. Có lẽ hắn lo
lắng thừa rồi, nữ tử này, bất kể là tình huống gì vẫn có thể cười mà sống.
Lúc đầu hắn không phải là
bởi vì như thế mới từ từ chú ý tới nàng, sao lại quên rồi?
- Hầu gia
đã ăn cơm tối chưa? Tương Nhược Lan cười hỏi hắn.
Cận Thiệu Khang cười mà
không đáp, yên lặng nhìn kỹ nàng, Liên Kiều vốn bưng nước vào, thấy thần sắc
Hầu gia như thế thì lại lén lút lui ra.
- Trước
khi ta tới cũng đã chuẩn bị bị nàng chê cười, nhưng nàng lại không nhắc tới một
câu, khiến ta có chút thất vọng. Cận Thiệu Khang cười nói.
Tương Nhược Lan nhớ ra
lần trước hắn nói sẽ coi nàng không tồn tại thì cũng cười cười, nhẹ giọng nói:
- Ta biết
Hầu gia tới nơi này là vì tốt cho ta, sao ta lại cười Hầu gia? Nhược Lan cũng
chẳng phải là kẻ không biết tốt xấu.
Nói thật, tình cảnh của
nàng hôm nay, có thể có hắn bảo hộ đương nhiên là tốt, hắn có thể tới, đương