phía thái hậu, thái hậu nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt có sự ám chỉ rất
rõ.
- Nhược
Lan, nói cho ai gia, là An viễn hầu không chịu viên phòng cùng ngươi có đúng
không?
Chỉ cần đem sai đổ lên An
viễn hầu, bà hoàn toàn có lý do phế hài tử kia mà không ai nói gì. Một câu này,
tựa như là ám chỉ rất rõ ràng. Ai dám nói Thái hậu nửa câu không đúng?
- Thái
hậu...
Tương Nhược Lan thành
khẩn dập đầu với Thái hậu:
- Không
liên quan đến An viễn hầu, là Nhược Lan không chịu viên phòng.
Mặc dù nàng chán ghét Vu
Thu Nguyệt, nhưng nàng cũng không muốn hại chết hài tử của nàng ta. Mình không
chịu viên phòng cùng hắn chẳng lẽ còn muốn hại chết hài tử của hắn. Như thế quá
mức bá đạo rồi!
Thái phu nhân có chút
ngoài ý muốn nhìn Tương Nhược Lan một cái, mà sắc mặt Cận Thiệu Khang cũng
không có gì thay đổi, dường như sớm biết nàng sẽ nói như thế.
Thái hậu không nghĩ tới
Tương Nhược Lan lại nói như vậy, bà nhíu mày, hít sâu một hơi, sau đó nhìn
Tương Nhược Lan, lại một lần nữa cường điệu:
- Nhược
Lan, ngươi không phải sợ, nói thật đi, tất cả có ai gia làm chủ cho ngươi rồi.
Tương Nhược Lan lại dập
đầu mới Thái hậu:
- Thái
hậu, Nhược Lan nói thật. Là Nhược Lan không muốn cùng Hầu gia viên phòng.
Thái phu nhân quay mặt
lại, ánh mắt hòa hoãn không ít.
Lúc này, một bên, Cận
Thiệu Khang đột nhiên nói:
- Thái
hậu, chuyện này đều là vì ta. Là vì trước kia vi thần làm tổn thương Nhược Lan
nên Nhược Lan mới như thế. Xin Thái hậu đừng trách cứ Nhược Lan, hết thảy mọi
tội lỗi, một mình vi thần gánh chịu.
- Khanh
Nhi, đừng nói lung tung. Thái phu nhân vội la lên.
Tương Nhược Lan cũng kéo
tay áo hắn. Cận Thiệu Khang quay đầu lại nhìn nàng cười trấn an như là đang
nói: Yên tâm, mọi chuyện đều có ta.
Thái hậu mím môi không
nói, lạnh lùng nhìn bọn họ. Một lát sau, vỗ vỗ tay vịn, trầm trầm nói:
- Hoàng
thị, An viễn hầu, các ngươi tạm thời lui ra, Nhược Lan, ngươi lưu lại, ai gia
có chuyện hỏi ngươi.
Hai người theo lời lui
ra. Tương Nhược Lan vẫn quỳ trên mặt đất.
Thái hậu chậm rãi đi tới
cạnh Nhược Lan.
- Xem ra,
ai gia làm tiểu nhân là uổng rồi. Chẳng lẽ ngươi không hiểu ý ta? Khi nãy ngươi
chỉ cần phụ họa ta một câu, ta có thể diệt trừ đứa trẻ kia cho ngươi.
Tương Nhược Lan ngẩng đầu
nhìn thái hậu, chậm rãi nói:
- Thái
hậu, Nhược Lan có thể hiểu được tâm ý Thái hậu yêu thương Nhược Lan, Nhược Lan
biết thái hậu làm như vậy tất cả đều là vì Nhược Lan.
- Nếu
biết, tại sao không theo lời ta nói mà làm?
Tương Nhược Lan dập đầu:
- Thái
hậu, nếu người thật sự muốn tốt cho Nhược Lan, xin đáp ứng một yêu cầu của
Nhược Lan.
Thái hậu khẽ thở dài:
- Cơ hội
đã mất, hôm nay ai gia còn có thể làm cái gì cho ngươi?
Tương Nhược Lan nhìn thái
hậu, từng chữ từng câu nói:
- Thái
hậu, xin người giúp ta nghĩ cách giải trừ hôn ước của ta và An Viễn Hầu. Ta
biết, chúng ta là thánh chỉ tứ hôn, hòa ly rất khó nhưng nhất định là có cách
đúng không?
Chuyện tới hôm nay, đúng
là cơ hội tốt để hòa ly!
- Ngươi
nói cái gì? Hòa ly?
Thái hậu trợn to mắt nhìn
nàng:
- Lúc đầu
không phải ngươi một lòng một dạ muốn gả cho hắn, hôm nay thánh chỉ đã hạ, hôn
sự đã thành, lại muốn hòa ly? Nhược Lan đây không phải là trò trẻ con, không
phải là chỗ cho ngươi làm loạn.
Tương Nhược Lan kéo lấy
quần áo thái hậu, vội vàng nói:
- Thái
hậu, ta không có làm loạn. Lúc đầu, Nhược Lan không hiểu biết, nhất thời xúc
động cầu thánh chỉ, chính là sau khi gả đi mới biết chuyện không như tưởng
tượng. Thái hậu, Nhược Lan muốn giống như mẫu thân, tìm một phu quân một lòng
một dạ như cha. Hôm nay, An Viễn hầu có thiếp có con Nhược Lan không muốn ở lại
bên người hắn
- Nhược
Lan.....
Thái hậu đột nhiên khom
lưng kéo nàng lên, giọng nói cũng trở nên nhu hòa hơn:
- Trên
đời này...... Trên đời này có mấy nam tử có thể giống cha ngươi...
- Thái
hậu quay mặt đi, khóe mắt có chút ẩm ướt
- Thái
hậu...
Tương Nhược Lan có
chút kỳ quái, như thế nào mỗi lần nói đến cha, thái hậu đều kích động như thế.
Hồi lâu sau, thái hậu mới
ổn định tâm tình, quay đầu, bà kéo tay Tương Nhược Lan nói:
- Nhược
Lan, thánh chỉ lúc đầu là ngươi trước mặt mọi người cầu, hôm nay ngươi lại muốn
hòa ly, ngươi đem thánh chỉ vứt đi đâu. Cho dù Hoàng thượng đáp ứng ngươi, chỉ
sợ đám quan lại sẽ không ngồi yên không để ý. Thánh chỉ triều đình là thứ ngươi
muốn cầu thì cầu muốn hối là hối? Hơn nữa, lý do của ngươi rất không ổn, đến
lúc đó, ngôn quan sẽ nói ngươi phạm tội đại bất kính! Nhược Lan, chuyện này một
khi làm lớn, kết quả có lẽ ngay cả ta cũng không thể khống chế!
- Nghiêm
trọng như vậy?
Tương Nhược Lan kinh
ngạc. Nàng mặc dù muốn hòa ly, muốn tự do, nhưng là cũng không định đem tính
mạng mình ra trao đổi.
- Đây là
thánh chỉ, ngươi cho là giống như dân chúng bình thường, muốn hòa ly tìm tới
quan nha báo là được? Chuyện này ngươi nói với ta thì được, đừng nhắc tới trước
mặt ai.
Ánh mắt và giọng nói của
Thái hậu rất nghiêm túc.
- Chẳng
lẽ cả đời ta đều phải ở Hầu phủ? Tương Nhược Lan cúi đầu, lẩm bẩm nói.
- Ta thấy
