có thể thành thế tử. Hai chuyện này quá lớn khiến mọi người khó
lòng tiếp nhận được.
Vu Thu Nguyệt cố hết sức
vẫn không thể giấu được vẻ vui mừng và sợ hãi trên mặt.
Quả thực là ngoài vui ý
muốn! Đúng là không phí công chút nào! Chỉ cần nàng sinh hạ con trai, con trai
của nàng sẽ là thế tử, con trai của nàng trở thành thế tử, thân là mẫu thân,
sao nàng phải cúi đầu dưới Tương Nhược Lan.
Chỉ cần nàng sinh hạ con
trai!
Các nha hoàn nhìn Tương
Nhược Lan vẻ mặt không thay đổi rồi lại nhìn Vu Thu Nguyệt đắc ý, lén lút trao
đổi ánh mắt.
Xem ra, Hầu phủ gió lại
đổi chiều...
Tương Nhược Lan không
phải không cảm giác được ánh mắt của mọi người, mọi người càng thương hại nàng
thì nàng càng bình tĩnh. Chỉ cần nàng một ngày còn ở trong phủ thì đừng nghĩ
đến việc chê cười nàng, ai cũng đừng nghĩ cưỡi lên đầu nàng.
Trong lúc mọi người đang
từ từ tiêu hóa hai chuyện này, đột nhiên, Cận Thiệu Khang lớn tiếng nói:
- Mẫu
thân, hài tử của Thu Nguyệt là thứ tử, thứ tử sao có thể thành thế tử.
Vu Thu Nguyệt nghe vậy
thì tươi cười cứng đờ, cúi đầu mím chặt môi. Mà Tương Nhược Lan bên cạnh cũng
hơi kinh ngạc. Hôm qua hắn tức tối như thế mà vẫn nói quy củ...
Thái phu nhân lạnh lùng
nhìn Cận Thiệu Khang nói từng chữ từng câu:
- Không
sai. Chỉ có đích tử mới có tư cách thành thế tử? Nhưng Hầu gia, ngươi có đích
tử? Nếu Nhược Lan vẫn không viên phòng với ngươi, ngươi tìm đâu ra đích tử!
Lưu Tử Căng đang kê đơn
thuốc, nghe đến câu này, tay cầm bút run lên, một giọt mực rơi xuống vấy bẩn tờ
giấy nhưng hắn dường như không biết, cả người ngây dại.
- Mẫu
thân...
Cận Thiệu Khang tắc lời,
trong lòng thất kinh, mẫu thân biết chuyện này khi nào?
- Hầu
gia, ngươi còn muốn dấu ta tới bao giờ? Ngươi còn tự ủy khuất chính mình tới
khi nào?
Thái phu nhân dương cao
giọng, thanh sắc lạnh lùng.
Chung quanh hạ nhân câm
như hến.
Cận Thiệu Khang nhìn
thoáng qua hạ nhân xung quanh cùng Lưu Tử Căng đang cúi đầu kê đơn, nhỏ giọng
nói:
- Mẫu
thân, chuyện này để sau hãy nói.
- Nơi này
không có người ngoài, có gì là không nói được! Tuy là chuyện xấu trong nhà,
ngươi cũng không cần sợ người biết, để mọi người tới nói câu công bằng cho Cận
gia.
Thái phu nhân càng nói
càng lớn tiếng, ánh mắt nhìn Tương Nhược Lan lạnh tới cực điểm.
Tương Nhược Lan đứng ở
một bên, tự coi mình là người ngoài, không để ý tới những lời thái phu nhân
nói. Nàng có thể hiểu tâm tình lúc này của thái phu nhân nhưng cũng không phải
là nàng nhận nàng sai. Tất nhiên, nàng không sai, nàng cần gì phải tâm hoảng ý
loạn mà chột dạ!
Nhưng phản ứng này càng
làm thái phu nhân tức giận. Bà coi biểu hiện này của Tương Nhược Lan là vì nàng
có Thái hậu để dựa vào mà không sợ.
Bởi vì ỷ vào thái hậu
sủng ái mà có thể làm loạn? Hừ, bà sẽ cho nàng biết, không có bà nâng đỡ, trong
hầu phủ này, Tương Nhược Lan nàng chẳng là cái gì.
- Mẫu
thân, chuyện này không thể trách Nhược Lan! Cận Thiệu Khang nói.
- Hầu
gia! Thái phu nhân cả kinh nói: - ta không nghe lầm chứ, thân là thê tử không
chịu viên phòng, ngươi còn nói không thể trách nàng?
Vu Thu Nguyệt cúi đầu,
trong lòng đau đớn, bát phụ này có cái gì tốt. Làm chuyện quá đáng như vậy, Hầu
gia chẳng những giúp nàng giấu diếm, bây giờ còn nói đỡ cho nàng!
Cận Yên Nhiên và Vương
thị hoàn toàn bị những sự kiện trước mắt mà không nói nên lời.
Mà Tương Nhược Lan cũng
rất ngạc nhiên. Hôm qua hắn rõ ràng tức giận như vậy, dáng vẻ như hận không thể
cắn xé ta, còn nói từ nay về sau sẽ coi ta không tồn tại, sao giờ lại nói đỡ
ta?
Nàng không khỏi nhìn về
phía Cận Thiệu Khang, thấy hắn nhìn mình, trong mắt hắn hiện lên vẻ lo lắng.
Hắn đang lo lắng cho ta?
Không thể nào......
- Mẫu
thân, chuyện này không nghiêm trọng như vậy, trước đó là ta quá đáng khiến
Nhược Lan giận ta nên mới như thế. Sau này sẽ tốt, ngươi làm như vậy sẽ khiến
Lưu thái y chê cười.
Cận Thiệu Khang cười nói,
vẻ như đang chuyện lớn hóa nhỏ.
Mình cố tình giúp con
giáo huấn con dâu một trận lại bị con hủy đường, thái phu nhân tức không có chỗ
phát tác, giận đến quay người đi ra. Cận Yên Nhiên thấy mẫu thân tức giận thì
vội đi theo.
Tương Nhược Lan nhìn
thoáng qua Cận Thiệu Khang, trong lòng dâng lên cảm giác khó hiểu. Nàng bước
lên hành lễ:
- Hầu
gia, ta.. ra ngoài trước.
Xoay người chào Lưu Tử
Căng rồi ra khỏi phòng Vu Thu Nguyệt.
Vu Thu Nguyệt thấy mọi
người đều đi, trong lòng vui vẻ, nghĩ nhân cơ hội này cùng Hầu gia nói hai câu
tình cảm, nàng ngẩng đầu, tình ý vô hạn gọi một tiếng:
- Hầu
gia...
Nhưng lại thấy Cận Thiệu
Khang xoay người, vội đuổi theo Tương Nhược Lan.
- Hầu
gia! Hầu gia!
Nàng vươn tay, gọi theo
hai tiếng nhưng không gọi được thân ảnh kia, tay nàng từ từ buông thõng rồi nắm
chặt lại, nước mắt dâng đầy, chớp mắt một cái, nước mắt chảy dài.
Vương thị ở một bên thấy
thế, vội vàng an ủi:
- Biểu
muội, đừng nóng vội, chờ ngươi sinh hạ trưởng tử Hầu phủ tất cả sẽ tốt lên. Vừa
nãy ngươi không nghe thái phu nhân nói sao?
Vu Thu Nguyệt dùng sức
gật đầu, đúng, đợi nàng sinh trưởng