g nói gì, không cam lòng thu hồi vũ khí. Xoay
người đều vội vàng xuống núi.
"Thiếu chủ. . ." Nhị đương gia có chút không
đành lòng mở miệng kêu gọi dang quỳ gối bên vách đá, trong mắt đã không
có tiêu cự -Vô Hồn.
"Đi! !"
Vô Hồn bỗng nhiên quát lên một tiếng lớn, đột
nhiên đứng dậy hướng dưới chân núi tiến đến.
"Các vị, cáo từ." Nhị Đương gia phức tạp
nhìn mọi người liếc mắt một cái, cũng xoay người xuống núi.
"Đợi đã, " Hiên Viên Cô Vân ra tiếng gọi lại
Nhị Đương gia, nhìn ánh mắt khó hiểu của Nhị Đương gia đem mục đích của chính
mình nói ra, "Ngươi, vừa rồi có ý là hắn đã biết tất cả?"
"Đúng vậy, ngài ấy đã biết tất cả, thậm chí cũng
biết nàng ấy đang dần khôi phục trí nhớ, cũng biết các ngươi bí mật liên
hệ." Nhị Đương gia cau chặt lông mày.
"Vậy, vì sao. . . ." Diêm Diễm có chút nghi
hoặc chậm rãi hỏi.
"Vì sao? Kỳ thật các ngươi hẳn là rõ ràng
hơn!" Nhị Đương gia hừ thật mạnh, xoay người đi xuống núi. Chủ Nhân, trong
lòng ngài vẫn có nữ nhân kia, rốt cuộc cất chứa không được người khác. Nhưng,
kết cục không nên là như vậy! ! !
Hiên Viên Cô Vân trên mặt phức tạp. Trên tay càng chặt
ôm chầm Nhược Khả Phi. Hắn hiểu được! Hắn hẳn là so với ai khác đều biết
tâm của Ảm Đạm. Yêu Phi nhi, đã thật sự rất yêu nàng. Nàng muốn cái gì hắn
cũng sẽ cho! Cho dù là tánh mạng của hắn! Trong lòng rất không cam, rất không
thoải mái! Tình yêu của người kia đối với Phi nhi, tuyệt đối không hề thua kém
mình.
"Cô Vân, " Nhược Khả Phi nhẹ nhàng gọi,
tựa vào trong lòng Cô Vân, mạnh mẽ, máu đen trong miệng cũng không
ngừng trào ra, làm ướt vạt áo trước ngực Hiên Viên Cô Vân. Thân mình
chậm rãi quỵ xuống, miệng lầm bầm, "Trở lại cạnh ngươi, thật
tốt."
"Phi nhi! ! !" Hiên Viên Cô Vân mở to mắt
nhìn người trong lòng mình chậm rãi trợt xuống, vươn tay ôm, mà trước
ngực của mình, bên môi Phi nhi, là từng ngụm máu đen nhìn thấy ghê người .
"A! ! ! Con gái bảo bối của cha
a!"
Bỗng nhiên từ chỗ tối truyền đến tiếng kêu thê
thảm của ba nam nhân, kèm theo tiếng gọi thê thảm ầm ĩ, Hiên Viên Cô Vân
trực tiếp bị đánh bay. Nhược Khả Phi đã hôn mê rơi vào vòng tay của một
người đàn ông khác, mấy nam nhân thoạt nhìn cũng hơn ba mươi tuổi , tất cả
đều vô cùng khẩn trương nhìn Nhược Khả Phi trong lòng nam nhân ở giữa kia.
“Cho con bé uống thứ này trước đi" mấy nam nhân
ba chân bốn cẳng bận rộn chiếu cố, cũng là không coi ai ra gì tán gẫu
nhặng xị cả lên.
“Nam nhân mới ngã xuống ta cảm thấy thật không tồi,
rất hợp với con gái của chúng ta.”
"Ngươi cút! Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra trong
mắt con gái chúng ta chỉ có tên tiểu tử tên Hiên Viên này sao?"
"Vậy thì thật là đáng tiếc, để hắn phải chết đi
như vậy.”
“Được rồi, nhanh thu xếp nơi này rồi quay về, nếu
không nương tử sẽ ồn ào, biết chúng ta nhúng tay liền thảm." . . . . .
. .
Hiên Viên Cô Vân quỳ rạp trên mặt đất không nói gì
nhìn ba nam nhân phong hoa tuyệt đại này, ba nam nhân này đều là cha của
Phi nhi, nhưng rốt cuộc là ai, hiện tại chuyện đó cũng đã không quan trọng,
quan trọng là mau đưa Phi nhi của mình trả lại cho mình.
Diêm Diễm cũng trán toát mồ hôi lạnh không nói gì nhìn
tất cả trước mắt, cùng chính những người này từng đem thân thể mình trần truồng
ném đi ra ngoài.
"Tiểu tử, đối xử với con gái ta cho tốt đó, nếu
không ngươi vì sao chết cũng sẽ không biết." Nam nhân ôm Nhược Khả Phi
thật cẩn thận đem Nhược Khả Phi giao cho Hiên Viên Cô Vân.
"Vâng, đã biết." Hiên Viên Cô Vân biết ba
người này lợi hại, ngoan ngoãn đáp ứng.
Ba người đưa mắt nhìn nhau, gật gật đầu, nháy mắt biến
mất ngay tại chỗ.
Nửa tháng sau.
Trong lầu các cao nhất của Quần Phương các.
"Ngươi thật không đi cùng chúng ta?" Nhược
Khả Phi nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Bạch Hạnh, cũng chính là Lưu Vân hiện
tại .
"Vâng, " Bạch Hạnh mỉm cười thản
nhiên gật gật đầu.
"Chuẩn bị đi đâu?" Nhược Khả Phi nhìn quanh
bốn phía, quả thật đây không phải là địa phương Bạch Hạnh có thể ở.
"Không biết, nơi nơi đi đều một chút, " Bạch
Hạnh mỉm cười, tiếp tục nói: "Đi toàn bộ các nơi trên thế giới, đi tìm
người hữu duyên của mình."
Nhược Khả Phi nghe xong, đầu tiên là ngẩn ra, tiếp
theo nở nụ cười.
"Chúc phúc ngươi, Khả Phi, ngươi thật sự
rất hạnh phúc."
Bạch Hạnh có chút cô đơn, "Nói thật, ta thực hâm
mộ ngươi, có hai nam nhân đều yêu ngươi như vậy ."
Chuyện Ảm đạm Bạch Hạnh đã biết được toàn bộ, sau khi
biết trong lòng rung động thì không cách nào dùng lời nói mà hình dung
được. Nam tử lãnh khốc cường đại kia, lại có thể mất đi như vậy, chỉ là vì
thỏa mãn nguyện vọng của Nhược Khả Phi mà thôi sao? Nam nhân lãnh
khốc kia yêu Khả Phi như vậy, cuối cùng cũng là như vậy. . . . .
"Ngươi cũng sẽ tìm được hạnh phúc của
mình."
Nhược Khả Phi vươn tay cầm tay Bạch Hạnh.
"Đúng vậy, ta cũng hi vọng tìm được một nam nhân
rồi sẽ ẩn cư tại một nơi giống như ở vòng xoay Nam đảo kia."
Bạch Hạnh vẫn muốn giống đôi vợ chồng ở trên nam đảo
kia, nam tử tuấn mỹ cùng nữ tử xấu xí đó. Không phải bởi vì bề
ngoài, mà là nàng chính là nàng, hai người sinh hoạt hạnh p