ôm lấy nàng,
rời đi đầu tiên.
Cát
Kinh Phong đem Bạch Hạnh đã hôn mê vác ở trên vai, cũng đi theo sau Ảm Đạm. Mọi
người đều rời đi, để lại Vô Hôn cúi đầu đứng yên tại chỗ. Có thanh âm nhẹ nhàng
tích lạc của chất lỏng. Đó là máu tươi theo khóe mắt Vô Hồn, trên môi lẳng lặng
tích lạc, lại bao phủ tại tiếng bước chân mọi người. Giọt máu trên mặt đất, tóe
lên đóa huyết hoa diêm dúa lẳng lơ, dần dần rót vào đất, nhiễm đỏ đất dưới
chân.
Gió, tàn sát bừa bãi theo vách núi đen rủ xuống đi
lên, thổi sợi tóc Vô Hồn tùy ý tung bay theo gió. Ngay cả gió dường như cũng
cúi đầu gào thét, khi chứng kiến nơi này phát sinh tất cả đau thương.
Năm ngày
sau.
Nước Thanh thánh trong một phủ đệ nguy nga,ở tại một
gian phòng lớn.Không khí trong phòng khẩn trương mà nặng nề, mọi người ai cũng
bận rộn,không ai dám chậm trể lo sắc thuốc.
Ảm Đạm nhìn người nằm ở trên giường như trước không có
động tĩnh gì, có chút tức giận nhìn về lão già ngồi bên cạnh: ” sao còn chưa
tỉnh lại?”
“Chủ Nhân đừng vội a. Vị cô nương này luôn luôn kháng
cự, cho nên đên nay vẫn chưa thể tỉnh lại .” Lão già mặt đầy nếp nhăn lau mồ
hôi, phân phó đệ tử của mình, cũng chính là nử tử trẻ tuổi xuất hiện ở vách
nuối đen kia,nữ tử lấy ra một ít hoa màu đen đem đến nghiền thành bụi phấn,đem
đốt cháy ở phía trước cửa sổ phòng Nhược Khả Phi. Lại dùng quạt lông nhẹ nhàng
hướng Nhược Khả Phi quạt tới, muốn cho nàng có thể cảm nhận được mùi hương này.
“Hoa này, dùng nhiều có phải hay không đối thân thể
không tốt?” Ảm Đạm nhíu mày, nhìn kia khói đen u hướng Nhược Khả Phi thổi tới.
“Chủ Nhân, thật không còn biện pháp nào khác.”
Lão già mặt đầy nếp nhăn bất đắc dĩ nói, “Nếu là người thường, hoàn toàn
không cần dùng đến một lượng lớn thuốc như vây, nhưng là cô gái trên giường này
ý thức quá mạnh mẽ, luôn luôn kháng cự.”
“Hừ.” Ảm Đạm hừ lạnh một tiếng, nhìn thiên hạ trên
giường khuông mặt tái nhợt , cau chặt mày lại. Ba ngày rồi, luôn luôn bên cạnh
nàng rót thức ăn nước uống. Không ngừng ở nàng hạ vu thuật, lại còn không thành
công. Còn muốn kháng cự tới khi nào? Còn như vậy , chỉ sợ nàng thật sự sẽ chết
đi?
“Chủ Nhân, yên tâm, nhất định sẽ thành công.”
Lão già mặt đầy nếp nhăn cam đoan . Hắn cũng nhìn ra trên giường nữ tử này
đối với Chủ Nhân dường như rất quan trọng, nếu xảy ra vấn đề, mình và đồ
đệ mạng chỉ sợ cũng giữ không được. Phải mau chóng đem cái người trong
nội tâm nàng thay thành chủ nhân.
“Vậy là tốt rồi, ta cho các ngươi ba ngày thời gian.”
Ảm Đạm trầm mặt đi ra phòng ngoài. Mấy ngày qua, Vô Hồn không thấy thân ảnh,
hắn khi nghĩ thông suốt ròi sẽ tìm đến mình, nhất định sẽ trở lại bên cạnh mình
.
Mà ở lúc này, trong kinh thành nước thanh thánh mới mở
một thanh lâu, tên là Quần Phương các. Trong đó hoa khôi —— Lưu Vân vừa xuất
hiện liền thu hút được ánh mắt của nhiều người. Cầm kỳ thi họa đều làm cho
trong kinh thành tất cả các tài tử khâm phục, ai ai cũng muốn gặp nàng,để cùng
nàng làm thơ ngâm từ. Các tài tử gần như đem Quần Phương các cửa đạp đổ. Bao
nhiêu người quyền quý trả giá cao chỉ muốn được thấy nàng. Sau lại có
người tình cờ phát hiện nàng cùng trước kia đệ nhất hoa khôi —— Bạch Hạnh là bộ
dạng giống nhau như đúc. Nhưng mà Lưu Vân cũng không nhận thức Bạch Hạnh là
người nào . Mọi người cũng không ai muốn truy cứu chuyện này, càng nhiều người
bởi vì như vậy mà cáng muốn thấy nàng không tiếc vung tiền như rác, Bạch Hạnh
tên này bị thế nhân dần dần quên lãng, càng nhiều người bắt đầu nhận thức Lưu
Vân. Tiển tài và kim ngân không ngừng chảy vào túi của Quần Phương các lão bản.
“Chủ Nhân.” Ảm Đạm mới vừa đi ra phòng ngoài, ở cửa
Cát Kinh Phong cũng chính là Thiên Cơ cục đại đương gia lên tiếng gọi lại Ảm
Đạm.
“Ân?” Ảm Đạm quay đầu, nhìn vẻ mặt lộ rỏ khó khăn của
đại đương gia lên tiếng hỏi, “Tiểu tử đó, còn không biết tung tích?”
“Thuộc hạ bất tài, thiếu chủ đã đem toàn bộ người theo
dõi hắn loại bỏ.” Đại đương gia có chút khó xử. Phải báo như thế nào với chủ
nhân đây,vì hiện tại thiếu chủ mà phát hiện có người theo dõi hắn nữa, hắn sẽ
ra tay độc ác lấy tính mệnh của bọn họ, mà bọn thuộc hạ lĩnh mệnh theo dõi cũng
không dám đánh trả. Hắn không biết phải tính thế nào.
“Thôi, vậy thì mặt kệ nó đi,cũng chẳng phải đứa con
nít.” Ảm đạm phất phất tay, trong mắt lại tràn đầy tự tin.
“Chủ Nhân phân phó chuẩn bị này nọ đều tốt .” Đại
đương gia trong mắt hiện lên tia khó hiểu, nhưng vẫn là không có hỏi gì thêm.
Tại đây phía sau gian phủ đệ trong rừng cây tại sao muốn xây thêm một gian nhà
gỗ?
“Được rồi, đã biết. ’ Ảm Đạm khóe miệng lộ ra nụ cười
kỳ quái . Đối với nử nhân kia mà nói tất cả nếu là mộng, vậy phải làm cho giấc
mơ kia chân thật chút.
Bảy ngày sau.
Ảm đạm ở giếng nước kế bên nhà gỗ lấy nước
“Cô Vân ~~” một thanh âm iếng ôn nhu truyền đến, tiếp
theo thắt lưng bị một đôi mềm mại tay nhỏ bé từ phía sau gắt gao ôm.
Ảm Đạm thân mình cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại, đập
vào mắt hắn là khuông mặt cười như hoa của Nhược Khả Phi , lòng hắn cảm thấy
tràn đầy hạnh phúc, không tự g