che lỗ tai: “Ta không muốn nghe!”
Nhưng thanh âm của hắn vẫn xuyên qua khe hở truyền đến: “Nghe nói ngày bái đường đó, Trương Giới Thụ giống như nổi điên, lớn tiếng kêu “Thanh mai, đừng đi!” rồi chạy ra ngoài. Ba tráng hán (đàn ông to khỏe) tốn hết sức lực mới giữ hắn được. Sau đó hắn kéo cát phục cùng hoa hồng, dập đầu với mẹ hắn, nói hắn không có hiếu, không dám phụ tình vợ hiền. Lại quỳ gối trước mặt tân nương, tự thuật rằng hắn với với vợ cũ rất hạnh phúc, không thể cưới nàng.
Mụ già kia mắng hắn là nghịch tử rồi bất tỉnh, tân nương xấu hổ và phẫn, không chịu nổi mà đi tìm cái chết.
Sau khi hết binh hoang ngựa loạn (nói ngắn gọn là… rối loạn), hắn tìm không thấy tỷ, phái người tìm kiếm khắp nơi, trong và ngoài thành. Ở bờ sông tìm được một đôi giày của tỷ, trong sông lại tìm được một kiện quần áo. Sau đó hắn lại hóa điên, muốn đích thân nhảy xuống nước tìm tỷ, lúc này phải mất bảy, tám tráng hán mới giữ nổi hắn.
Tôi không thể thờ ơ được nữa, ngắt lời hắn: “Sao lại có giày và quần áo ở đây?”
Triệu Phi Huân cười ha ha: “Ai bảo hắn phụ bạc tỷ, đệ liền sai người bố trí cảnh tỷ chết đuối, cho hắn một đòn trừng phạt!”
Đây đâu chỉ là trừng phạt, là muốn mạng người nha. Tôi vừa vội vừa giận: “Ai cho đệ làm vậy? Như thế hắn sao mà chịu được? Đệ, đệ thật là!! Hắn bây giờ thế nào rồi?”
“Khi đệ đi thăm hắn thì hắn nằm trong nhà, không ăn không uống, chỉ chảy nước mắt và không ngừng nói ‘là ta phụ nàng, là ta phụ nàng’. Mụ già kia thì khóc hết nước mắt, cầu hắn ăn gì đi. Không biết bây giờ hắn thế nào rồi.”
Tôi nghe hắn nói vậy, nghĩ đến tâm đã chết lại đau, đứng dậy đi ra ngoài: “Ta muốn trở về. Triệu Phi Huân, nếu hắn có chuyện gì, ta sẽ không bỏ qua cho đệ.”
Triệu Phi Huân không hờn giận nói: “Uy! Đệ cũng vì tỷ mà xả giận!!”
Trái tim và đầu óc tôi bị chọc giận: “Ta nói ta giận hắn sao? Ta muốn ngươi thay ta trút giận sao??” Nói đến chỗ này bất giác thấy đau, nhịn nửa ngày vẫn không nhịn được mà rơi lệ: “Ngươi không phải đang giúp ta, ngươi rõ ràng muốn hại chết ta. Hắn mà có chuyện gì, ta cũng không muốn sống nữa.”
Triệu Phi Huân sợ quá kéo tôi lại: “Tỷ ỷ, tỷ đừng làm đệ sợ, tỷ là hai mạng người đó. Tỷ đừng vội! Đệ đã gọi thầy thuốc của gia đình đến đó rồi. Đã có một cây đại nhân sâm ngàn năm, chỉ cần có hơi thở đều giữ lại mạng cho hắn.”
Chúng ta đi xe trở về thành, đi đến nửa đường, gặp thủ hạ của Triệu Phi Huân báo lại, nói Trương Giới Thụ đã bắt đầu ăn cơm.
Triệu Phi Huân vỗ vỗ ngực: “Sợ bóng sợ gió một hồi, tỷ tỷ yên tâm rồi. Tên Trương Giới Thụ này cũng thật không có suy nghĩ, như vậy là qua rồi? Ít nhất cũng khổ sở vài ngày chứ?”
Trong lòng tôi chua xót, biện giải vì hắn: “Hắn tất nhiên không thể để lại cha mẹ. Biết hắn không có việc gì, ta cũng an tâm, chúng ta trở về đi.”
Triệu Phi Huân hừ một tiếng: “Họ Trương kia có cái gì tốt để cho tỷ vì hắn mà suy nghĩ như vậy? Bây giờ trời đã tối rồi, trở về cũng không tiên, không bằng đi về phủ của đệ. Phỏng chừng tỷ cũng sẽ an tâm, ở chỗ này, nghe ngóng cũng tiện.”
Tôi ở lại phủ Hầu gia, mỗi ngày Triệu Phi Huân đều đem về tin tức của Trương Giới Thụ.
Nghe nói, hắn bây giờ cũng chưa đi đến phòng cô dâu, với bên ngoài tuyên bố muốn đưa em gái mình gả ra ngoài. Lại quỳ gối trước mặt cha mẹ, bảo rằng vô luận tôi còn sống hay đã chết, hắn cũng sẽ không tái giá.
Mẹ hắn lại lấy cái chết bức hắn (mụ điên!) nhưng hắn không khuất phục, chỉ nói: “Con đại bất hiếu, nguyện tạ tội dưới mồ.” Hiện tại, mẹ hắn trái lại sợ hắn nghĩ quẩn, trong lòng hối hận vô cùng.
Triệu Phi Huân vui sướng khi người gặp họa, nói: “Xem ra mụ già kia cũng bị giáo huấn. Hiện tại tên họ Trương này nha, đã có chút lĩnh hội. Đáng tiếc, sao không sớm nhận ra? Tỷ chờ, đệ sẽ tìm cho tỉ một nơi tốt.”
Tôi lắc đầu: “Không cần.”
“Chẳng lẽ tỷ còn định trở về? Có mụ mẹ chồng như thế cũng không nên trở về nha, huống chi trong nhà còn có mụ già đó. Tuy rằng hiện tại phải gánh một cái hư danh, ai biết về sau có trở thành sự thật hay không? Tỷ cũng không nên ngốc!”
Tôi cười mệt mỏi: “Sự tình đã đến mức này làm sao mà trở về? Ta với hắn sẽ cứ như vậy. Tuy rằng đã muộn, hắn như vậy ta cũng không có oán giận gì. Về sau ta chỉ sống cùng đứa nhỏ, một cuộc sống bình yên.”
Triệu Phi Huân oán trách kêu lên: “Không thể nào? Tỷ làm nữ nhân cổ đại riết thành nghiện rồi sao? Thật sự sống cô đơn đến hết đời sao? Tỷ như vậy thì sau này sẽ không có người lập bàn thờ cho tỷ đâu.”
“Cái đó và thời đại không có vấn đề gì cả. Ta chỉ không còn sức lực yêu người khác, đành phải đi một mình đến cuối đời. Đây cũng có thể coi là kết thúc, Triệu Phi Huân, đệ tiễn ra rời đi nhé.”
“Tỷ thật sự quyết rồi?”
“Đúng vậy, mắt không thấy, tim không đau. Triệu Phi Huân, về sau, về sau mong rằng đệ nể tình ta, chiếu cố hắn, hắn cũng rất khố…” Nghĩ đến tình yêu quá khứ với Trương Giới Thụ, tôi nhịn không được mà nghẹn ngào.
Triệu Phi Huân hừ lạnh: “Đệ là nam nhân đệ biết, không bao lâu hắn sẽ quên tỷ thôi, tỷ tội gì mà còn chưa yên lòng?”
Tôi nuốt nước mắt, thở dài nói: “Triệu Phi Huân, nếu đệ yêu sẽ biết, tình đã đến chỗ sâu