uổi, nhiều chuyện còn hồ đồ, nàng đừng để trong lòng.”
Tôi miễn cưỡng cười: “Thiếp sẽ không để trong lòng.”
Tâm hắn càng đau, lau nước mắt cho tôi: “Không nghĩ cười được thì đừng cười, hiện tại trong phòng chỉ có hai chúng ta, nàng muốn mắng mẹ cho hết giận thì cứ mắng, ta sẽ không trách nàng.”
Là một người con hiếu thảo mà có thể vì ta nói ra như vậy, ta không thể ủy khuất nữa, nở một nụ cười thực sự, hờn dỗi nói: “Ai nói thiếp không nghĩ cười? Trương Giới Thụ, chỉ cần chàng tốt với thiếp, khổ gì thiếp cũng chịu được.”
“Ta biết cái tốt của nàng, Thanh Mai.” Trương Giới Thụ ở bên tai ta thề: “Vĩnh viễn đồng tâm, không rời không bỏ”
Sau một lát, trong lòng mẹ chồng hổ thẹn, không nói được gì nữa, tuy rằng bà vẫn chú ý đến ta.
Từ khi biết đến Tiểu Hầu gia, tôi thường xuyên gặp được hắn ở nhiều lễ hội. Tuy rằng nam nhân cùng nữ nhân các nhà không ngồi chung, chúng tôi vẫn có thể dùng sóng não nói chuyện với nhau.
Hắn đối với thế giới tương lai rất hứng thú, bởi vì không phải chủ nhân thực sự của Computer trên cổ tay, rất nhiều tư liệu cơ mật hắn không thể đọc, mẹ hắn lại bận cùng cha hắn chàng chàng thiếp thiếp, không thể nào nguyện ý giúp hắn tra. Gặp được tôi, hắn liền quấn lấy hỏi này hỏi nọ.
Hắn nhỏ hơn tôi một tuổi, mỗi lần nhìn thấy tôi liền kêu tỷ tỷ dài tỷ tỷ ngắn. Sau khi đến Trương gia, thấy Trương Giới Thụ quý mến đối với muội muội của hắn, tôi cũng thực hy vọng có một tay chân, cho nến đối với đệ đệ mới xuất hiện này vô cùng thân thiết, không ngại phiền dạy hắn.
Hắn đương nhiên cũng xem qua sóng não của Trương Giới Thụ và người nhà Trương gia, đối với Trương GIới Thụ rất vừa lòng, nói: “Anh rể đúng là quân tử quang minh lỗi lạc! Cũng rất chịu khó làm nhiều chuyện cho tỷ tỷ. Mẹ chồng thì có điểm như bà mối”
Chính mình cũng thường xuyên nhìn trộm nội tâm Trương Giới Thụ nhưng tôi không chịu nổi việc người khác cũng biết, liền đưa ngay vào Computer của hắn một con virus, hạn chế hắn đọc sóng não của Trương Giới Thụ.
Hắn phẫn nộ nói: “Tỷ lúc nào cũng nhòm trộm tâm tư của anh rể, mà anh ấy cái gì cũng không biết, đối với anh ấy có còn là công bằng không? Như thế nào không tự mình hạn chế đi.”
Tôi thấy cũng đúng, lập tức hạ lệnh cho A Mộc, về sau tôi sẽ không đọc tâm tư của Trương Giới Thụ nữa. Bất quá, tôi phát hiện, phỏng đoán tâm tư của hắn cũng là chuyện rất ý tứ. Hơn nữa, tôi cũng rất hiểu hắn, tôi có thể đoán được hầu hết tâm tư của hắn. Việc hoàn toàn bằng vào chính mình cùng Trương Giới Thụ tâm ý tương thông làm ta thấy rất sảng khoái.
Triệu Phi Huân mặc dù tuổi không lớn, lại sinh ra trong nhà quyền quý, đối với chuyện quan trường rất rập khuôn, lại kế thức tước vị của cha hắn, là người rất có thể lực. Hắn đối với Trương Giới Thụ cũng có chút thiên vị, nhiều mặt chiếu cố, con đường làm quan của Trương Giới Thụ phải nói là rất THUẬN
Con đường làm quan của Trương Giới Thụ càng thuận, mẹ chồng càng thấy xuất thân của tôi có tì vết. Trong lòng bà hối hận lúc trước không nhìn xa, làm qua loa hôn sự của con trai.
Triệu Phi Huân bất bình thay tôi, nói: “Mẹ chồng của tỷ đúng là có mắt như mù, có cần đệ thay tỷ dạy bà ta một chút không?”
Tôi nói: “Không cần, bà ấy thế nào cũng là mẹ của tướng công, ta không muốn khiến chàng khổ sở.”
Hắn tức giận mắng tôi: “Uy!! Tỷ có phải người tương lai không? Tỷ biết bao thứ như vậy, tùy tiện làm đạn hạt nhân gì chả được nên cũng có thể ở cái thế giới này muốn làm gì thì làm. Tại sao lại cam tâm làm một bà vợ bình thường của nam nhân, bị mẹ chồng khi dễ, có chút ủy khuất cũng không nói. Đó là tất cả nữ nhân cổ đại đều vì chồng mà làm!.”
Tôi chỉ bình thản chỉ ra chỗ sai của hắn: “Đệ cho rằng đạn hạt nhân là hòn bi đất, nặn là có thể thành sao? Hơn nữa, cho dù ta có thể làm ra được thì ta cũng không muốn làm như vậy. Tùy ý thay đổi tiến trình phát triển của lịch sử rất có thể tạo ra kết quả không lường được ở tương lai. Đệ đừng tường rằng Computer trên cổ tay có thể giúp đệ làm nhiều việc, một khi nó phát hiện đệ có thể cải biến phương hướng phát triển của lịch sử, nó sẽ quấy nhiễu sóng não của đệ, thậm chí còn gây tử vong.”
“Tỷ nói cái gì? Còn có việc này? Sao mẹ đệ chưa nói?”
“Có lẽ bà đã quên, có lẽ bà cho rằng đệ căn bản không thể làm ra loại chuyện đó. Cho nên, chúng ta chỉ nên làm một người bình thường. Hiện tại ta chính là một nữ nhân cổ đại, lấy chồng là trời, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Học thức của ta đối với ta không có chút ý nghĩa nào.”
Triệu Phi Huân bị một đả kích thật mạnh!
Nghe nói ở huyện lân cận có tòa miếu Tống Tử nương nương rất linh nghiệm, mẹ chồng liền mang tôi đi dâng hương. Tôi tự nhiên không cho là đúng, nhưng không muốn làm trái ý mẹ, liền cùng bà đi. Trên đường trở về gặp mưa to, chúng tôi ghé vào một tiểu am ni cô để tránh mưa. Tiểu nha hoàn ở phòng ăn phát hiện một vị mỹ nhân , cảm thấy thực ngạc nhiên, liền tới nói cho tôi biết. Đi theo mới thấy, cũng là A Hỉ.
Thật sự là ngoài dự tính, A Hỉ không phải Sơn Tây ngoài trăm dặm sao?
A Hỉ khóc lóc kể lể tình cảnh. Nguyên lai là đến Sơn Tây không lâu, mẹ nàn