Thanh Mai Đấu Trúc Mã

Thanh Mai Đấu Trúc Mã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322185

Bình chọn: 8.5.00/10/218 lượt.

hoa lài đến, nhấp nhấp cho thuận miệng mới

nói – “Lại làm sao vậy?”

” Mấy ngày hôm trước ta đến thương cảng một chuyến, phát hiện tam

muội ở trong khoang thuyền của Hạ phủ” – Thượng Quan Tiểu Mai cảm thấy

lồng ngực có chút buồn.

” Cho nên ngươi vì thế tức giận?” – Thượng Quan Tiểu Nguyệt giương đôi mắt đẹp nhìn nhị muội, nhẹ giọng hỏi.

Thượng Quan Tiểu Mai vội vàng phủ nhận – “Mới không phải nguyên nhân

này! Ta vào khoang thuyền nhìn một chút, cái gì cũng đều không có, chỉ

có chậu hoa non của tam muội, nghe nói là mua từ nước ngoài về”

” Ừ?…” Thượng Quan Tiểu Nguyệt chờ nhị muội nói tiếp.

” Trong khoang thuyền của hắn làm sao có thể ngay cả vài đồ vật này

nọ đều không có? Đại tỷ! Ngươi cảm thấy được hắn đang làm cái quỷ gì a?” – Thượng Quan Tiểu Mai giơ ngón trỏ chống đỡ quai hàm, rất tập trung

suy nghĩ vấn đề này.

Thượng Quan Tiểu Nguyệt cúi đầu, suy nghĩ trong chốc lát, chưa xong, miệng nàng nhẹ giương lên nhất loạt tươi cười.

Xem ra Hạ Nhĩ Trúc chẳng những đón mua nàng mà còn đi hối lộ cả tam muội đây.

“Có lẽ hắn đã mang hàng giấu trong phủ từ sớm rồi” – Thượng Quan Tiểu Nguyệt hớp vào trong miệng ngụm trà sau đó thản nhiên trả lời.

“A?” – Thượng Quan Tiểu Mai chợt tỉnh ngộ, như ở trong mộng mới tỉnh dậy, vỗ tay hoan nghênh một chút.

Chỗ này! Nàng như thế nào đều thật không nghĩ đến?

Ở trên thuyền tìm không thấy gì có liên quan đến cây mơ, rất có thể hắn đã sớm đem đánh tráo, hoặc là sớm đã tháo dở hết.

Hắn cũng sẽ không ngốc đến chờ nàng đi bắt chứng cớ nha!

” Vẫn là đại tỷ thông minh” – Thượng Quan Tiểu Mai ha hả cười một tiếng. Quả nhiên tìm đến đại tỷ là đúng nhất.

” Ngươi định làm gì?” – Thượng Quan Tiểu Nguyệt ngữ khí vô cùng nhẹ nhàng, chứa đựng nụ cười, hỏi.

“Hừ hừ!” – Thượng Quan Tiểu Mai chun chun mũi – “Ta sẽ không đơn giản như vậy bỏ qua cho Hạ Nhĩ Trúc”

Thượng Quan Tiểu Nguyệt buông chén trà, nhíu mày, yên lặng nghe.

“Ta quyết định đêm nay đi do thám Hạ phủ!” – Thượng Quan Tiểu Mai ngồi thẳng lưng, quyết định kế hoạch này.

“Thật vậy sao?” – Thượng Quan Tiểu Nguyệt không có ngăn cản nàng, chính là miễn cưỡng nhìn nàng một cái.

” Ta đây trở về phòng chuẩn bị” – Thượng Quan Tiểu Mai đứng lên, bộ dáng nóng lòng muốn làm ngay.

Thấy nhị muội rời đi, Thượng Quan Tiểu Nguyệt mới ngoắc nha hoàn tiến đến, nàng đem miệng dán vào bên tai nói nhỏ vài câu, chỉ thấy tiểu tỳ

đáp nhanh một tiếng, liền rời khỏi Đông các.

Môi của nàng vẫn như cũ mộc mạc cười như hoa, lộ ra bộ dáng phi thường động lòng người.

Hừ! Chớ xem thường nữ nhân Thượng Quan phủ.

Mặc dù Thượng Quan Tiểu Mai là một thân nữ nhi, nhưng từ nhỏ cha vì

để cho các nàng cường thân kiện thể, tránh bị người ngoài khi dễ, cho

nên đã mời võ sư đến huấn luyện.

Tuy rằng nàng chỉ học được một chút phòng thân, nhưng ít ra cũng có thể mang đi hù kẻ khác.

Giống như… thám thính ban đêm.

Bay qua tường cao còn không làm khó được nàng, chỉ cần trèo dọc tường thành theo gốc mơ cổ thụ của Thượng Quan phủ.

Trèo tường, còn không đơn giản sao?

Thượng Quan Tiểu Mai còn thay đổi một bộ y phục dạ hành riêng, chỉ sợ bị người khác để ý.

Đến khi Hạ phủ đều tắt đèn nàng mới lặng lẽ lẫn vào.

Đến nhà kho trữ gạo của bọn họ nhìn trước một cái…

Nàng rón ra rón rén, mười phần giống như bộ dáng tên trộm nhỏ, đi vào kho gạo.

Kho gạo này cửa không có khóa, nàng sau khi vào, bắt đầu lục tung, lật bên trong vài túi kiểm tra.

Chính là không tìm được thứ gì kỳ quái.

Cuối cùng nàng đành buông tha, chuồn ra ra khỏi kho, ở tại chỗ tự hỏi trong chốc lát.

Dựa vào cá tính cẩn thận của Hạ Nhĩ Trúc, hắn sẽ mang đồ vật giấu ở chỗ nào a?

“Ừ…” – Suy nghĩ hồi lâu, nàng quyết định địa điểm kế tiếp chính là phòng của hắn.

Tên đểu cáng đó khẳng định sẽ đem thứ quý giá nhất giấu ở nơi không dễ dàng bị phát hiện.

Nàng trước hết vào trong phòng hắn tìm tòi, biết đâu sẽ tìm được một

ít dấu vết để lại. Thượng Quan Tiểu Mai như thế an ủi mình, liền vòng

qua hướng sương phòng.

Bởi vì nàng đối với địa hình Hạ phủ rất thành thục, không đến trong chốc lát, liền đến phòng của Hạ Nhị Trúc.

Lúc này đúng là nửa đêm canh hai, ánh nến trong phòng Hạ Nhị Trúc cũng đã muốn tắt.

Nàng lặng lẽ mở cửa phòng, lại lặng lẽ đóng lại.

Trong phòng không có tiếng vang nào, mà phía sau bên phải chính là nơi Hạ Nhị Trúc nghỉ ngơi.

Nàng cắn cắn môi, tận lực nhẹ nhàng bước đi, tránh cho đánh thức nam nhân đang ngủ say bên trong.

Đem hắn đánh thức chính là điều không nên.

Vì thế nàng thật cẩn thận, lật chiếc rương trong phòng cùng với những ngăn tủ khả nghi.

Nhưng mặc kệ nàng làm như thế nào, vẫn là tìm không thấy điều gì có liên quan đến cây mơ.

” Không có khả năng nha!” – Nàng lại chau mày.

Rõ ràng điểm đáng ngờ nhiều như vậy như thế nào ngay cả một chút manh mối cũng đều không có?

Hạ Nhĩ Trúc chết tiệt! Rốt cuộc đem tang vật giấu ở chỗ nào rồi?

Suy nghĩ, nàng quyết định thâm nhập sâu hơn vào ‘hang hổ’.

Muốn không biết… hắn nhất định đem hàng hóa giấu ở bên trong.

Tâm tình vui vẻ, nàng liền hướng phía sau sương phòng mà đi.

Nàng nhẹ nhàng đẩy ra cửa gỗ, bất chấp bê


Old school Easter eggs.