iọng, nói với Tiểu Xuân: “Cô đừng vội, sư huynh đã vào nói hỏi giúp cô rồi, sau khi cô cầm thẻ bài thì chờ một chút.”
Tiểu Xuân kín đáo gật đầu.
Nàng cảm thấy chuyện này hơi không quanh minh chính đại, nên cũng có phần chột dạ.
“Cô muốn lấy Thiên bài hay Địa bài?”
“Gì cơ?”
Tiểu sư đệ: “Cô không biết?”
Tiểu Xuân mờ mịt gật đầu.
Tiểu sư đệ: “Ở đây có hai loại thẻ bài là Thiên bài và Địa bài.”
Tiểu Xuân: “Có gì khác nhau?”
“Địa điểm thi không giống.” Tiểu sư đệ nói “Nội dung thi cũng rất khác nhau.”
Tiểu Xuân: “Khác nhiều lắm à?”
Tiểu sư đệ chìa ngón tay ra, ý bảo Tiểu Xuân cúi đầu, y nói thật khẽ: “Khác nhiều lắm, Địa bài là bài bình thường, phải qua ba vòng mới có thể thông qua cuộc thi. Thiên bài là dành cho những người có võ công cao cường, họ chỉ cần thi một vòng là được rồi.”
Tiểu Xuân: “Vậy chẳng phải Thiên bài sẽ nhanh hơn à?”
Tiểu sư đệ trợn mắt, ý bảo cô chả biết gì cả: “Nhưng Thiên bài không dễ qua được đâu, Thiên bài là do đại sư huynh tự mình giám sát, đại sư huynh là người công chính…à không…lục thân*….à không không phải, ý ta là đại sư huynh rất nghiêm đó.” Y kề sát Tiểu Xuân, híp mắt nói: “Địa bài lại khác, Lưu sư huynh là một trong các giám khảo của Địa bài, cơ hội sống cực nhiều.”
(*ý bạn này định nói “lục thân không nhận” tức là không nể mặt ai cả, kể cả người nhà)
Tiểu Xuân: “….”
Tiểu sư đệ: “Sao hả, ta lấy Địa bài cho cô nhé?”
Tiểu Xuân đứng thẳng người.
“Ta nói này, bộ trông ta rất không có bản lĩnh à?”
Tiểu sư đệ: “Đúng vậy đó.”
Tiểu Xuân: “….”
Tiểu Xuân cắn răng, dậm chân một cái.
“Đưa Thiên bài cho ta!”
Tiểu sư đệ: “….”
Tiểu Xuân “Ta muốn các người nhìn xem, Lục Tiểu Xuân ta cũng không phải dạng thường, ta cũng đã luyện thật lâu rồi mới đến thi!”
Tiểu sư đệ: “Cô đừng có xúc động quá.”
Tiểu Xuân đưa mặt về phía tiểu sư đệ, u ám nói: “Đưa Thiên bài cho ta.”
Tiểu sư đệ bị nàng khiến cho phải ngửa cổ ra sau.
“Nhưng Lưu sư huynh nói….”
Tiểu Xuân gằn từng chữ: “Đưa, cho, ta!”
Tiểu sư đệ không còn cách nào, chỉ đành đưa một tấm Thiên bài cho Tiểu Xuân.
“Thiên bài sẽ thi ở sau núi, cô biết đường không?”
Tiểu Xuân: “Hứ, sau núi của Kiếm Các ta đã đi hơn hai trăm lần rồi.”
Tiểu sư đệ: “Cô đến đó làm gì?”
Tiểu Xuân: “Đương nhiên là tìm đại…khụ khụ, huynh hỏi nhiều vậy làm gì! Ta đi đây!”
Nói rồi Tiểu Xuân xoay người đi, tiểu sư đệ ở đằng sau kêu lên: “Vậy Lưu sư huynh làm sao bây giờ? Huynh ấy còn bảo cô chờ huynh ấy trở lại mà!”
Tiểu Xuân: “Nói với huynh ấy giúp ta, ta thi xong sẽ đi tìm huynh ấy!”
Tiểu sư đệ bất đắc dĩ ngồi lại.
Lúc Tiểu Xuân xoay người, chỗ cái bàn đặt mấy tấm thẻ bài đột nhiên có một cơn gió lạnh thổi tới, tiểu sư đệ sợ run cả người, khó hiểu ngồi xuống.
Hàng người phía sau ai oán nói: “Sao chậm vậy, cầm thẻ bài rồi đi là được mà.”
Tiểu sư đệ: “Sao hả, ngươi không đợi được thì đừng tới.”
Người đằng sau lại rụt trở về.
Tiểu sư đệ chỉnh lại áo, ngồi vào chỗ.
“Người tiếp theo.” Tiểu sư đệ không ngẩng đầu lên nói: “Muốn loại thẻ nào?”
“Ừm, cho ta Thiên bài đi.”
Giọng nói rất khẽ, là giọng nữ.
Tiểu sư đệ ngẩng đầu, nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, tuổi không nhỏ, chừng hai mươi lăm hai mươi sáu, quần áo cũng không giống quần áo tầm thường của người giang hồ, mà là một bộ xiêm y màu đỏ thẫm. Dung mạo cô gái vô cùng xinh đẹp, khí chất thanh nhã, chỉ là gương mặt có vẻ vô công rồi nghề, khiến tiểu sư đệ hơi khó chịu.
“Cô cũng muốn có Thiên bài?”
Cô gái tựa vào cạnh bàn gỗ: “Đúng vậy.”
Tiểu sư đệ đánh giá cô gái từ trên xuống dưới nói: “Cô biết võ công không, nếu không có chừng mười năm công lực thì ta khuyên cô nên lấy Địa bài đi.”
Cô gái gẩy gẩy móng tay: “Người trước đó biết võ công à?”
Tiểu sư đệ: “Nào, cho tỷ tỷ thẻ bài đi.”
Tiểu sư đệ không còn cách nào khác, thở dài nói: “Cô chờ một chút.”
Tiểu sư đệ cúi đầu, lật tới lật lui dưới mặt bàn.
“Ủa? Kì lạ? Hình như thiếu mất một cái?”
Cô gái gõ gõ cái bàn.
Tiểu sư đệ: “Ôi ôi, thiếu mất một cái rồi, đâu rồi?”
Cô gái hạ mắt nhìn tiểu sư đệ, môi đỏ khẽ bĩu, như có điều suy nghĩ nhìn về hướng Tiểu Xuân vừa rời đi.
Hồi lâu sau, nàng khẽ cười một tiếng.
“Được rồi được rồi, cũng không phải là không còn, cứ đưa đại cho tỷ tỷ đây một cái đi.”
Tiểu sư đệ: “Đang yên lành sao lại mất được.”
Cô gái nói: “Ai mà biết.”
Tiểu sư đệ: “…..”
“Nhanh lên đi, đưa cho ta một cái.”
Tiểu sư đệ bặm môi, đưa một tấm thẻ bài cho nàng. Cô gái dùng ngón tay quấn lấy nó, tấm thẻ bài linh hoạt xoay một vòng trong tay nàng.
“Tỷ tỷ đi đây.”
Tiểu sư đệ nhíu mày, thở dài nói: “Thời buổi gì thế này, nhớ năm xưa khi ta mới vào Kiếm Các…aizz!”
Bên này tiểu sư đệ nhớ lại lúc xưa đầy khó khăn, bên kia Tiểu Xuân đã tung tăng đi về phía sau núi rồi.
Chỉ là, nàng đi một lúc lại cảm thấy có điều gì đó không đúng, sau lưng giống như đang chảy rất nhiều mồ hôi.
“Ủa?” Tiểu Xuân ngẩng đầu nhìn: “Hôm nay cũng đâu có nóng, sao lại chảy mồ hôi nhỉ?”
Nàng đưa tay, sờ sờ đằng sau, quả nhiên tay ướt nhẹp.
Thế nhưng…
“Hình như không phải mồ hôi của ta.”
Tiểu Xuân nghiêng người, tay sờ tới sờ lui ở đằng sau, cuối cùng m
