Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327154

Bình chọn: 7.5.00/10/715 lượt.

ió sương và dải ngân hà theo năm tháng. Trong hai năm, hắn rất ít khi xuất hiện trong mộng của Tiểu Xuân, khi Tiểu Xuân đứng đối diện với vách núi, nàng thường có cảm giác rằng mình vốn chưa bao giờ gặp hắn.

Vệ Thanh Phong nói, hắn đã đi con đường của mình.

Kiếm trấn giữ núi xanh, đó là số mệnh của hắn.

Tiểu Xuân cũng không dám phản bác lời của Vệ Thanh Phong, mặc dù có lúc nàng cũng nghi ngờ.

Không phải là muốn chất vấn gì, chỉ là thi thoảng, nàng cũng muốn hỏi y một câu…

Sau đó thì sao?

Khi hắn đã trở thành kẻ đứng đầu vạn kiếm, khi hắn đã trấn giữ giúp Mẫn Kiếm sơn trang được trăm năm phồn thịnh, khi thiên mệnh kết thúc, kiếm cùn, khí suy, hắn sẽ ra sao?

Nàng sợ hãi, bởi vì nàng đã từng nhìn thấy kết cục của Mai Như.

“Kiếm khí sẽ sống bao lâu?”

“Hả?” Lý Thanh khẽ xoay đầu về phía Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân: “Kiếm khí có thể sống được bao lâu?”

Lý Thanh: “Ý nàng là tuổi thọ của ta ư?”

Tiểu Xuân: “Gần như vậy.”

Lý Thanh hơi nghi ngờ vì sao Tiểu Xuân lại hỏi hắn điều này, nhưng hắn vẫn trả lời nàng.

“Khoảng trăm năm.”

Tiểu Xuân hoảng hồn, nói: “Gì cơ?”

Lý Thanh: “Sao lại hỏi?”

Tiểu Xuân run run nói: “Huynh biết huynh đã sống bao lâu rồi không, huynh có thể không nhớ rõ, nhưng thật ra huynh đã sống sáu mươi mấy năm rồi!” Tiểu Xuân nhớ lại, trước đây Lý Thanh đã từng nói với nàng, ông lão đã nuôi dưỡng hắn gần sáu mươi năm, nàng hoảng sợ nói: “Vậy chẳng phải huynh chỉ còn chừng ba mươi mấy năm nữa thôi sao!?”

Lý Thanh: “…”

Giọng Tiểu Xuân như sắp khóc đến nơi, Lý Thanh nghe thấy thế khẽ cười một tiếng.

Tiểu Xuân: “Cười? Còn có tâm trí mà cười à?” Tiểu Xuân nhếch miệng, nói: “Cũng không biết Hạ Hàm Chi có biết hay không, y tốn nhiều sức lực như thế để có được huynh, nếu biết huynh chỉ còn có ba mươi mấy năm, chắc y sẽ khóc mất.”

Lý Thanh: “…”

Tiểu Xuân đi đến, vỗ vỗ cánh tay Lý Thanh, nói: “Nhưng huynh cũng không cần lo, nhìn thân thể huynh cường tráng như thế, vốn không giống một người chỉ có thể sống ba mươi mấy năm, mỗi ngày cố gắng bồi bổ là tốt thôi.”

Lý Thanh không muốn nghe nàng nói thêm nữa.

“Là trăm năm sau khi nhập thế.”

Tiểu Xuân: “Hả?”

Lý Thanh nói: “Khi chưa nhập thế, kiếm khí cũng chỉ là một miếng sắt vụn, không được tính là tuổi thọ.”

Tiểu Xuân hiểu ra, nàng trước là thở phào nhẹ nhõm, sau là không vui.

“Sao lại tự nói mình là sắt vụn chứ?”

Lý Thanh yên lặng một lúc, nói: “Ta cảm thấy, dường như nàng rất quan tâm đến ta của trước đây.”

Mặt Tiểu Xuân đỏ lên.

“Xùy! Ai thèm để ý huynh.”

Vẻ mặt Lý Thanh rất bình tĩnh, hắn thản nhiên nói: “Không phải là ta, mà là ta của trước đây.”

Tiểu Xuân bị hắn nói đến hoang mang.

“Chẳng phải là như nhau à?”

Lý Thanh không nói gì, Tiểu Xuân nghi ngờ nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, cảm thấy dường như hắn có tâm sự; hắn khẽ cúi đầu, yên lặng ngồi dưới táng cây. Tiểu Xuân do dự một lát, rồi đến gần, ngồi bên cạnh hắn.

“Huynh lại sao nữa thế?”

Lý Thanh không nói.

Tiểu Xuân đá đá hắn.

Lý Thanh khẽ nói: “Nàng cảm thấy, ta và hắn là cùng một người ư?”

Tiểu Xuân nghẹn họng hồi lâu, nói: “Đúng vậy, không phải sao?”

Lý Thanh: “Vậy vì sao nàng lại do dự?”

“….” Tiểu Xuân ho khan một tiếng, nói: “Ai, ai nói ta do dự, ta chỉ suy nghĩ một lúc thôi.” Tiểu Xuân giương mắt, lén nhìn vẻ mặt Lý Thanh, vẻ mặt hắn đang rất nghiêm túc, cả khuôn mặt đều lạnh như băng. Tiểu Xuân lại nói: “Sao huynh lại hỏi như vậy?”

Lý Thanh: “Ban nãy, nàng suy nghĩ điều gì?”

Tiểu Xuân: “Ừm… Cũng không có gì.” Nàng lại nhìn hắn, phát hiện Lý Thanh không hề có ý định bỏ qua chủ đề này, Tiểu Xuân nhếch miệng, nói: “Ta chỉ là, chỉ là cảm thấy, huynh quên chuyện trước kia, nên có thay đổi một chút.”

Lý Thanh: “Trở nên như thế nào?”

Tiểu Xuân không do dự nói: “Đương nhiên là lợi hại hơn!”

Sắc mặt Lý Thanh rốt cuộc cũng dễ nhìn hơn một chút.

Tiểu Xuân thầm nói, đúng là giống trước kia, tùy tiện dụ dỗ một chút đã vui vẻ rồi.

Tiểu Xuân cúi đầu, thấy bên cạnh có một đóa Vân Đào rơi xuống, nàng nhặt lên, ngửi ngửi.

“Sao chẳng có mùi gì cả.” Tiểu Xuân thầm nói.

Lý Thanh: “Gì vậy?”

Tiểu Xuân: “Một đóa hoa.”

Lý Thanh đưa tay: “Đưa ta ngửi thử.”

Tiểu Xuân thả đóa hoa vào trong tay Lý Thanh, Lý Thanh cũng ngửi ngửi, Tiểu Xuân hỏi: “Mùi rất nhạt đúng không?” Lý Thanh gật đầu, tiện tay ném qua một bên.

“Này, này này, sao lại ném?” Tiểu Xuân đánh hắn một cái, cúi người nhặt đóa hoa lên.

Nàng muốn nhặt hoa, phải chồm qua người Lý Thanh, Tiểu Xuân lười đứng lên, đè lên người hắn rồi nhặt. Lý Thanh cảm giác được cái bụng của Tiểu Xuân ngay hông mình, mềm mại.

Tiểu Xuân lượm hoa về, cầm rồi thổi thổi.

Lý Thanh: “Lượm về làm gì?”

Tiểu Xuân vẫn cứ thổi thổi hoa, không để ý tới hắn.

Lý Thanh: “….”

Tiểu Xuân thổi một lúc, rốt cuộc kiêu hãnh mở miệng.

“Chứ huynh bảo lượm về làm gì, ngắm hoa chứ còn gì nữa.”

Lý Thanh gật gật đầu, không nói gì.

Tiểu Xuân tiện tay tách mấy cánh hoa ra, cầm từng cánh trong tay mà chơi, Lý Thanh yên lặng ngồi bên cạnh nàng.

Tiểu Xuân thỉnh thoảng quay mặt qua, nhìn Lý Thanh đang ngồi bên cạnh. Tên to con này đã khác trước, trước đây lúc nào hắn ngồ


XtGem Forum catalog