XtGem Forum catalog
Thái Tử Phi Thất Sủng

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328430

Bình chọn: 10.00/10/843 lượt.

g, căn bản cũng không có cái gì gọi là quy củ, nay gặp Diệp Lạc vì

nàng mà chịu ủy khuất như thế, trong lòng thật sự rất tức giận. Lúc này

bị Diệp Lạc giận, một chút thanh tỉnh lại, tuy rằng vẫn đang không có

cam lòng, bất quá, cũng không dám nói nữa.

Diệp Lạc thấy Thanh nhi không dám nói nữa, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng quay đầu nhìn thẳng Tử Dạ nói:

” Những lời thái tử nói có thật không? Nếu là như vậy, Diệp Lạc tự nhiên

đáp ứng, chỉ hy vọng thái tử điện hạ miệng vàng lời ngọc, không làm khó

xử Thanh nhi!”

Lời Diệp Lạc vừa nói ra, Tử Dạ không khỏi nao

nao, hắn vốn cho rằng tính cánh của Diệp Lạc kiêu ngạo như vậy, tuyệt

đối sẽ không vì một hạ nhân thân phận thấp hèn mà quỳ xuống, nhưng là,

bây giờ nhìn Diệp Lạc thần sắc kiên quyết, hiển nhiên là không phải cùng hắn nói đùa.

Tử Dạ nhìn Diệp Lạc, trong lòng cười lạnh, xấu nữ

nhân này, hắn thật sự là xem thường nàng, lẽ nào nàng hay dùng những thủ đoạn này để mê hoặc nhân tâm sao? Đường đường Thái Tử Phi lại vì một nô tài mà quỳ xuống, cũng không sợ bị người chê cười. Xem ra, xấu nữ nhân

này thật là một người vì đạt được mục đích mà sẽ không từ bất cứ thủ

đoạn nào! Hảo, nếu đây là chính nàng lựa chọn, như vậy, hắn sẽ thành

toàn cho nàng thôi!

Nghĩ đến đây, Tử Dạ cười lạnh một tiếng, ngữ khí lạnh lùng nói:

“Bản thái tử tự nhiên nói lời giữ lời, chỉ hy vọng ngươi không nên ở trước

mặt bản thái tử diễn trò. Bản thái tử nói cho ngươi biết, mặc kệ ngươi

giở thủ đoạn gì, bản thái tử cũng sẽ không quan tâm tới ngươi, ngươi hãy dừng tư tưởng này lại đi!”

Diệp Lạc khóe miệng nhếch lên một

chút ý cười chua xót, giở thủ đoạn? Nàng chỉ là thân bất do kỷ, nếu như

không phải đã đáp ứng hoàng thượng, nàng như thế nào lại ở hậu cung âm u đầy phức tạp này? Cũng được, Tử Dạ cùng tất cả mọi người đều cho rằng

nàng là một người không biết xấu hổ, vì vinh hoa phú quý mà phá hư hạnh

phúc của muội muội, là một người vì để đạt được mục đích mà không từ bất cứ thủ đoạn, nàng còn có cái gì để mà giải thích?

Nghĩ đến đây, Diệp Lạc chậm rãi quỳ xuống, vẻ mặt của nàng thực bình tĩnh, hiện tại

hết thảy, đối với nàng mà nói, chẳng qua là nhiệm vụ hoàng thượng giao

cho nàng mà thôi, bất kể như thế nào, bọn ta phải đi hoàn thành nó, đây

cũng là sứ mạng của nàng.

Thanh nhi thấy tiểu thư nhà mình vì

nàng mà bị ủy khuất lớn như thế, hốc mắt không khỏi đỏ lên, hai đầu gối

mềm nhũn, cũng nặng nề mà quỳ xuống, ở trong Thủy Vân cung, ai đối với

tiểu thư nhà nàng mà không phải cung kính? Tiểu thư nhà nàng làm sao

chịu được ủy khuất như thế? Đáng tiếc, trước mắt vị thái tử có mắt nhưng không tròng này, hắn không biết tiểu thư nhà nàng tốt, ngược lại mọi

chuyện đều tin nhị tiểu thư âm hiểm giả dối kia, người như vậy như thế

nào xứng đôi với tiểu thư nhà nàng?

Nghĩ đến đây, Thanh nhi lại

vì Diệp Lạc cảm thấy bất bình, nàng cắn chặt lấy môi dưới, cố nén ghen

tuông trong lòng, không cho lệ ở trong hốc mắt chảy ra.

Diệp Lạc gặp Thanh nhi đột nhiên quỳ xuống, trong lòng đau xót, khẽ thở dài một hơi, yếu ớt nói:

“Thanh nhi, ngươi đây là tội gì?”

Thanh nhi lại cắn chặt răng, ngữ khí vô cùng kiên quyết nói: “Tiểu thư, nô tỳ quỳ cùng người!”

Diệp Lạc chậm rãi nhắm mắt lại, khóe mắt lặng lẽ chảy ra một giọt lệ trong

suốt như thủy tinh, nàng cũng không phải bởi vì chính mình sở chịu ủy

khuất mà rơi nước mắt, mà là hành động của Thanh nhi làm nàng cảm động. Diệp Linh tựa vào trong lòng Tử Dạ, nhìn chủ tớ Diệp Lạc đang quỳ trên

mặt đất, trên mặt hiện lên vẻ cười đắc ý, mà động tác của nàng cùng với

biểu tình trên mặt lại hoàn toàn tương phản, nàng nhẹ nhàng mà lôi kéo

ống tay áo của Tử Dạ, ngữ khí như là bất an khuyên nhủ:

“Tử Dạ,

như vậy hình như không tốt lắm đâu? Nếu truyền tới tai hoàng thượng,

hoàng thượng nhất định trách Linh nhi không hiểu quy củ.”

Tử Dạ nghe xong lời Diệp Linh vừa nói, sắc mặt âm trầm nhìn Diệp Lạc quỳ trên mặt đất, âm thanh lạnh lùng nói:

“Diệp Lạc, đây hết thảy đều cùng Linh Nhi không quan hệ. Nếu như một ngày nào đó mà bản thái tử nghe được ngươi ở trước mặt phụ vương nói Linh Nhi

cái gì, đừng trách bản thái tử đối với ngươi vô tình!”

Diệp Lạc mở to mắt, mặt vô cảm nói:

“Diệp Lạc nếu cam nguyện như này, tự nhiên là sẽ không nói nàng cái gì, nếu

là thái tử điện hạ lo lắng, Diệp Lạc cũng không thể nói gì hơn!”

“Ngươi!” Tử Dạ bị nàng nói trúng tâm sự, trong lòng giận dữ, nặng nề mà phất một cái ống tay áo, một phen ôm Diệp Linh, lạnh lùng nói: “Linh Nhi, chúng

ta đi!” Nói xong, ôm Diệp Linh, cũng không thèm nhìn tới chủ tớ Diệp Lạc liếc mắt một cái, nổi giận đùng đùng rời đi.

Diệp Lạc mặt vô

cảm nhìn bóng dáng bọn họ rời đi. Bỗng nhiên, Diệp Linh quay đầu, xa xa

hướng về phía nàng lộ ra một chút nụ cười chiến thắng.

Thanh nhi thấy nụ cười trên mặt Diệp Linh, tức giận đến hai tay gắt gao nắm lại, đối Diệp Lạc tức giận nói

” Tiểu thư! Vừa rồi rõ ràng chính là nhị tiểu thư đang vu hãm ngươi, ngươi vì sao không nói ra?”

Diệp Lạc lộ ra một chút cười khổ, thản nhiên nói: “Thanh nhi, ngươi cho là ta nói ra rồi sẽ nh