thân phận là thái tử chánh phi, làm sao có thể ly khai Lưu Vân các này?”
Nghe Diệp Linh nói xong, Diệp Lạc vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt, đối với Diệp
Linh, nàng căn bản là không muốn để ý tới, loại trò chơi tranh giành
tình cảm này nhàm chán, nàng không muốn tham gia.
Mà Tử Dạ lại
không như thế, hắn thân là thái tử, luôn luôn cao cao tại thượng, rất ít sẽ bị người cự tuyệt, hôm nay ở trên đại điện, bị hoàng thượng quyết
định một câu làm lễ nạp tú nữ đã muốn làm hắn buồn bực, tức giận không
thôi, mà nay Diệp Lạc lại cự tuyệt yêu cầu ly khai Lưu Vân các của hắn,
giống như hung hăng vả vào mặt hắn một cái cái tát, huống chi, nàng là ở trước mặt Diệp Linh cự tuyệt hắn, đây càng thêm làm hắn tức giận, hắn
giận tái mặt, chỉ tay vào Diệp Lạc, tức giận quát: “Tiện nhân! Hôm nay
nói ngươi dời đi, không muốn cũng phải làm, ở trong Dạ Vân điện, không
cho phép ngươi làm càn!” Nói xong, hắn lớn tiếng đối với cung nữ, thái
giám đứng chờ ở cách đó không xa quát”
Người đâu! Đem đồ đạc của Thái Tử Phi ở trong Lưu Vân các, toàn bộ cấp bản thái tử ném ra!”
Những cung nữ, thái giám kia trộm nhìn nhau, nhất thời không biết phải làm như thế nào cho phải.
Mà mặt Diệp Lạc trầm xuống, lạnh lùng nhìn Tử Dạ liếc mắt một cái, thanh âm lạnh lùng nói:
“Thái tử điện hạ thỉnh cân nhắc, nếu hoàng thượng biết Diệp Lạc bị thái tử
điện hạ đuổi khỏi Lưu Vân các, sẽ có hậu quả gì, nói vậy không cần Diệp
Lạc nhiều lời, thái tử điện hạ cũng biết!”
Tử Dạ vẫn không nói gì, Diệp Linh lại nhìn thoáng qua những cung nữ, thái giám kia, bỗng nhiên nói:
“Tỷ tỷ quả nhiên không hổ là thái tử chánh phi, mới tiến cung một ngày,
những cung nhân này thậm chí ngay cả lời nói của thái tử điện hạ cũng
dám không nghe rồi!”
Tử Dạ nghe tiếng nhìn lại, thấy cung nữ
thái giám kia một chút vẫn không nhúc nhích, lại nghe Diệp Linh nói này
nọ một phen, không khỏi giận dữ, tức giận đối với cung nhân quát
”Cẩu nô tài các ngươi, chẳng lẽ không có nghe lời nói của bản thái tử sao?
Còn không mau đi đem đồ đạc của Thái Tử Phi ném ra cho bản thái tử?
Chẳng lẽ muốn bản thái tử chém đầu của các ngươi, mới bằng lòng làm
sao?”
Các cung nhân này tuy rằng sợ hãi đắc tội Diệp Lạc sẽ bị
hoàng thượng giáng tội, nhưng với tánh mạng bị uy hiếp trước mắt, cả đám đều từ trên mặt đất bò dậy, hướng Lưu Vân các đi đến.
Nhìn cung nhân biến mất ở trên đường đi tới Lưu Vân các,Thanh nhi không khỏi lo
lắng nhìn Diệp Lạc, lòng nóng như lửa đốt nói: “Tiểu thư”
Diệp
Lạc tự giễu cười, nhìn cũng không nhìn Tử Dạ liếc mắt một cái, giống
nhau phát sinh trước mắt hết thảy đều cùng nàng không quan hệ bình
thường, thản nhiên đối Thanh nhi nói ” chúng ta đi!” Thanh nhi có điểm bất an nhìn Diệp Lạc một cái, đã thấy Diệp Lạc bất
động thanh sắc đi lên phía trước, đành phải bước nhanh đuổi kịp.
Mà thái độ của Diệp Lạc hoàn toàn chọc giận Tử Dạ, tức giận quát:
“Đứng lại! Bản thái tử có nói ngươi có thể đi chưa? Ngươi thân là Thái Tử Phi, sao chẳng biết quy củ?”
Diệp Lạc biểu tình trên mặt hiện lên một tia tức giận, nàng dừng bước lại,
thật sâu hít một hơi, quay đầu lạnh lùng nhìn Tử Dạ, cố nén tức giận
trong lòng, ngữ khí bình tĩnh hỏi: “Xin hỏi thái tử điện hạ còn có cái
gì phân phó?”
Diệp Linh nhìn thoáng qua Tử Dạ đang nổi giận,
trong mắt hiện lên một chút tính toán, sau đó giống như có điểm bất an
lôi kéo tay của Tử Dạ, ôn nhu nói: “Tử Dạ”
Tử Dạ cầm tay Diệp
Linh vỗ nhè nhẹ, ôn nhu đối Diệp Linh nói: ” Linh Nhi, nàng yên tâm, hôm nay bản thái tử liền cho nàng hết giận!”
Nói xong, Tử Dạ buông Diệp Linh ra, bước đi đến trước mặt Diệp Lạc, lạnh lùng thốt:
“Ngươi đã chẳng biết quy củ như thế, vậy hôm nay bản thái tử sẽ dạy cho ngươi
biết cái gì là quy củ!” Nói xong, cũng không đợi Diệp Lạc có phản ứng,
liền đánh một cái cái tát nặng nề vào mặt Diệp Lạc.
Diệp Lạc vốn một thân võ công, chính là mười người Tử Dạ cũng không gây thương tổn
được nửa sợi lông của nàng, nhưng khổ nỗi nàng không thể tiết lộ chuyên
mình biết võ công, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn tay của Tử Dạ hướng nàng
đánh tới, nàng nhắm hai mắt lại, chỉ cảm thấy trên mặt nặng nề mà bị
đánh một cái, tiếp theo là một trận đau rát lan tới, người cũng bởi vì
chịu không được lực đạo lớn như thế mà nặng nề ngã trên mặt đất.
Tử Dạ vốn cực hận Diệp Lạc, cho nên xuống tay không một chút lưu tình,
Diệp Lạc chỉ cảm thấy trong miệng có điểm mặn chậm rãi tản ra, máu tươi
dọc theo khóe miệng chậm rãi chảy xuống, rơi xuống thành giọt tụ trên
sàn nhàn lót bằng đó bạch ngọc, làm cho người ta thấy mà giựt mình.
Thanh nhi thấy Diệp Lạc té lăn trên đất, không khỏi kinh hãi, nàng sợ Tử Dạ
lại động thủ, vội nghiêng mình ngăn cản Tử Dạ. Lấy tay đỡ Diệp Lạc đứng
dậy, vẻ mặt lo lắng la lên: “Tiểu thư”
Mà Diệp Linh đứng ở một
bên thấy khóe miệng kia của Diệp Lạc chậm rãi chảy xuống máu tươi, trong mắt hiện lên một tia vui sướng khi người gặp họa, sau đó làm ra một bộ
dáng cực kỳ lo lắng, hướng Diệp Lạc chạy tới, thần sắc có điểm lo lắng
kêu lên: “Tỷ tỷ, ngươi không sao chứ?” Nói xong, lại quay đầu đối Tử Dạ
mà oán
