ca, muội vì hắn, sẽ không tiếc ép ta cùng hắn thành thân sao?”
Thanh nhi hai mắt đẫm lệ mơ hồ, thống khổ nhìn Diệp Lạc, thất kinh lắc đầu, khóc không thành tiếng:
“Không…Không phải…”
Diệp Lạc sắc mặt trầm xuống, đôi mắt sáng nhìn chằm chằm Thanh nhi, trầm giọng nói:
“Thanh nhi, muội thay đổi! Muội căn bản không còn là Thanh nhi mà ta biết nữa! Ta hỏi muội, muội có phải hay không bởi vì thích Du đại ca, mà ngay cả
tiểu thư này cũng không để vào mắt? Muội cầu ta cùng Du đại ca thành
thân, muội cho là muội đang làm cái gì? Muôi biết rõ ta chỉ coi Du đại
ca là ca ca, muội cũng không tiếc vì hắn mà hướng ta quỳ xuống! Ta thật
sự là nhìn lầm muội rồi!”
Thanh nhi nhìn Diệp Lạc phẫn nộ, sớm đã khóc không thành tiếng, nàng quỳ lết lại, hai tay ôm lấy chân Diệp Lạc, nức nở:
“Tiểu thư…Thực xin lỗi…Thực xin lỗi…Là lỗi của nô tỳ…Tô tỳ không nên giấu diếm người…Nhưng là…Nhưng là…”
Diệp Lạc vẫn không nhúc nhích, như thế trầm mặc một lúc lâu, mới chậm rãi nói:
“Thanh nhi, muội đến bây giờ vẫn không nguyện ý đem chân tướng nói cho ta biết sao? Trong lòng muội thật sự hy vọng ta cùng Du đại ca thành thân sao?”
Tiếng nức nở của thanh nhi nhỏ dần, qua một hồi lâu, nàng mới từ trên đất đứng lên, cắn chặt răng, khẽ nói:
“Tiểu thư, thực xin lỗi, nô tỳ không nên nói dối người, đêm qua…”
Thanh nhi nói tới đây, dừng lại một chút, lại tiếp tục nói:
“Đêm qua, nô tỳ tới sài phòng, nghe được Du đại ca cùng Yến Đào nói chuyện…, mới biết được…Mới biết được…Đứa nhỏ trong bụng tiểu thư không phải của
Du đại ca…”
Thanh âm của Thanh nhi càng ngày càng xuống thấp, dần dần cúi đầu xuống.
Diệp Lạc trong lòng run lên, tuy rằng nàng đã sớm suy đoán phụ thân của đứa
nhỏ không phải là Du Hàn, nhưng là, bây giờ nghe Thanh nhi chính miệng
nói ra, nàng vẫn khó mà tin được Du Hàn lại lừa nàng, bất quá, nàng dù
có vì bị Du Hàn lừa mà khổ sở, nhưng là, sau khi biết được chân tướng,
tảng đá lớn trong lòng nàng cuối cùng được thả xuống, cả người cũng
thoải mái đi không ít. Chỉ có một nỗi đau bị thân nhân lừa gạt, dần dần
tràn ngập trong lòng nàng.
Nàng trầm mặc một hồi, lên tiếng hỏi:
“Thanh nhi, đứa nhỏ trong bụng ta không phải của Du đại ca, là của ai? Muội nói cho ta biết…” Edit: Bắp rang bơ
Thanh nhi do dự một chút, đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên cánh cửa bị người đẩy ra,
Du Hàn một thân hỉ phục đỏ thẫm đi vào. Thanh nhi vừa thấy hắn sắc mặt đại biến, thân thể hơi run rẩy lùi về phía sau Diệp Lạc.
Du Hàn tinh thần tốt lắm, hỉ phục đỏ thẫm bao lấy thân hình cao lớn, có vẻ so với ngày thường càng thêm tuấn mĩ.
Hắn giống như vô ý liếc nhìn Thanh nhi một cái, sau đó ôn nhu đối với Diệp Lạc mà nói:
“Lạc nhi muội thế nào còn chưa chuẩn bị? Hỉ phục ta đã cho người đưa tới, có chỗ nào không hài lòng sao? Nếu như không hài lòng ta sẽ sai họ sửa
lại.”
Diệp Lạc biểu tình bình tĩnh, nàng nhìn Du Hàn, nhàn nhạt nói:
“Không cần, y phục tốt lắm. Du đại ca, ta muốn nhìn mẫu thân một chút, huynh ra ngoài trước đi.”
Du Hàn không rời đi, mà đến bên cạnh Diệp Lạc khẽ nắm tay nàng ôn nhu nói:
“Ta đây cùng muội đi.”
Diệp Lạc thản nhiên thoát ra nói:
“Không cần, Du đại ca, huynh vẫn nên đi ra ngoài trước đi.”
Du Hàn trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng không dễ phát giác, nói:
“Được, vậy ta chờ muội.”
Du Hàn ánh mắt lướt qua Thanh nhi, sau đó xoay người ra ngoài.
Đợi Du Hàn rời đi, Diệp Lạc lúc này mới quay đầu lại nhìn Thanh nhi nói:
“Thanh nhi nói cho ta biết, hài tử là con của ai?”
Thanh nhi do dự ngẩng đầu, đang muốn nói ra, đột nhiên chỉ thấy thân thể nàng run rẩy, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái mét, cơ thể mềm nhũn không
tiếng động mà ngã xuống đất.
Diệp Lạc vẻ mặt trầm xuống, rất
nhanh ngồi xuống bên cạnh bắt mạch cho Thanh nhi, biến sắc, mạch của
Thanh nhi đập không bình thường, hơn nữa mặt còn xám xịt. chỉ có thể nói thân nàng trúng kịch độc.
Diệp lạc không suy nghĩ nhiều, nàng
buông Thanh nhi bước nhanh tới trước bàn trang điểm, từ trong ngăn kéo
lấy ra một bình sứ nhỏ, tiếp đó đổ ra một viên đan dược màu đỏ nhạt, cho Thanh nhi nuốt vào, nhìn trên mặt Thanh nhi hắc khí dần dần biến mất,
lúc này nàng mới thở dài một hơi, nhẹ nhàng nâng Thanh nhi từ mặt đất
dậy, đỡ đến trên nhuyễn tháp, sau đó nhìn Thanh nhi, tuy rằng hắc khí đã tiêu tan nhưng khuôn mặt vẫn tái nhợt, lòng lại rơi vào trầm tư.
Là ai đối với Thanh nhi hạ độc thủ? Thanh nhi chỉ vừa mới định nói cho
nàng, nàng ta lúc ở sài phòng nghe được Du Hàn cùng với Yến Đào đối
thoại, chẳng lẽ?
Diệp Lạc nghĩ tới đây, cơ thể không khỏi chấn
động, chẳng lẽ là hắn? Nếu như là hắn, hắn thực sự đã thay đổi, vì đạt
được mục đích mà không từ thủ đoạn. Thanh nhi cùng hắn lớn lên, cho dù
hắn không thích nàng, thì dù sao cũng có tình cảm huynh muội, hắn sao có thể hạ độc thủ đối với Thanh nhi?
Diệp Lạc trong mắt hiện lên
một tia thống khổ, nàng thật sự không muốn tin là hắn, thế nhưng sự thật hiện ra trước mắt, hắn vì muốn cùng nàng kết hôn, cư nhiên không ngại
đối với Thanh nhi hạ độc diệt khẩu. Hắn vì cái gì phải làm như vậy?
Chẳng lẽ chỉ vi đạt được nà
