hậm trễ không thể khôi phục, cung chủ
vốn không phải người thường, mất đi công lực đối với nàng thân thể so
với người thường càng thêm suy yếu. Dược thảo kia đối với người thường
có lẽ không có trở ngại gì quá đáng nhưng đối với nàng thời điểm không
quá ba tháng phải đem dược thảo đó giải đi. Hôm nay trọng thương tính
mệnh nguy cấp một sớm một chiều ngươi lại bởi vì chuyện riêng cá nhân
kiên quyết đem cung chủ giữ lại bên người. Tử Dạ, ta thực sự muốn giết
ngươi! Nếu không phải vì cung chủ, ta đã sớm giết ngươi!”
Tử Dạ nghe Du Hàn nói xong tâm tư giống như bị người nặng nề nện cho
một cái, thân hình như chao đảo suýt nữa ngã xuống đất, nguyên lai đều
là hắn, do hắn hại hắn, trong đầu hắn không khỏi hiện ra cảnh có người
phụ giúp hắn đẩy lùi địch nhân, người đó đích thực là nàng, người mang
tuyệt thế võ công, mà hiện tại cũng là nàng, nhưng là cứ như vậy không
hề tức giận mà nằm ở trên giường, thì ra tất cả đều do lỗi của hắn. Sự
tình cho tới bây giờ hắn còn có thể đem nàng giữ bên người sao? Nếu hắn
vẫn cương quyết muốn giữ nàng lại, sẽ lại hại nàng! Nhưng! Hắn tình
nguyện tự mình nếm hết tương tư đau khổ cũng không muốn mất nàng, nếu đã không có nàng hắn tồn tại còn có ý nghĩa gì nữa?
Nghĩ tới đây, Tử Dạ chỉ cảm thấy tâm như dao cắt. Hắn thống khổ mà nhắm hai mắt.
Du Hàn nhìn Tử Dạ, trong mắt hiện lên một chút phức tạp cùng với kiên quyết, hắn đưa mắt qua một bên không hề để ý tới Tử Dạ, trực tiếp hướng về phía Diệp Lạc đi tới. Hắn nhẹ nhàng đem Diệp Lạc từ trên giường đỡ
lên, tiếp đó vì nàng bắt mạch, lại từ trong ngực lấy ra một viên đan
dược cho Diệp Lạc nuốt vào, lúc này mới cởi áo choàng trên người cẩn
thận đem khoác lên thân thể Diệp Lạc, sau đó mới tiếp tục ôm Diệp Lạc
đầu không ngoảnh lại hướng về phía cửa đi tới.
Tử Dạ nhìn bóng lưng Du Hàn ôm lấy Diệp Lạc rời khỏi, chỉ cảm thấy
trong ngực một trận trống rỗng, hắn vô ý chợt lóe thân ngăn cản Du Hàn
tại lối đi.
Du Hàn đứng lại lạnh lùng mà nhìn hắn, trong mắt nồng đậm sát ý.
Tử Dạ ngực đau xót, hắn cố nén xúc động muốn đem Diệp Lạc từ trong
tay Du Hàn đoạt lại, chậm rãi từ trong ngực lấy ra một lênh bài, thanh
âm khổ tâm nói:
-”Cầm lệnh bài của ta, ra khỏi cung không ai dám ngăn cản ngươi.”
Du Hàn trầm mặc nhìn Tử Dạ một lúc lâu mới chậm rãi tiếp nhận lệnh
bài trong tay hắn, sau đó không nói một lời bước thẳng ra ngoài.
Tử Dạ nhìn hình bóng Du Hàn ngày một xa, một cỗ tê tâm đau đớn chậm
rãi tràn ngập trong lòng, hắn sẽ không vứt bỏ, hắn nhất định phải mang
nàng trở lại bên người hắn, bởi vì nàng là chính phi của hắn, là hoàng
hậu của hắn. Hắn nhất định sẽ không lần nữa đánh mất nàng. Hắn lảo đảo
lùi về phía sau vài bước, đột nhiên nện một quyền mạnh ở trên mặt bàn,
chấm nhỏ trong mắt đen phun ra một cỗ kiên định, gắt gao nhìn thẳng vào
phương hướng Du Hàn biến mất.
Edit: Muỗi Vove
Tây Lương quốc, tân vương đăng cơ không lâu, bách tính vẫn chìm đắm
trong không khí vui sướng, mà lúc này, lại có bố cáo đem đến, càng khiến cho trăm họ nổ tung. Trong thành mọi người đều phấn khích nói về đề tài này, tất cả nơi hang cùng ngõ hẻm, tửu quán cách xa trăm dặm, mọi người đều bàn luận sôi nổi.
Bởi vì, quan phủ đột nhiên dán ra bố cáo, làm sáng tỏ chuyện của Thái tử phi, bố cáo nói, bởi vì Ứng vương gia cùng Hoàng hậu rắp tâm mưu hại Hoàng thượng, tranh quyền đoạt vị, mà âm mưu của bọn họ bị Thái tử phi
phát hiện, vì trợ giúp tân vương đăng cơ, mới cố tình tiếp cận Ứng
vương. Cuối cùng lập nhiều công lớn, nhưng bản thân cũng bị trọng
thương, hiện tại đang hôn mê, Về phần mang thai, cũng là tin mừng, bởi
vì đó chính là cốt nhục của tân hoàng.
Bố cáo vừa dán lên, cả kinh thành ầm ầm sóng lớn, nháy mắt, từ miệng
mỗi người không còn là Thái tử phi vô liêm sỉ không biết xấu hổ nữa, mà
biến thành người có cốt cách đạo đức tốt, cũng là người khiến toàn bộ
con dân Tây Lương quốc kính nể nhất. Nhất thời tiếng tung hô Hoàng hậu
vang lên khắp trời.
Đương nhiên, lòng người khó dò, tự nhiên vừa có hưng phấn, cũng có
thương tâm, có không tin, có bán tín bán nghi, tóm lại có tất cả mọi lý
luận, bất quá, đại bộ phận mọi người đều tiếp nhận sự thật này, chỉ
riêng nơi nên cao hứng nhất là Diệp gia, lại đóng chặt cửa môn, trước
cửa một vẻ lạnh lẽo.
Nội viện Diệp phủ, một tiếng khóc thê lương phá vỡ bầu không khí yên
tĩnh. Diệp phu nhân quần áo hỗn độn, tóc tai bù xù từ trong phòng ngủ
chạy ra, đi theo sau là hai nha hoàn của bà, hai người đang ra sức lôi
kéo, bỗng nhiên vang lên một tiếng quát:
-”Phu nhân! Nàng cùng hạ nhân co kéo, còn ra thể thống gì?”
Diệp phu nhân nghe tiếng nhịn không được khóc nấc lên, bà tức giận
đẩy hai nha hoàn ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía Diệp lão gia, nức
nở:
-”Lão gia, ông phải làm chủ cho ta! Trong cung truyền đến tin tức,
nói Linh nhi bị hại, bây giờ còn bị đánh vào địa lao, nơi này băng thiên tuyết địa, nó nhu nhược như thế làm sao chịu được! Lão gia, ông mau cứu Linh nhi đi, nếu nó có mệnh hệ gì ta cũng không sống nổi…”
Diệp phu nhân khóc đến không phân biệt được nước mắ