i của lão ngự y…, lại nhìn thấy trên người Tử Dạ đầy máu tươi, lúc này mới động thủ bắt lấy Du Hàn, mắt thấy một
hồi tình huống căng thẳng, Tử Dạ bỗng nhiên quát:
-”Dừng tay!”
Viên ngự y khó hiểu nhìn Tử Dạ, nói:
-”Thái tử điện hạ, làm sao người có thế…”
Tử Dạ hơi thở nhiễu loạn, sắc mặt trắng bệch, tức giận quát:
-”Được rồi! Các ngươi đều lùi lại cho ta!”
Viên ngự y do dự một chút, bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Du Hàn, thế này mới cùng đám thị vệ, ngượng ngừng lui ra
ngoài.
Đợi sau khi mọi người rời khỏi, Tử Dạ mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Du Hàn, trầm giọng nói:
-”Bản Thái tử nể mặt nàng, sẽ không truy cứu ngươi tội tự ý xông vào Hoàng cung, ngươi đi đi!”
Du Hàn nhưng lại bất động thân sắc, lạnh lùng đứng tại chỗ, nhìn Tử Dạ, thanh âm lạnh lùng nói:
-”Hôm nay, ta nhất định phải mang nàng đi! Ngươi bây giờ đã bị trọng
thương, căn bản không phải là đối thủ của ta, đám thị vệ ngoài cửa, cũng không đáng được ta để vào mắt!”
Tử Dạ không hiểu nhìn Du Hàn, trầm mặc một hồi lâu, mới nói:
-”Nàng hiện tại bị trọng thương, chỉ có ở lại nơi này, mới có thể hảo hảo bảo hộ nàng, huống chi, nàng còn mang thai hài tử của bản Thái tử,
ta sẽ không đem nàng giao cho ngươi! Du Hàn, bất kể nàng và ngươi rốt
cuộc có quan hệ gì, ta cảnh cáo ngươi, nàng là chính phi của bản Thái
tử, ngươi đừng mơ tưởng!”
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Du Hàn lộ ra một nụ cười trào phúng, lạnh giọng nói:
-”Tử Dạ! Ngươi đừng quên, nàng bị thương là vì ngươi! Ngươi còn có tư cách gì lưu nàng lại? Còn có, ta cũng cảnh cáo ngươi, nếu muốn nàng
không xảy ra chuyện gì, tốt nhất đem nàng giao cho ta! Tên lang băm kia
tưởng rằng chỉ cần cầm máu là hết chuyện sao? Ta thật sự không ngờ,
ngươi lại là một người ích kỷ như thế! Ép buộc nàng ở bên cạnh ngươi,
ngươi chỉ biết hại nàng!”
Edit: Bắp rang bơ
Tử Dạ sắc mặt trầm xuống đang muốn phản bác lại lời của Du Hàn thì
bên ngoài lúc này đột nhiên truyền tới một hồi bước chân. Một vị tổng
quản thái giám thở hồng hộc tiến vào nói:
-”Nô tài đã tìm nhưng chưa thấy người, các vị đại nhân đang chờ Thái tử gia đấy ạ.”
Tử Dạ do dự một lát rồi nói với vị thái giám kia:
-”Ngươi về nói với bọn họ lát nữa bản Thái tử sẽ ra.”
Vị tổng quản thái giám như còn muốn nói thêm gì đó nhưng khi nhìn qua bắt gặp ánh mắt của Du Hàn vẫn là nhịn xuống, đối với Tử Dạ hành lễ rồi đi ra ngoài.
Đợi vị thái giám kia đi ra, Tử Dạ mặt mày âm trầm nhìn Du Hàn lạnh giọng nói:
-”Du Hàn lời ngươi vừa nói là có ý tứ gì? Chẳng lẽ, lưu lại bên cạnh bản thái tử, bản thái tử sẽ hại nàng sao?”
Du Hàn lo lắng liếc mắt nhìn Diệp Lạc đang nằm trên giường một chút, sau đó ánh mắt rơi vào người Tử Dạ:
-”Nếu như hôm nay ngươi cương quyết đem cung chủ ở lại trong cung,
quả thực là ngươi đang hại nàng. Tử Dạ, ngươi còn nhớ rõ ngươi đã cho
cung chủ ăn cái gì chứ?”
Tử Dạ hơi sửng sốt, hai mắt chằm chằm nhìn vào Du Hàn lạnh lùng nói:
-”Ngươi đây là có ý gì? Bản thái tử khi nào thì cho nàng ăn những thứ gì hả?”
Du Hàn khóe miệng gợi lên một chút cười lạnh, hai mắt giống như phun ra lửa, giận quá thành cười:
-”Xem ra thái tử gia là quý nhân hay quên. Lần trước thái tử gia
cương quyết cho cung chủ uống mê dược, chuyện này ngài cũng quên rồi
sao?”
Tử Dạ lúc này mới nhớ tới sự việc hoa hồng xảy ra lần trước. Hắn đối
với phương diện đan dược tuy rằng không hiểu biết rõ nhưng cũng biết
rằng đối với thân thể mê dược kia cũng không có tác hại gì lớn. Bây giờ
bị Du Hàn nhắc tới, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cỗ áy náy nồng đậm, hắn xoay người, dùng ánh mắt tràn đầy day dứt nhìn sắc mắt tái nhợt của Diệp Lạc, trên mặt tràn đầy hối hận. Hắn thế nào lại có khả năng thương tổn nàng? Tại thời khắc này, hắn đột nhiên đau quá, hận chính bản thân
mình, căm ghét bản thân sao lại làm ra chuyện tàn nhẫn như thế với nàng?
Thế nhưng hắn thẹn với nàng là chuyện của hắn, hắn cũng không muốn
cho Du Hàn biết được việc này, hắn hít một hơi thật sâu, đem tâm sự kia
đè xuống, sau đó đối mặt với Du Hàn:
-”Vậy thì sao? Dược thảo kia đối với cơ thể người cũng không có tác hại lớn, không phải sao?”
Du Hàn trào phúng cười, nhàn nhạt nói:
-”Dược thảo kia quả thực đối với cơ thể người vô hại, bất quá hiện
tại ăn những thứ này sau này nếu có bị trọng thương, miệng vết thương sẽ không thể khỏi hẳn, hơn nữa, người cũng sẽ mê man bất tỉnh. Trong thiên hạ, chỉ có Hàn Ngọc động trong Thủy Vân cung mới có thể khiến cung chủ
hồi phục, như vậy, thái tử gia còn kiên quyết giữ cung chủ ở lại trong
cung sao?”
-”Ngươi!”
Tử Dạ nghe vậy sắc mặt đại biến, tức giận nói:
-”Lạc nhi ăn đan dược cũng đã sớm tỉnh lại, vậy rõ ràng hiệu quả của
dược thảo sớm đã bị biến đổi, Lạc nhi hiện tại sao có thể xảy ra sự tình thế này? Ngươi đây là đang dối gạt bản thái tử sao?”
Trên mặt Du Hàn còn có một cỗ nồng đậm bi thương cùng phẫn nộ, hắn lạnh lùng nhìn Tử Dạ tức giận nói:
-”Nếu người thường tỉnh lại đương nhiên là không có việc gì, thế
nhưng cung chủ vì cứu ngươi, rơi xuống vách núi đã mất đi công lực, sau
này lại mang thai, công lực lại c