ng lòng bỗng nhiên có một cỗ nghi hoặc, nhưng là, hắn lại cũng không nói gì.
Từ khi Tử Dạ nói cho hắn biết, Thái tử phi cùng Thủy Vân cung có quan hệ, hắn bắt đầu dần dần chú ý đến Thái tử phi, hắn phát hiện, Thái tử
phi cùng Phiêu Linh thật sự tồn tại nhiều điểm tương đồng đến kinh ngạc, trừ bỏ hai người dụng mạo bên ngoài không giống nhau, cơ hồ những thứ
còn lại đều giống nhau như đúc, phát hiện này, làm hắn nghi hoặc vạn
phần, mà gần đây nhiều lời đồn đãi, lại càng thêm khẳng định nghi hoặc
trong lòng hắn, hắn ở trong miệng một số cung nhân biết được, Thái tử
phi cùng Ứng vương gia cấu kết, thậm chí mang thai hài tử của Ứng vương, mà điều này, lại làm hắn nhớ tới thời điểm Phiêu Linh cùng Thái tử gia
té xuống vách núi đen cách đây hai tháng, trong chuyện này thật sự có
nhiều trùng hợp khiến người ta nghi ngờ, hắn đã ngầm điều tra qua, sau
khi Thái tử gia xuất cung lên núi Thiên Hoa, tỳ nữ của Thái tử phi là
Thanh nhi cũng cầm lệnh bài thần bí xuất cung, mà lúc trời tối, Ly cung
lại đột nhiên phát hỏa, Thái tử phi cũng theo đó mất tích.
Mặt khác, Phiêu Linh cũng đột nhiên xuất hiện ở trên núi Thiên Hoa,
bởi vì cứu Tử Dạ mà cùng nhau rơi xuống vách núi đen. Sau đó Tử Dạ hồi
cung, Thái tử phi lập tức bị phát hiện ở lãnh cung Dạ Vân điện, hơn nữa, còn đang mang thai hơn hai tháng!
Lại nói, Thái tử phi liên hệ mật thiết với Thủy Vân cung, làm trong
lòng hắn mơ hồ cảm thấy, Phiêu Linh và Thái tử phi trong lúc đó, tuyệt
đối có một bí mật không muốn ai biết, hơn nữa, hắn cảm thấy, có lẽ hai
nàng căn bản là cùng một người.
Bất tri bất giác, Vệ Tử Thanh đã rời xa ngự thư phòng, đi tới hành
lang bên điện, hắn bỗng nhiên dừng bước, ngửa đầu nhìn về phía mây trắng trên bầu trời bao la, nơi đó dường như xuất hiện khuôn mặt tươi cười
khuynh thành của Phiêu Linh, nàng, sẽ là nàng sao?
Sau khi Vệ Tử Thanh rời đi, Tử Dạ rốt cuộc không tĩnh tâm nổi để xem
tấu chương, trong đầu hắn, kìm không được nổi lên hận ý, hắn bỗng nhiên
phiền chán buông tấu chương trong tay, đứng lên, đang muốn rời đi, lại
nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến, ngự thư phòng bị người ta
đẩy ra, tiểu thái giám canh giữ bên ngoài đi đến, đối với hắn nhẹ giọng
bẩm tấu:
-”Thái tử gia, bộ Hộ Thượng thư đại nhân đang ở ngoài cầu kiến.”
Tử Dạ hít sâu một hơi, lại lần nữa ngồi trên ghế, trầm giọng nói:
-”Tuyên!”
Tiểu thái giám lĩnh chỉ, lui ra ngoài, rất nhanh, thân ảnh Thượng thư đại nhân Lâm Chính đã xuất hiện trong ngự thư phòng, hắn cung kính
hướng Tử Dạ hành lễ, lớn tiếng nói:
-”Lâm Chính tham kiến Thái tử điện hạ, Thái tử điện hạ vạn tuế!”
Tử Dạ liếc mắt nhìn Lâm chính, thản nhiên nói:
-”Lâm thượng thư không cần đa lễ, Lâm thượng thư đến gặp bản Thái tử, là có chuyện gì?”
Lâm Chính mỉm cười, từ trong ngực lấy ra một quyển tấu chương, cung kính dâng lên Tử Dạ, nói:
-”Thái tử điện hạ, đây là tấu chương của các vị đại thần trong triều, kính mong Thái tử xem qua!”
Tử Dạ mặt không biểu tình tiếp nhận tấu chương, tùy tay mở ra, cúi
đầu xuống nhìn lại, chỉ thấy sắc mặt hắn ngày càng khó coi, gân xanh nổi trên trán, hiển nhiên nội tâm phẫn nộ đến cực điểm!
Edit: Muỗi Vove
Bỗng nhiên, Tử Dạ đem tấu chương trong tay khép lại, sắc mặt hắn âm trầm, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Chính, trầm giọng nói:
-”Lâm thượng thư, đây là ý gì? Các ngươi đang ép bản Thái tử sao?”
Lâm Chính sắc mặt không thay đổi, vẫn cung kính trả lời:
-”Đây là đề nghị của chúng thần, hi vọng Thái tử điện hạ có thế tiếp nhận! Chúng thần cũng là vì Thái tử điện hạ mà thôi.”
Ánh mắt Tử Dạ nháy mắt lạnh như băng, hắn lạnh lùng nhìn Lâm Chính, lạnh giọng nói:
-”Lâm thượng thư, ngươi không biết chuyện trong nhà của bản Thái tử, nên do chính bản Thái tử xử lý sao?”
Nụ cười trên mặt Lâm Chính không thay đổi, hắn nhìn Tử Dạ, khẽ mỉm cười:
-”Thái tử điện hạ, bọn chúng thần không phải muốn can thiệp chuyện
nhà của ngài, mà vì dân chúng thực sự đã quá phẫn nộ, Thái tử điện hạ
trước mắt còn chưa đăng cơ, nếu như mất đi lòng dân, chỉ sợ có điều
không ổn! Chúng thần cũng là có nỗi khổ tâm, mong rằng Thái tử điện hạ
có thể thận trọng xem xét đề nghị này.”
Tử Dạ sắc mặt âm trầm, hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Chính, thanh âm lạnh lẽo:
-”Vậy theo như ý Lâm thượng thư, có phải hay không bản Thái tử phải giết Thái tử phi, mới bình ổn được lòng dân?”
Lâm Chính vẫn như cũ cười cười:
-”Thái tử điện hạ anh minh, chúng thần chính là có ý này, ở trong tấu chương cũng đã đề cập rõ ràng, chúng thần tin tưởng, vua của một nước
tối kị nhất là do dự! Hiện tại Hoàng thượng đã băng hà, bởi vì chuyện
của Thái tử phi khiến người người hoang mang lo sợ, nếu Thái tử điện hạ
phía sau vẫn che chở cho Thái tử phi, nhất định sẽ làm mất đi lòng dân,
đối với việc đăng cơ sắp tới của điện hạ, điểm này, không thể không đề
phòng!”
Lâm Chính là một người thông minh, hắn hôm nay có thể bò đến chức vụ
thượng thư bộ hộ, cũng không phải bởi vì gặp may mắn, mà bởi vì sự thông minh cùng tâm kế đều hơn người, tuy rằng chuyện gièm pha giữa Thái tử
phi và Ứng vương đã sớm truyền đi k
