anh âm rống
giận:
-”Tiện nhân! Ngươi liền như vậy không quên được hắn? Bản Thái tử có điểm gì không bằng hắn?”
Diệp Lạc tâm như chết lặng, nàng buồn bã cười, cũng không giãy dụa, chính là lạnh lùng nhìn Tử Dạ, lạnh như băng nói:
-”Dạ, ta chính là không quên được hắn, ngươi cái gì cũng đều thua hắn, hắn cái gì cũng đều hơn ngươi!”
Tử Dạ giận dữ, hắn mạnh tay đem Diệp Lạc đẩy ngã trên thư án, lấy thân đè xuống, tàn nhẫn nói:
-”Thật không? Vậy hôm nay bản Thái tử cho ngươi thấy, rốt cuộc bản Thái tử có điểm gì không bằng hắn!”
Nói rồi, bàn tay to túm lấy áo choàng trên người Diệp Lạc, hung hăng
giật tung, đem áo choàng ném ra phía sau, ngay sau đó, chỉ nghe một
tiếng ong, quần áo trên người Diệp Lạc bị hắn xé rách, bên trong lộ ra
một cái yếm màu hồng nhạt.
Diệp Lạc bị hắn đặt ở dưới thân, không thể nhúc nhích, cảm thấy vừa
xấu hổ vừa giận dữ, bống nhiên tức giận cúi đầu, ở trên cánh tay phải
của Tử Dạ hung hăng cắn một cái, mùi vị của máu, chậm rãi ở trong miệng
nàng tản ra, trong lòng nàng dâng lên một cỗ khoái cảm trả thù.
Thân thể Tử Dạ cứng đờ, đẩy mạnh Diệp Lạc, nội tâm của hắn phẫn nộ
đến cực điểm, một phen nắm lấy Diệp Lạc, giơ cao tay lên, lại cắn chặt
răng, thu tay về, hắn lạnh lùng nhìn Diệp Lạc, lạnh giọng nói:
-”Tiện nhân! Ngươi còn giả bộ đoan trang gì nữa chứ? Ngươi là muốn vì Hoàng đệ thủ thân như ngọc sao? Bản Thái tử hôm nay liền cố tình không
để như ngươi mong muốn!”
Nói xong, một phen ôm lấy Diệp Lạc, đi nhanh đến phía sau tấm bình phong.
Đúng lúc này, ngoài thư phòng truyền đến tiếng bước chân, ngay sau
đó, cửa thư phòng bị người ta đẩy ra, một thanh âm nũng nịu ở trong thư
phòng vang lên:
-”Tử Dạ, nghe nói tỷ tỷ…”
Đang nói đến đây thì ngừng lại, Diệp Linh mở to hai mắt, không thể
tin được nhìn trước mắt một màn này, hai tay không tự chủ siết chặt.
Tử Dạ trên tay ôm Diệp Lạc, hai mắt lạnh như băng nhìn về phía Diệp Linh, lạnh giọng quát:
-”Ai cho ngươi vào? Cút ngay! Cút!”
Hai tròng mắt Diệp Linh nhìn chằm chằm vào bàn tay Tử Dạ đang ôm Diệp Lạc, trong mắt hiện lên một tia ghen ghét, bất quá, nàng rất nhanh liền che giấu, mà đổi lại là biểu tình sợ hãi, trợn to mắt, vô tội nhìn Tử
Dạ, ủy khuất quỳ sụp xuống:
-”Nguyên lai tỷ tỷ đang ở trong này, Tử Dạ, Linh nhi thật không cố tình xông vào, chàng tha thứ cho Linh nhi được không?”
Nói xong không đợi Tử Dạ trả lời, bước đến bên cạnh hắn, nhìn Diệp Lạc trong lòng Tử Dạ, quan tâm hỏi:
-”Tử Dạ, tỷ tỷ bị thương sao? Làm sao chàng ôm lấy tỷ tỷ?”
Diệp Lạc cắn chặt răng, một nỗi nhục nhã mãnh liệt dâng lên, hai mắt
nàng nhắm nghiền, không tiếng động ở trong lòng Tử Dạ giãy dụa, giờ khắc này, nàng thầm nghĩ phải thoát đi thật xa, không cần phải đối mặt với
những dối trá này! Lời nói của Diệp Linh…, làm nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ, không chịu được.
Tử Dạ cảm giác được Diệp Lạc đang yên lặng bỗng nhiên kháng cự, trong mắt của hắn hiện lên một chút suy nghĩ xấu xa, bỗng nhiên bước đến bên
giường, đem Diệp Lạc nặng nề ném xuống, sau đó xoay người nhìn Diệp
Linh, nói:
-”Ngươi lại đây!”
Diệp Linh liếc mắt nhìn Diệp Lạc bị ném lên giường, sau đó mềm mại đi đến bên cạnh Tử Dạ, nhẹ nhàng tựa vào trên người hắn, ôn nhu hỏi:
-”Tử Dạ, làm sao vậy? Chàng làm sao có thể đối với tỷ tỷ thô lỗ như thế?”
Tử Dạ kéo mạnh Diệp Linh vào trong lòng, lấy tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm Diệp Linh, tà tà cười, gảy nhẹ nói:
-”Như thế nào? Ngươi vì tỷ tỷ mà đau lòng? Bản Thái tử đối với nàng
thô lỗ, chỉ bởi vì nàng không biết như thế nào là hầu hạ bản Thái tử,
nếu là Linh nhi, bản Thái tử đương nhiên sẽ không cư xử như thế. Linh
nhi ôn nhu khéo hiểu lòng người, bản Thái tử thương yêu còn không kịp
nữa là! Ngươi nói phải không? Linh nhi của ta?”
Edit: Muỗi Vove
Diệp Linh giống như vô tình liếc nhìn Diệp Lạc một cái, khuôn mặt
xinh đẹp lộ ra một chút ngượng ngùng, mà thân mình lại càng thêm ôn nhu
dựa sát vào người Tử Dạ, thanh âm mềm mại như nước, thẹn thùng vô cùng,
giống như không thuận theo nói:
-”Tử Dạ, làm sao chàng có thể trước mặt tỷ tỷ nói những lời này…”
Tử Dạ cúi đầu nhẹ nhàng dán môi vào trán Diệp Linh, động tác thân mật, không thương tiếc cười nói:
-”Như thế nào? Linh nhi ngại ngùng sao? Bản Thái tử hôm nay còn chuẩn bị cùng Linh nhi hảo hảo ở chung đây, nếu Linh nhi ngại, thôi thì quên
đi!”
Diệp Linh làm sao có thể buông tha cơ hội này? Từ sau khi Tử Dạ từ
trên núi Thiên Hoa trở về, cũng không có chạm qua nàng, mà bây giờ Tử Dạ còn chủ động đối với nàng đưa ra yêu cầu như thế, nàng tự nhiên là lòng tràn đầy vui mừng, tuy rằng Diệp Lạc ở một bên, nhưng là, nàng căn bản
không cần để ý, hơn nữa, nàng mong còn không được.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Diệp Linh gợi lên một nụ cười mê hoặc, bàn
tay mềm mại phong tình khẽ vuốt ve trước ngực Tử Dạ, đôi môi dán lên cái cằm cao ngạo của hắn, dục muốn mà vẫn còn giả bộ nói:
-”Tử Dạ, chàng không phải là muốn,…trước mặt tỷ tỷ, cùng Linh nhi…”
Nói đến đây, trên khuôn mặt xinh đẹp của Linh nhi nổi lên một mảng ửng đỏ.
Khóe mắt Tử Dạ đảo qua Diệp Lạc, ôm lấy Diệp Linh, lại n